Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 422: Tháp tín hiệu

Chương 422: Tháp tín hiệu
Trương Hằng đạp chân ga hết cỡ, chở Khâu Minh hướng đến điểm đỏ đang nhấp nháy trên bản đồ điện tử. Đó là vị trí hiện tại của thiết bị định vị, và nó đã đậu ở đó rất lâu mà không hề di chuyển, không có gì bất ngờ thì ông G hẳn là đang ở chỗ này.
Khâu Minh ngồi bên ghế phụ, thắt dây an toàn, nắm chặt tay vịn, lưng tựa vào ghế. Hắn đã nghĩ rằng chuyến đi này sẽ rất kích thích, nhưng không ngờ rằng khi chiến đấu còn chưa bắt đầu mà đã kịch tính thế này rồi.
Tuy nhiên, khi Trương Hằng lái xe trên đường lớn, sự chú ý của Khâu Minh cuối cùng cũng chuyển từ tốc độ xe sang những thứ khác. Trước đó đội cảnh sát của họ do đi tuyến đường tương đối hẻo lánh nên ngoại trừ việc gặp một đám người thăm dò động tĩnh cảnh sát ở cửa hàng tạp hóa lúc ban đầu, về sau chỉ gặp lác đác bảy tám tên địch, nên giao chiến cũng không quá khốc liệt.
Mà giờ con đường này chắc hẳn là khu vực trọng điểm mà người của ông G bố phòng, cứ cách không đến trăm mét lại có một trạm gác, đồng thời còn bố trí không ít lực lượng vũ trang trấn giữ, ý định ngăn cản bất cứ ai muốn đi qua nơi này.
Nhưng tiếc thay hiện giờ bọn họ là không ai có thể cản nổi. Dù cho với sức chịu đựng của Khâu Minh, nhìn cảnh tượng dọc đường cũng không khỏi nhíu mày. Cả con đường giờ đây tĩnh mịch như một nghĩa địa, ven đường, trong trạm gác, còn có trong các tòa nhà phụ cận đều là xác chết, nằm la liệt khắp nơi, không chỉ có những kẻ bạo động đi theo ông G, trong đó thậm chí còn có không ít dân thường căn bản không có vũ khí, tất cả đều đã tắt thở, chỉ còn lại những vết đạn loang lổ trên các công sự che chắn, cửa kính vỡ tan tành và những chiếc xe đang cháy dở như kể lại rằng trước đây không lâu nơi này đã xảy ra chuyện gì.
"Ta còn tưởng lòng mình đã đủ cứng rắn, rốt cuộc công việc hiện tại ta đang làm, tương đương với việc xóa sổ một người từ góc độ linh hồn, nhưng so với ông G thì ta vẫn còn kém xa." Khâu Minh cảm thán nói, "hắn vì mục tiêu của mình mà không tiếc hi sinh hàng nghìn, hàng vạn người, mà những người này có lẽ đến chết vẫn tin tưởng hắn, không hề nghi ngờ lời hứa về tương lai của hắn."
"Hắn cũng là do ngươi một tay tạo ra." Trương Hằng nhắc nhở.
"Không, ta chỉ là giúp hắn mở cửa, để hắn thấy thế giới bên ngoài, còn chuyện sau cánh cửa đó đi ra là ác ma hay thiên sứ thì không bao giờ là chuyện ta có thể khống chế." Khâu Minh nhún vai.
"Ít nhất ngươi giờ có cơ hội nhốt con quỷ do ngươi thả ra trở lại vào hộp."
"Hy vọng ta còn sống để thấy được kết cục này." Khâu Minh vừa nói vừa kiểm tra lại khẩu súng trường trong tay...
... Trương Hằng lái xe chạy qua hai quảng trường, từ cửa sổ xe đã có thể nhìn thấy điểm cuối.
Đó là một tòa tháp tín hiệu màu trắng, cao chừng bốn trăm mét, cung cấp dịch vụ trao đổi tín hiệu cho toàn bộ tầng không gian này, phải biết rằng độ cao của toàn bộ tầng không gian, theo như ghi chép của chính phủ thì chỉ có 486 mét, nói cách khác tòa tháp tín hiệu này đã gần với nền tảng của hai tầng không gian.
Mà giờ trên đỉnh tháp, vậy mà lại xuất hiện thêm một máy quét vân tay khổng lồ đường kính khoảng hai mươi thước, từ trên cao hướng xuống, chui phá vào màn hình mô phỏng bầu trời.
"Ngọa Tào!" Thấy cảnh này ngay cả Khâu Minh cũng không kìm được mà chửi thề, "Cái này TM cũng được à?!"
Ai cũng biết, Thượng Hải 0297 mới chia làm tổng cộng năm tầng không gian, mà thứ duy nhất có thể liên thông năm tầng không gian là cơ quan chuyển tiếp trung tâm thành phố, Thịnh Đường Morgan đã sớm tạm dừng cơ quan chuyển tiếp trung tâm của tầng một, chỉ khi điều động cảnh lực đến tầng một mới được cấp quyền thông hành cho một vài chuyến cụ thể, đồng thời ở ga tầng một cũng bố trí trọng binh.
Trong dự đoán của Khâu Minh trước đó, ông G dùng bạo động để dụ máy người săn giết VI của Thịnh Đường Morgan đến tầng một, từ đó tạo điều kiện cho việc tập kích căn cứ, nhưng cho dù đội chiến binh xương của hắn thực sự bắt được tầng quản lý, việc đưa tù binh trở về tầng một để mã hóa ký ức cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Nhưng hiện tại ông G đã dùng hành động thực tế để nói với Khâu Minh rằng, lo lắng của hắn hoàn toàn là thừa thãi. Người của ông G căn bản không lựa chọn đi cơ quan chuyển tiếp trung tâm để trở về tầng một, mà là trực tiếp dùng máy khoan đào một lỗ trên tầng hai, và đúng vào nơi cuối cùng thực hiện mã hóa ký ức, dù xét ở góc độ sức tưởng tượng hay thao tác đều khiến Khâu Minh phải cảm thán.
Mũi khoan sau khi đục thông lòng đất thì lại thu ngược lên trên, sau đó hai thang dây thả từ trên cao xuống, Khâu Minh thấy có người đang leo thang đi xuống, tuy nhiên do khoảng cách hơi xa nên không thấy rõ mặt đối phương.
Về sau, Khâu Minh rõ ràng cảm nhận được chiếc xe lại tăng tốc, lần này hắn cảm giác trái tim mình như muốn nhảy ra khỏi cổ họng dù nhắm mắt.
Cùng lúc đó, Trương Hằng hạ cửa sổ xe, một tay cầm vô lăng, tay còn lại cầm súng giơ ra ngoài cửa sổ, bắn một loạt đạn về phía trạm gác giữa đường phía trước.
Trạm gác này cũng đã bị máy người săn giết VI càn quét, người bên trong trạm gác lúc đầu đã chết hết, nhưng ông G đoán chừng vì để khôi phục việc khống chế khu vực phụ cận nên đã phái một đội người đến, đám người này đang thiết lập chướng ngại vật mới trên đường thì không ngờ rằng một chiếc xe đột nhiên xông ra từ phía kia.
Chiếc xe đó tốc độ rất nhanh, gần như trong nháy mắt đã đến trước mặt bọn họ, mà còn chưa kịp phân biệt xem người đó là địch hay bạn thì người trên xe đã nổ súng.
Trương Hằng vẫn là nương tay, nhắm bắn chủ yếu vào nửa thân dưới của họ, người trúng đạn không đến mức mất mạng, nhưng ít nhất giờ cũng đừng mơ hoạt động, ngã vật ra đất, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc xe kia xông qua cửa ải, mau chóng đuổi theo phía trước.
Tuy nhiên bọn họ cũng không hề bối rối, vì bọn họ chỉ là lớp bảo vệ đầu tiên ở đây, đằng sau vẫn còn những người khác, hơn nữa không giống như bọn họ vừa đến trạm gác không lâu, chướng ngại vật ở nơi đó đã hoàn toàn được khôi phục, chiếc xe không rõ từ đâu xuất hiện này mà còn muốn xông qua thì chỉ có xe nát người chết.
Vả lại vừa rồi khi chiếc xe này đi qua cạnh họ, bọn họ cũng nhìn thấy trên xe chỉ có hai người, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, liền tranh thủ báo tin này cho những người ở phía sau.
Trương Hằng sau khi xông qua cửa ải thứ nhất thì vẫn không giảm tốc chút nào, ở phía trước của hắn một cây số, những người ở đó đã nhận được tin tức và chuẩn bị sẵn sàng, tìm xong công sự che chắn và nhấc súng lên.
Nhưng mà bọn họ còn chưa thấy được chiếc xe mục tiêu thì một sát thần khác đã ập đến trước.
Một bóng đen có hình dạng người với tám chân dài từ đại lâu sát vách cửa hàng nhảy xuống, rơi xuống phía sau bọn họ, không nói một lời liền vung thanh cự kiếm trong tay về phía họ, không kịp trở tay, tại chỗ đã có hai tên xui xẻo bị cự kiếm đánh bay, xương sườn bị đập gãy mấy chỗ, lăn lông lốc trên mặt đất một đoạn rất xa, trực tiếp hôn mê.
Những người còn lại cũng không đoái hoài đến chiếc ô tô nữa, vội vàng đổi hướng họng súng, bắn xối xả về phía người máy trước mắt, nhưng đạn bắn lên người máy đó, ngoài tóe ra một chút lửa thì không gây được tổn thương gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận