Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 482: Di Viên sơn trang

Chương 482: Di Viên sơn trang
Trương Hằng ngược lại là thật sự không nghĩ rằng mình còn có thể tìm lại những tình cảm đã mất, cho đến hôm nay, hắn đã càng lúc càng quen với loại trạng thái gần như không có chút cảm xúc nào.
Mặc dù điều này khiến hắn đánh mất rất nhiều khoái hoạt cùng kinh hỉ, nhưng dưới trạng thái này, khả năng phân tích, quan sát của hắn, nhất là năng lực xử lý nguy cơ hoàn toàn chính xác đã nhận được sự tăng lên nhất định, điều này thậm chí có thể xem như là hack thứ hai trên người hắn, ngoài việc dừng thời gian.
Thử nghĩ xem, vào thời điểm nguy hiểm đột ngột ập đến, có không ít người có thể vì sợ hãi mà không thể đưa ra được, hoặc ít nhất là không thể ngay lập tức đưa ra được phản ứng chính xác, nhưng trên người Trương Hằng lại không hề có vấn đề như vậy, cảm xúc bình ổn giúp hắn từ đầu đến cuối duy trì sự khống chế ổn định đối với thân thể, nhanh chóng hoàn thành quá trình suy nghĩ, đưa ra phản ứng hợp lý nhất, nên chỉ có thể nói mọi thứ đều có lợi và hại.
Đương nhiên, nếu có thể lựa chọn, Trương Hằng vẫn hy vọng có thể tìm lại được tình cảm đã mất của mình.
Mặc dù điều này có khả năng sẽ làm suy yếu thực lực của hắn trên phương diện chiến đấu, nhưng Trương Hằng từ đầu đến cuối đều cảm thấy rằng có được tình cảm mới xem như một con người hoàn chỉnh thật sự.
Nhất là sau khi trải qua phó bản bảo tiêu, Trương Hằng cũng bắt đầu suy nghĩ đến mục đích tồn tại của mình rốt cuộc là gì, giống như những cư dân sống ở Thượng Hải 0297, mỗi khi trải qua một lần mã hóa lại thì tương đương với việc tự giết mình một lần, mặc dù mọi người không ngừng thăng cấp, nhưng cũng đã hoàn toàn mất đi bản thân trong vô số phiên bản thay đổi.
Và đây có lẽ cũng là lý do vì sao Phong tử đề nghị Trương Hằng tập trung vào rèn luyện tinh thần của mình trong bước tiếp theo.
"Sau khi biết được chân tướng, ta sợ nhất chính là có một ngày lại có người dùng thủ đoạn mã hóa ký ức tương tự mà thay đổi trí nhớ của ta một cách thần không hay quỷ không biết. Ta hy vọng có người có thể tìm ra một phương pháp khôi phục tất cả những ký ức đã bị xóa, đồng thời có thể phân biệt được những ký ức giả không thuộc về chúng ta trong đầu. Ta biết điều này nghe có vẻ viển vông, nhưng trong những người xung quanh ta, nếu như có ai đó có khả năng làm được điều này, thì người đó chỉ có thể là ngươi thôi." Phong tử nhìn vào mắt Trương Hằng và nói.
Trương Hằng vẫn còn nhớ rõ đoạn đối thoại này của hai người, và kể từ ngày đó, hắn bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho việc rèn luyện tinh thần. Trong số đó, phương pháp rèn luyện hắn đã có sẵn, chính là khẩu quyết của Koyama Minh Tâm lưu có được trong phó bản Mạc mạt Kinh Đô.
Khi mới tiếp xúc với Koyama Minh Tâm lưu, Trương Hằng thật ra không mấy để ý, bởi vì đây là một môn phái nhỏ danh không thực, cho dù cha của Koyama Akane còn sống, cũng không mấy nổi danh, thua xa những đại phái tiếng tăm lừng lẫy như Tảng đá lớn thần ảnh lưu, Bắc Thần Nhất đao lưu, Hương thủ thần đạo lưu.
Trong lịch sử cũng không lưu lại bất kỳ dấu vết nào, và điều này cũng không làm người ta cảm thấy ngoài ý muốn, bởi vì nếu không có Trương Hằng, Koyama Minh Tâm lưu về cơ bản sẽ đoạn tuyệt khi đến đời của Koyama Akane.
Và điều này cũng không phải là không có lý do, bởi vì Koyama Minh Tâm lưu giảng về việc xem xét rõ bản tâm, đao tùy tâm động, trên chiêu thức đao thuật không có gì đáng để mang ra cả, còn đặc biệt chú trọng vào rèn luyện tâm cảnh. Tuy nhiên, tâm cảnh lại là thứ quá hư không mờ mịt, rất khó diễn đạt bằng lời.
Trương Hằng cũng phải sau khi luyện các đao pháp đến lv3 mới ý thức được tầm quan trọng của tâm cảnh, hay nói cách khác là rèn luyện tinh thần. Thêm vào đó, vào thời điểm đó hắn ở Kinh Đô khắp nơi phá quán, đã nhìn quen các loại môn phái, sau khi hấp thu những điểm mạnh của các nhà thì thứ có thể lọt vào mắt hắn lại càng ít hơn. Ngược lại, khi nhìn lại Koyama Minh Tâm lưu, hắn lại có được những thu hoạch mới.
Cho dù về sau đao pháp của hắn thành công tiến vào lv4, thì trên việc rèn luyện tâm cảnh hắn vẫn duy trì các phương pháp của Koyama Minh Tâm lưu, chỉ là vì sau khi đạt đến lv4 thì không thể tăng lên nữa nên Trương Hằng dần lười rèn luyện về phương diện đao thuật.
Mãi đến khi Phong tử nhắc lại, hắn mới coi trọng lại, tiếp tục dùng bộ phương pháp này để rèn luyện tinh thần. Mặc dù không tìm ra được phương pháp đối kháng lại việc mã hóa ký ức như mong muốn của Phong tử, nhưng nó giúp hắn đạt được sự thống nhất và cân bằng tốt hơn giữa tinh thần và cơ thể. Chỉ là thứ này sẽ không được thể hiện ra bằng các chỉ số trên bảng thuộc tính.
Nhưng Trương Hằng có một dự cảm rằng, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày hắn sẽ cần đến việc rèn luyện trong khoảng thời gian này.
Trương Hằng tổng kết lại những thứ thu được từ phó bản trước, liếc nhìn thời gian, mượn đọc quyển sách ghi chép về việc thám hiểm sông băng, sau đó đi ra khỏi thư viện, mở chiếc Polo của hắn và lái đến địa chỉ mà Hàn Lộ đã cho hắn.
Di Viên sơn trang nằm ở ven nhị hoàn, bên trong một con hẻm nhỏ không hề bắt mắt, nhưng sau khi Trương Hằng lái xe vào thì thấy bên trong vẫn rất lớn. Khi hắn đậu xe vào bãi đỗ, hắn thấy ngoài chiếc Polo của mình ra thì những chiếc xe khác trong này đều là xe sang trọng trị giá sáu bảy mươi vạn trở lên, chiếc Model3 của Hàn Lộ cũng ở đó.
Nhân viên bảo vệ bãi đỗ xe nhìn thấy chiếc Polo của Trương Hằng, còn cố ý kiểm tra lại với hắn một lần, xác nhận hắn không đến nhầm chỗ, tuy nhiên Trương Hằng lại không có cảm xúc gì quá lớn, vẫn rất bình tĩnh tìm một chỗ trống, đậu chiếc Polo của mình giữa một chiếc A8 và Panamera, sau đó theo sự hướng dẫn của phục vụ đi vào một nhà hàng.
Chủ nhân Di Viên sơn trang thuê lại tám căn tứ hợp viện ở gần đó, sau đó sửa chữa và thiết kế lại thành nơi chuyên phục vụ khách riêng. Vị trí của nó rất bí mật, bản thân không quảng cáo, chỉ dựa vào sự giới thiệu nhỏ giữa các khách hàng. Bên trong không có đại sảnh, mà đều là phòng riêng, bởi vì những người đến Di Viên sơn trang ăn cơm đều chủ yếu là bàn chuyện làm ăn nên như vậy sẽ đảm bảo tính riêng tư. Người phục vụ đưa Trương Hằng thẳng đến phòng riêng mà Hàn Lộ đã đặt trước.
Đó là một căn phòng lớn có thể ngồi được mười mấy người, nhưng bây giờ bên trong chỉ có một mình Hàn Lộ, lúc này cô đang nói điện thoại. Khi nhìn thấy Trương Hằng cô khẽ gật đầu, nói thêm khoảng hai phút nữa rồi mới cúp máy.
"Ngươi đến rồi à."
"Ừm." Trương Hằng tiện tay kéo một cái ghế, nhưng sau đó lại nghe Hàn Lộ nói, "Ngươi ngồi xa ta như vậy làm gì, sợ ta ăn thịt ngươi chắc?"
Hàn Lộ dừng một chút rồi tiếp lời, "Chỗ này kinh doanh cũng được, bình thường phải đặt trước ít nhất một tuần. Lúc đó ta đặt phòng lớn vốn là để chiêu đãi một nhóm khách từ Macao tới, nhưng sau đó bên đó xảy ra một vài chuyện ngoài ý muốn. Tuy nhiên tiền cọc thì ta đã trả rồi, nên nghĩ gọi ngươi cùng đến ăn."
"Cảm ơn." Trương Hằng tìm một chỗ bên cạnh Hàn Lộ và ngồi xuống.
Hàn Lộ lại hoàn toàn vẫn quyết đoán như trước đây, không dài dòng, đợi phục vụ viên đi khuất liền lập tức vào vấn đề chính, "Ta cứ nghĩ là đã không có chuyện gì có thể làm khó được ngươi nữa rồi, thời gian dài như vậy vẫn luôn là ngươi giúp ta. Cả chuyện ở đảo kia, và cả lần trước nữa ở tử vong mộng cảnh, ngươi đã cứu ta hai lần, lần này rốt cuộc cũng đến lượt ta giúp ngươi."
Khi nói đến chuyện chính, thần sắc Hàn Lộ cũng nghiêm túc hơn, "Ta làm đầu tư, sẽ rất ít khi để một số tiền lớn nhàn rỗi ở đó, nên tiền lưu động trong tay ta cũng không có nhiều. May mà ta đang chuẩn bị cùng đầu tư vào một hạng mục, có khoảng hai chục triệu tiền mặt có thể rút ra ngay. Ngoài ra ta còn có một số tài sản cố định, cổ phần và đồ thượng vàng hạ cám, ta có thể mang ra một bộ phận đi vay ngân hàng, số tiền đại khái khoảng một trăm triệu đến một trăm năm mươi triệu. Về tiền lãi thì ngươi không cần lo, ta có thể giúp ngươi trả. Mặt khác, ta đã lăn lộn trong giới này lâu như vậy, cũng quen biết không ít người, ngươi cứ nói trước đi ngươi muốn bao nhiêu." Hàn Lộ nói.
"Giai đoạn trước, ta muốn khoảng một tỷ trước, nhưng có thể thanh toán thành ba đợt, đợt đầu năm trăm triệu," Trương Hằng suy nghĩ một chút nói, "Có khó khăn không?"
"Chuyện xoay tiền mà nói thì với kinh nghiệm của ta thì cũng có thể khó, có thể không khó, mấu chốt là xem ngươi có cách xoay sở như thế nào." Hàn Lộ nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận