Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 06: Một cái thấy việc nghĩa hăng hái làm cố sự

Chương 06: Một câu chuyện thấy việc nghĩa hăng hái làm
"Bây giờ ngươi đang được nghỉ hè phải không," Trương phụ khởi động xe, "Thật khiến người hâm mộ... chờ đến khi đi làm rồi ngươi sẽ biết những ngày nghỉ dài như vậy khó có được thế nào."
"Sao vậy, hai người bận lắm à?" Trương Hằng thắt dây an toàn.
"Cái này... Cũng không hẳn," Trương phụ gãi đầu, "Công việc của chúng ta tương đối đặc thù mà, cũng không cần mỗi ngày làm đúng giờ, nhưng trọng điểm không phải cái này, ta chỉ là muốn nói với ngươi phải trân quý quãng thời gian tươi đẹp lúc tuổi trẻ." Dừng một chút ông lại nói, "Đã đến rồi thì ở lại thêm một thời gian đi, vừa hay mẹ con cũng nhớ con, những năm này cả nhà mình cũng không có dịp tụ họp lâu, nhân cơ hội này có thể lái xe đi du lịch một vòng đường bờ biển Ireland."
Nhưng Trương Hằng lại nói, "Chuyện đó để sau đi, con chỉ ghé thăm hai người một chút thôi, còn chưa quyết định sẽ ở lại đây bao lâu."
Trương phụ nghe vậy hơi khựng lại, "Lẽ nào kỳ nghỉ của con còn có việc khác à?"
Trương Hằng không trả lời câu hỏi này, mà hỏi ngược lại, "Dạo gần đây hai người có nhận được cuộc điện thoại kỳ lạ nào không?"
"Điện thoại kỳ lạ, kiểu quảng cáo mời chào đến câu lạc bộ thoát y thì có tính không?"
"Ngoài cái đó ra thì sao?"
"Vậy thì không có gì," Trương phụ nói, "Con biết đấy, công việc của chúng ta khá đặc thù, mấy năm nay toàn ở nước ngoài, hơn nữa còn đi khắp nơi, đến bạn bè cùng lớp hồi trước hầu như cũng ít liên lạc rồi. Đó là lý do hồi nhỏ ba mẹ để con ở lại trong nước, mẹ con thấy môi trường sống ổn định sẽ có lợi cho sự trưởng thành của trẻ con hơn, còn bọn ta vừa mới chuyển đến Ireland nửa năm trước, thực ra ở đây cũng không có người quen."
"Vậy thì tốt rồi, lát nữa đưa cả ông ngoại qua đây đi."
"Hả? Ba với mẹ con không có ý kiến gì đâu, nhưng ông ngoại con không phải là không muốn ra nước sao? Trước kia chúng ta nghĩ vì con còn đang học trong nước nên ông không rời đi, nhưng giờ con lớn rồi, lần trước về nhà bọn ta có nhắc với ông chuyện này, không ngờ ông vẫn không chịu, nói là ở trong nước quen rồi, còn có mấy luống rau trong vườn phải chăm."
"Đều là kiếm cớ cả thôi, chẳng phải mẹ con giờ đang nghén sao, cứ bảo là cảm xúc không ổn định, muốn ông ngoại đến chăm sóc là được."
"Tính mẹ con thì làm gì có chuyện cảm xúc không ổn định..." Trương phụ nói đến đây thì đột ngột ngừng lại, dường như ý thức được điều gì, "Vừa nãy con hỏi ba dạo này có cuộc điện thoại kỳ lạ nào, lại muốn chúng ta đưa ông ngoại sang đây, chẳng lẽ ở trong nước con gây ra chuyện gì sao? Học hành không tốt? Hay là vay nặng lãi, ba mẹ con tuy không phải đại gia gì nhưng mấy năm nay cũng có chút tích cóp, có thể giúp con trả nợ, hoặc là không được thì mẹ con có thể bán mình cho cô bạn giàu có của mẹ."
"Không phải kiểu rắc rối đó."
"Vậy sinh viên thì còn gây ra chuyện gì khác được nữa?"
"Chỉ là để phòng vạn nhất thôi, con tự giải quyết được, chỉ cần cho con chút thời gian." Trương Hằng nói.
"Cái dáng vẻ mạnh mẽ của con y hệt ba hồi bé." Trương phụ cũng không hỏi thêm, chỉ nói, "Ba từng kể con nghe chuyện hồi bé ba thấy việc nghĩa hăng hái làm chưa?"
"Chưa ạ, con không nhớ."
"Ừm, đó là cái chuyện mọi người có lẽ đều cho rằng trẻ vị thành niên cho dù hư đến đâu thì cũng chẳng đi đâu được, dù sao bọn nó còn nhỏ, có lỡ sai một bước cũng là chuyện khó tránh, không phải chuyện gì to tát, nên mọi người thường làm ngơ với chuyện bạo lực học đường, vả lại luật pháp cũng chủ yếu thiên về giáo dục, hướng dẫn chứ không nặng về trừng phạt đối với tội phạm vị thành niên, nhưng mặt khác, cái này đúng là khiến chi phí cho hành vi phạm tội của vị thành niên thấp hơn."
"Tóm lại, hầu như trường nào lúc đó cũng sẽ có mấy thằng trường bá gì đấy, cơ bản là bỏ học, tụ tập với nhau thành băng đảng, đa phần còn quen biết với mấy người bên ngoài xã hội, nhận đại ca, sau đó hoành hành bá đạo ở trường, bắt nạt những đứa học sinh mà bọn nó để mắt tới, đôi khi là vòi tiền, đôi khi chỉ đơn thuần muốn kiếm chút khoái cảm."
"Xui xẻo là, trường mình cũng có một đám như vậy, bọn nó rất giỏi chọn người, chỉ chọn những đứa tính tình hướng nội, yếu đuối, rụt rè, mấy đứa này bình thường sẽ không dám phản kháng, chỉ biết im lặng chịu đựng. Hồi trước, ba từng thấy bọn nó sai người đi mua thuốc, hoặc đứng chắn đường ở cổng trường, nhưng lần đó thì khác, ba tận mắt thấy bọn nó đánh người, ba vốn không muốn quản mấy chuyện như vậy, nhưng mà người bị đánh lại là bạn cùng lớp."
"Ba cũng không thân với nó lắm, nhưng biết nó là con một, gia cảnh cũng không khá giả gì, nhà còn hai người già nữa, tất cả đều nhờ mẹ nó đi làm ở xí nghiệp, mà lúc đấy xưởng đóng hộp chỗ mẹ nó làm ăn cũng không được tốt, nó thường ngày ở trường cũng ít nói, có chút trầm lặng, mà ngày đó vừa đúng lúc phải nộp tiền sách, ba đoán đấy cũng là lý do đám kia để mắt tới nó, nên ba hơi do dự một chút rồi đứng lên, quát lớn vào đám kia một tiếng, 'Tụi bây làm gì đó, còn không dừng lại tao báo công an!',"
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó thì ba và thằng bạn bị tụi nó đánh hội đồng, sách với tiền nộp học phí cũng bị cướp đi." Trương phụ thở dài, "Ba nghĩ lại, cái chỗ đó thực ra cũng gần cổng trường, nếu lúc đấy ba chạy đi gọi bảo vệ trước, hoặc báo công an thật thay vì liều mình thì có lẽ kết quả đã khác, có khi ba đã không bị đánh, cũng không bị cướp tiền."
"Ừm, ba hay dặn con gặp nguy hiểm phải tỉnh táo, giữ lý trí, không ngờ hồi bé ba lại có lúc bốc đồng như vậy."
"Đừng có thấy ba bây giờ là một ông chú trung niên tầm thường, ai mà chẳng có tuổi trẻ nông nổi."
Trương phụ nói đến chuyện này có vẻ rất hăng hái, tranh thủ lúc đường vắng còn mở cửa sổ xe, đạp mạnh ga, tận hưởng cảm giác gió rít bên tai, dường như cũng nhờ thế mà ông sống lại những ngày tuổi trẻ.
Một tiếng sau, hai người tới chỗ ở mới của Trương phụ và Trương mẫu ở Ireland, dù là nhà thuê nhưng quản lý rất sạch sẽ, bên trong đồ điện gia dụng cũng đầy đủ, phía trước vườn cũng trồng đầy hoa cỏ.
Trương mẫu đang ở trong bếp bận rộn chiên xào gì đó, so với hồi Tết thì bụng dưới của cô đã nhô rõ, nhưng vẫn còn sớm mới đến ngày sinh, có lẽ còn vài tháng nữa, sắc mặt của cô lại vẫn rất tốt, trông vẫn có vẻ vô tư lự như mọi khi.
Vừa nhìn thấy Trương Hằng là cô không nhịn được cười, "Hai người đừng có xấu hổ chê bai mẹ suốt ngày lơ mơ, lớn từng này rồi mà đến điện thoại còn không giữ được, làm rơi mất chỗ nào rồi."
"Nếu con biết rơi ở đâu rồi thì đã nhặt lại rồi chứ sao." Trương Hằng nói.
"Cũng phải, thôi được rồi, con tới đúng lúc, đúng dịp ta trổ tài nấu nướng, được dịp thưởng thức mỹ vị nhân gian đây, ngày mai cùng nhau đi mua điện thoại mới cho con, tiện thể ta cũng muốn đi mua cái máy làm bếp luôn."
Trương phụ ở phía sau xách hành lý của Trương Hằng từ trong cốp xe ra, đúng lúc đó điện thoại di động của ông vang lên, Trương phụ liếc mắt xem tin nhắn, sau đó nói, "Hai người cứ ăn trước đi, bên viện nghiên cứu có việc cần ba qua một chuyến."
"Bây giờ sao?" Trương mẫu hỏi, "Cơm của em sắp xong rồi."
"Xin lỗi em, chắc là liên quan đến chuyện luận văn sắp công bố của ba, cũng gấp, yên tâm, ba về nhanh thôi, hai người đừng có ăn hết sạch, để chút cơm cho ba với nhé." Trương phụ vừa nói vừa mở cửa xe ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận