Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 222: Pinot quặng mỏ

Chương 222: Mỏ quặng Pinot Trong lúc Trương Hằng đánh giá Dakius, Dakius cũng lén nhìn Trương Hằng.
Hắn đã xem qua quyết định bổ nhiệm của Trương Hằng, biết người phương Đông trước mắt này là cố vấn mới được Commodus bổ nhiệm, chuyên đến xử lý những chuyện bất lợi trong công trình tượng đồng chậm tiến độ.
Dakius lau mồ hôi lạnh, chủ động mở lời, "Công tượng bên này thật ra không có vấn đề gì, chúng tôi đã đúc xong mô hình từ lâu, chỉ cần đem dung dịch đồng nóng chảy đổ vào, sau đó chờ nguội rồi phá lớp khuôn bên ngoài là được, nhưng mỏ quặng Pinot cung ứng quặng đồng cho chúng tôi gần đây xảy ra chút sự cố, đường hầm mỏ bị sập, vùi lấp hơn hai mươi nô lệ, số nô lệ còn lại đang dọn dẹp đường hầm mỏ, chúng tôi cũng không biết khi nào họ mới có thể khởi công lại, không có khoáng thạch thì chúng tôi cũng không thể tiếp tục."
"Vậy đổi mỏ khác thì sao, các ngươi có phương án dự phòng chứ?" Trương Hằng hỏi.
"Có chứ, ngoại ô thành La Mã có bốn mỏ quặng, Pinot chỉ là một mỏ nhỏ, chúng tôi cũng ký hiệp nghị với một mỏ khác, nếu Pinot không đáp ứng được, bên kia sẽ vận chuyển quặng đồng đến cho chúng tôi, nhưng mà..." Dakius ngập ngừng.
"Nhưng là gì?"
"Nhưng gần đây Hoàng đế bệ hạ đang đúc tiền đồng mới, khoáng thạch khai thác từ các mỏ khác đều ưu tiên cung cấp cho bên đó, bọn họ cũng không còn quặng thừa cung ứng cho chúng tôi." Dakius buông tay nói.
"Vậy những thành phố khác có sản xuất quặng đồng không?"
"Tính thêm chi phí vận chuyển thì giá sẽ đắt gần gấp đôi, hơn nữa chở đến đây cũng cần thời gian, e là công trình sẽ bị chậm trễ mất." Dakius cũng lộ vẻ bất lực, hắn không phải con trai trưởng nên không được thừa kế vị trí của cha tại viện nguyên lão, cho nên cha hắn mới phải khó khăn lắm mới tìm cho hắn được công việc này để tránh cho hắn bị chết đói, vốn còn nghĩ hắn sẽ làm thật tốt, có thể được Commodus thưởng thức, tương lai cũng có một công việc ổn định.
Kết quả công việc này có thế nào cũng thấy không thể làm nổi, hiện giờ xem ra là bị hắn làm hỏng rồi. Dakius cũng rất ấm ức, hắn không hề tham nhũng hay khắt khe gì với cấp dưới, vẫn luôn nơm nớp lo sợ, thế mà hết lần này đến lần khác lại bị lật thuyền trong khi không hiểu chuyện gì, chỉ có thể nói vận may của hắn không tốt.
Nhưng cố vấn mới đến trước mắt dường như không nghĩ như vậy, sau khi Trương Hằng hỏi Dakius về việc không còn cách nào giao tượng đồng đúng thời hạn, Trương Hằng lại hỏi, "Ngươi nói mỏ quặng Pinot xảy ra sự cố, là do chính mắt ngươi thấy sao?"
"Hả?" Dakius nghe vậy hơi ngớ người, "Chuyện này còn cần tôi đích thân đến xem sao, theo như khế ước của hai bên, nếu giao hàng không đúng hạn, sẽ phải trả tiền phạt mà."
"Bao nhiêu?"
"Ờ, mỗi ngày khoảng 20 Oris, đây không phải khoản tiền nhỏ, kéo dài mấy ngày như vậy, tôi e rằng bọn họ lần này đã chẳng còn lời lãi gì, đến khi ra mỏ còn phải đền bù thêm không ít tiền."
"20 Oris một ngày, cho dù mỏ quặng không đủ khả năng chi trả thì cũng có đầy người trong thành này có thể bù nổi." Trương Hằng thản nhiên nói, nhưng hắn cũng không nói thêm gì nữa, chuyện tranh đấu ngầm giữa Commodus và viện nguyên lão không phải chuyện mà một nhân vật nhỏ như Dakius có thể biết được, Trương Hằng chỉ nói, "Ngươi biết mỏ quặng Pinot ở đâu đúng không, chúng ta cùng đi xem."
"Bây giờ sao?" Dakius nghe vậy thì hơi khó xử, "Nhưng mà bây giờ còn chưa đến giờ tan làm mà."
"Bây giờ các ngươi có đang làm việc không?"
"Không... Không có." Dakius ngập ngừng.
"Vậy thì chuẩn bị xe ngựa đi." Trương Hằng dứt lời.
"..."
Dakius tuy không hiểu vì sao Trương Hằng nhất quyết phải đến mỏ quặng một chuyến, nhưng vẫn hết mực giới thiệu cho Trương Hằng về mỏ quặng Pinot và chủ nhân của nó, theo tài liệu Dakius cung cấp, chủ mỏ Pinot là một địa chủ tên Kha Bố.
Xuất thân của hắn rất bình thường, chỉ là một thường dân không có quyền thế, nhưng lại bất ngờ rơi vào lưới tình với một cô nương tên Mã Ny Á, cha của nàng rất giàu có, sở hữu một vùng đất rộng lớn và hai mỏ quặng, Pinot là một trong số đó, cha của Mã Ny Á không vừa mắt Kha Bố, luôn phản đối con gái mình qua lại với gã trai nghèo này, nhưng còn chưa kịp chọn được chàng rể vừa ý thì đã qua đời vì bệnh tật.
Sau đó Mã Ny Á như ý lấy được Kha Bố, thêm việc cha nàng không có con cái nào khác, Kha Bố trở thành chủ nhân mới của vùng đất rộng lớn và hai mỏ quặng này, hắn cũng từ đó được nhận danh hiệu "Kha Bố may mắn".
"Tôi biết Kha Bố may mắn này, cũng được một thời gian rồi." Dakius nói, "Trước đó tôi đã từng mua một lô lương thực ở chỗ hắn, là cho gia tộc của tôi, người này không hay nói nhưng rất đáng tin, tôi không cảm thấy hắn sẽ nói dối về chuyện ở mỏ quặng, hơn nữa chuyện này đối với hắn cũng không có lợi gì."
Trương Hằng nghe vậy không cho ý kiến, chỉ tiếp tục hỏi, "Vậy ngươi biết người nào hắn thường lui tới nhiều không, hoặc là ai là người mua hàng lớn nhất của hắn?"
"Ừm, Kha Bố thường dành phần lớn thời gian tuần tra ở đồng ruộng, hoặc là đi dạo ở hai mỏ quặng, tuy người không xấu nhưng cũng không phải kiểu người thích kết giao bằng hữu, còn người mua lớn nhất của hắn, tôi nghe nói hắn bán hết lúa mạch cho nguyên lão Divo Braya, hơn nửa các cửa hàng bán lương thực ở thành La Mã đều do Divo Braya mở."
"Ai?"
"Divo Braya, sao thế, ngài biết ông ta à?"
Trương Hằng nhướn mày, hắn không ngờ mình lại nghe thấy tên của một người quen, Divo Braya chính là người mà bang Do Thái và kim quan yêu cầu hắn đối phó, cũng chính vì Trương Hằng đồng ý yêu cầu này mà hắn mới đổi được quyền phát triển đội tuần tra tại khu Đông Nam, sau đó ba thế lực lớn ở khu Đông Nam còn cùng nhau giúp hắn hoàn thành xuất sắc buổi đánh giá.
Nhưng tạm thời Trương Hằng chưa rõ việc lần này có liên quan gì đến Divo Braya không, nếu có thì Divo Braya có liên quan sâu bao nhiêu, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng có lẽ hắn cũng có thể nhân cơ hội này kéo Divo Braya xuống nước.
Dakius thì đang ngưỡng mộ, Trương Hằng quả thực là thần tượng của hắn, một dũng sĩ giác đấu mà có thể một đường leo lên vị trí cố vấn, lại còn vừa gia nhập chính đàn không bao lâu mà dường như đã quen biết không ít nhân vật lớn, Divo Braya tuy không có tầm ảnh hưởng lớn ở viện nguyên lão như Dior, nhưng cũng không thể coi thường, hơn nữa lão cáo già Divo Braya này không phải vạn bất đắc dĩ sẽ không đứng về phe ai cả, cho nên không gây thù với ai, bằng hữu ở viện nguyên lão không ít.
Dakius đang tính toán làm thế nào để Trương Hằng giới thiệu mình cho Divo Braya, như vậy cho dù hắn làm hỏng công việc này thì vẫn có đường lui, chứ không đến nỗi thảm như những dân thường kia.
Nhưng còn chưa kịp mở lời thì xe ngựa đã đi ra khỏi con đường mòn trong rừng cây, trước mắt chính là điểm đến của bọn họ lần này, mỏ quặng Pinot.
Bạn cần đăng nhập để bình luận