Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 212: Câu nói này là có ý gì?

Chương 212: Câu nói này là có ý gì?
Chờ Trương Hằng cùng Lockeed tôn nữ đem tất cả chi tiết đều nói xong thì trời đã tối. Đến tận đây đội tuần tra rốt cục xem như vượt qua được nguy cơ lớn nhất trước mắt, còn những thế lực khác đã sớm nhận được tin tức thì tâm tình phức tạp. Trong mắt người ngoài, lần đàm phán này không thể nghi ngờ là Trương Hằng một bên đại thắng. Là một người ngoại lai, hơn nữa còn là thân phận đội tuần tra, vậy mà có thể đạt được sự cho phép của tam đại thế lực, cho phép hắn ở nơi này phát triển bồi dưỡng lực lượng của mình, không thể không nói là một kỳ tích. Bất quá, tin tốt là về sau bọn họ cũng không cần lo lắng đội tuần tra đột nhiên đến gây sự, có người ở đầu này đã tròng gông xiềng lên con mãnh thú mất khống chế, cũng để bọn họ rốt cục có thể ngủ một giấc ngon giấc. Việc một ngàn cấm vệ quân có khả năng tiến vào chiếm giữ khu Đông Nam thành đã được loan báo, ngoài trừ những kẻ cực đoan như Cánh Tay căm hận đội tuần tra, đại đa số người dù không hài lòng lắm với kết quả này, ngược lại cũng không phải là không thể chấp nhận. Họ nghĩ rằng Trương Hằng rõ ràng là đã lợi dụng sự e ngại của mọi người đối với cấm vệ quân, mới thành công có được cơ hội phát triển từ tay tam đại thế lực. Nhưng là, Trương Hằng người trong cuộc rất rõ, mình đã phải đánh đổi những gì để có được cơ hội phát triển này. Trương Hằng thậm chí hoài nghi lần này là do Lockeed cố ý muốn lợi dụng hắn để giải quyết vấn đề Do Thái bang đang gặp phải. Đương nhiên, xét về kết quả cuối cùng, cả hai bên đều nên xem là đang lợi dụng nhau, tùy theo nhu cầu. Thông qua lần đàm phán này, Trương Hằng ngược lại cũng đã hiểu vì sao Lockeed có nhiều con cháu như vậy, lại muốn mang theo cô cháu gái này bên mình. Cô gái này thoạt nhìn hồn nhiên ngây thơ, không có chút tâm cơ nào, nhưng nếu thật sự có ai cho rằng nàng chỉ là một bình hoa thì chắc chắn sẽ bị thiệt thòi lớn. Biểu hiện của nàng trong lúc đàm phán dù không bằng ông nội mình, nhưng rõ ràng đã được Lockeed dạy dỗ tỉ mỉ, hơn nữa rất biết rõ ưu thế của mình là gì, và đã phát huy nó đến mức tối đa. Nhưng mà sau khi đàm phán kết thúc thì nàng lại trở về dáng vẻ thiếu nữ như trước, còn nhiệt tình mời Trương Hằng đến nhà mình ăn cơm tối, chỉ là cuối cùng bị Trương Hằng khéo léo từ chối. Trải qua một buổi đàm phán kéo dài đến trưa, hơn nữa đối diện lại còn thay phiên nhau công kích, khiến Trương Hằng có vẻ hơi mệt mỏi. Mặt khác, điều quan trọng nhất là hắn còn có một người muốn gặp. Về sau Trương Hằng để Markus và Aris về trước, còn mình thì tùy ý chọn một hướng đi vào con đường trong bóng đêm. Hắn không đi quá xa, đã nhìn thấy Megaphone trước hẻm nhỏ, người đã rời quán rượu Megaphone sớm hơn hắn một bước không lâu trước đó. Megaphone lúc này đang chơi bùn với một đám trẻ con, chơi rất vui vẻ. Nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân, hắn liền đuổi mấy đứa nhỏ về nhà, sau đó phủi tay đứng dậy, kinh ngạc nói, "Trùng hợp vậy sao?" "Tổ Ong nổi danh là biết rõ cả chuyện bữa sáng ta ăn, như vậy việc ta đi hướng nào cũng gặp được ngươi đều không có gì đáng ngạc nhiên cả, đúng không?" Trương Hằng hỏi ngược lại. Megaphone nghe vậy liền cười cười, "Ngươi quả nhiên khó đối phó như trong truyền thuyết, xem ra trước kia ta hơi tự mình đa tình, cho dù ta không giúp ngươi nói chuyện, ngươi cũng sẽ vượt qua ải này thôi." "Không, thông tin chính xác ngươi đưa ra khi gặp mặt đã giúp ta rất nhiều trong cuộc đàm phán sau đó." "Nhưng mà lúc trước ngươi làm hại ta cũng thật là điên rồi." Megaphone cười khổ nói, "Ta đang trên đường theo đuổi Lockeed tôn nữ, lời ngươi nói trực tiếp làm ta bị loại." "Ta tin là với một người dày dặn kinh nghiệm tình trường như ngươi, hẳn là vẫn có cách để vãn hồi tình hình." Trương Hằng không chút thay đổi sắc mặt nói. "Được thôi, ta còn một vài thủ đoạn nhỏ, nhưng đây là tuyệt chiêu để giữ đáy hòm, vốn định dùng khi bắt gian sau đám cưới." Megaphone cười hì hì nói, "Đúng rồi, ngươi hẳn rất hiếu kỳ vì sao lúc trước ta ở trên lầu lại giúp ngươi chứ?" "Ngươi muốn giải thích một chút sao?" "Đương nhiên, vì ta và ngươi đến từ cùng một nơi." Megaphone thần bí nói. "A, ngươi cũng đến từ phương Đông xa xôi thần bí sao?" Trương Hằng hỏi. "Không, ngươi biết ta đang nói đến nơi nào." Megaphone nhìn xung quanh, xác nhận không có ai khác ở đây, sau đó đột nhiên tiến sát vào tai Trương Hằng, hạ giọng nói, "Nguyện thế gian vạn vật quy hết về cân bằng, ngươi và ta đều là lưỡi dao trong tay Kreuz." "Câu nói này là có ý gì?" Megaphone nhìn Trương Hằng, tựa hồ muốn tìm dấu vết nói dối trên mặt hắn, nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Trương Hằng tỏ vẻ như mới vừa nghe được câu này, cau mày, trong ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc. Thế là Megaphone lại cười nói, "Không có gì, bỏ đi, ta chỉ vừa mới đùa chút thôi, không cần để trong lòng. Nói thật thì Tổ Ong rất hứng thú với ngươi. Dù ngươi hiện tại có chút rắc rối, nhưng chúng ta tin rằng ngươi sẽ sớm trở lại bên cạnh Commodus, Tổ Ong cảm thấy ngươi sẽ trở thành ngôi sao mới trên chính đàn La Mã, nên muốn đặt cược vào ngươi, trả trước một chút thiện ý." "Vậy các ngươi quả thực rất hào phóng." Trương Hằng đáp lại, "Các ngươi muốn có được gì từ ngôi sao tương lai như ta?" "Hiện tại, trên người ngươi chưa có gì khiến chúng ta hứng thú cả. Nhưng một khi ngươi tiến thêm một bước, ta nghĩ chúng ta sẽ có nhiều điều để bàn." "Không ngờ Tổ Ong lại quan tâm đến chính trị bên ngoài khu Đông Nam thành như vậy sao?" Trương Hằng nhướng mày. "Chúng ta không giống Do Thái bang và Kim Quan, tầm nhìn của chúng ta không chỉ dừng lại ở khu Đông Nam thành." Megaphone nói, nhưng hắn có vẻ không muốn giải thích thêm, sau đó lại cười cười, "Tóm lại, rất hân hạnh được quen biết ngươi, tin rằng không lâu nữa chúng ta sẽ gặp lại." Nói xong hắn lại ngồi xổm người xuống, tiếp tục chơi bùn, có vẻ như muốn xây xong cái cung điện bằng bùn trước đó cùng đám trẻ con. Còn Trương Hằng sau khi chào tạm biệt Megaphone thì tiếp tục đi về hướng đích, rắc rối của đội tuần tra đã cơ bản giải quyết xong, hắn cũng có thể cho phép mình được nghỉ ngơi. Đêm nay hắn đã hẹn sẽ cùng tiểu nữ nô về nhà ăn tối, nên quyết định tạm thời rời khỏi khu Đông Nam thành một đêm. Sau khi bóng dáng Trương Hằng biến mất không lâu, lại có một bóng người xuất hiện trước mặt Megaphone, mở miệng hỏi, "Thế nào, hắn có phải là người bên kia không?" "Có vẻ không phải, ta đã dùng Giám Nghĩa Cân Bằng để thăm dò hắn, nhưng hắn hầu như không có phản ứng gì." Megaphone chi tiết nói, "Như thể hoàn toàn chưa từng nghe qua vậy. Phải làm sao bây giờ, chúng ta vẫn tiếp tục theo dõi hắn sao?" "Thôi được, cứ rút người về trước đi, đừng phức tạp hóa. Dù thế nào thì hắn cũng là quán quân giác đấu Flavie hình tròn, là người có thể bắt tay với Lockeed. Bây giờ là thời kỳ mấu chốt của kế hoạch, nếu thành công chúng ta sẽ tóm gọn những người thuộc Giám Nghĩa Cân Bằng, không cần thiết phải xoắn xuýt vào một người, tạm thời bỏ qua cho hắn một lần đi." Bóng người kia nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận