Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 453: Quái vật khổng lồ

Tiểu gấm rắn cố gắng duỗi thẳng cổ, muốn cho mình trông hung ác hơn một chút. Đây cũng là tư thế mà loài rắn thường dùng khi gặp địch, nhưng vì bản thân nó hình thể không lớn, lại không có độc tính gì, nên dù có thay đổi tư thế thế nào thì cũng chỉ là đang làm ra vẻ mà thôi.
Nhìn biểu lộ trên mặt Mã Lục thì thấy rõ hắn không hề xem uy hiếp của con rắn nhỏ ra gì, nhưng mà vẻ nhẹ nhõm của hắn chỉ duy trì được vài giây, sau đó hắn lại nghe thấy một loạt tiếng xào xạc. Nếu tiếng xào xạc lúc trước giống như có người đang rung một tờ giấy trắng thì bây giờ lại giống như có hàng vạn tờ giấy trắng cùng bị rung, những âm thanh này vốn không lớn, nhưng khi tập hợp lại thì khiến người ta không nhịn được mà dựng cả tóc gáy. Nhất là khi Mã Lục dùng đèn pin chiếu sáng vào trong đường hầm, hắn chỉ cảm thấy toàn thân máu huyết như đông lại.
Chỉ thấy vách đường hầm và mặt đất bây giờ đều bò đầy nhung nhúc rắn, không chỉ có rắn gấm mà còn có rắn hổ mang, mãng xà, rắn cạp nia, rắn nước… Cả đời này Mã Lục chưa từng thấy nhiều rắn đến vậy, cứ như là đang bước vào một bảo tàng loài rắn vậy, hơn nữa những loài rắn này sinh sống ở nhiều nơi khác nhau, môi trường sống cũng khác nhau, không biết chúng làm thế nào từ khắp nơi trên thế giới tụ tập về đường xe lửa bỏ hoang này. Và nhiều rắn sống chung như vậy thì sẽ đi săn và kiếm thức ăn như thế nào.
Nhưng rõ ràng bây giờ không phải là lúc quan tâm đến những vấn đề đó, bởi vì lũ rắn lúc này đều đang chen chúc nhau bò về phía cửa đường hầm, dường như đang làm chỗ dựa cho con rắn gấm nhỏ, hơn nữa sau khi bò ra khỏi đường hầm chúng cũng không dừng lại mà rất nhanh bò về phía ba người.
"Làm sao bây giờ?" Mã Lục lo lắng đến mức đầu đầy mồ hôi lạnh. Một con rắn gấm hắn không hề để trong lòng, nhưng mà trước mắt hắn rõ ràng là một trận "xà triều", trong đó còn có không ít độc xà kịch độc, và cả những con mãng xà to lớn nữa. Chỉ cần bị con rắn trước mặt cắn một cái, tính đến chiều dài đường hầm, Mã Lục cảm thấy mình không còn cơ hội sống để lên mặt đất nhận điều trị nữa, còn về phần mãng xà thì càng đáng sợ, đây là thứ có thể nuốt chửng cả trâu nước, hoặc là ăn no căng bụng hoặc là bị ăn đến no căng bụng, luôn là quy tắc săn mồi của mãng xà.
Trương Hằng không trả lời ngay câu hỏi của Mã Lục mà trước đưa tay kéo Phiền Mỹ Nam lên trên bậc, sau đó mới nói với Mã Lục: "Xem ra ngươi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc theo chúng ta lên trên lầu thôi."
Mã Lục vừa nghĩ tới tiếng ầm ầm lớn mà hắn đã nghe được trước đó cùng với tiếng kéo lê phía sau thì bản năng cảm thấy không muốn, lý trí nói với hắn là vẫn nên cách xa thứ đó thì hơn, nhưng so với "xà triều" ngay trước mắt thì sự uy hiếp không rõ ràng kia còn ở rất xa. Đi lên có lẽ nguy hiểm, nhưng ở lại chỗ này thì chắc chắn là đường c·h·ế·t, vì vậy Mã Lục không cần phải do dự nhiều cũng biết nên chọn thế nào, hắn cúi đầu đi theo sau Trương Hằng và Phiền Mỹ Nam, chạy về phía bậc thang.
Ba người di chuyển rất nhanh, hơn nữa bản thân bậc thềm cũng có độ cao nhất định, đám rắn đầu tiên tạm thời chưa thể bò lên, còn ba người thì đã chạy tới cửa cầu thang. Nhưng mà Mã Lục không ngờ rằng Trương Hằng lại dừng chân sau khi chạy được mấy bước. Mã Lục còn định hỏi đã xảy ra chuyện gì, nhưng rất nhanh chính hắn cũng nhìn thấy tình huống phía trước, lối ra của cầu thang đã bị thứ gì đó bịt kín, thứ đó hẳn là một sinh vật gì đó, thân hình to lớn, da màu xám trắng, trông có chút giống như một con voi đang nằm sấp trên mặt đất. Mã Lục cảm giác ánh mắt của mình chắc chắn là có vấn đề, thế mà lại nhìn thấy một con voi lớn trong nhà ga tàu điện ngầm bỏ hoang đã 50 năm. Nếu như ở tình huống bình thường, hắn nhất định sẽ muốn biết rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra, nhưng bây giờ hắn không quên rằng mình đang bỏ chạy, Trương Hằng không nói lời nào lập tức cùng Phiền Mỹ Nam quay đầu, chạy về phía đầu cầu thang bên kia.
Nhưng so với đầu cầu thang này thì đầu cầu thang kia lại ở gần "xà triều" hơn, lúc này đã có một vài con rắn lần lượt bò lên trên bậc, ba người cũng không thể không tăng nhanh tốc độ. Mã Lục vốn dĩ đang ở vị trí cuối cùng của đội, giờ lại quay đầu chạy lên phía trước, đương nhiên, nếu Trương Hằng thật sự thả tốc độ thì rất nhanh có thể vượt qua Mã Lục, nhưng bây giờ vì muốn chăm sóc Phiền Mỹ Nam, chẳng những không tăng tốc mà còn cố ý giảm bớt một chút tốc độ.
Tuy nhiên dù là vậy nhưng Phiền Mỹ Nam cũng vẫn tỏ ra rất tốn sức để đuổi theo hắn, so với lần gặp trước, trạng thái cơ thể của nàng quả thực lại kém đi rất nhiều, hơn nữa ba người đã đi qua một đoạn đường hầm rất dài trước đó, thể lực của Phiền Mỹ Nam cũng đã hao tổn không ít, hiện giờ càng không chạy được mấy bước đã trở nên thở hổn hển.
Trương Hằng dứt khoát tháo 【Ôn Dịch Cốt Cung】 xuống rồi ngồi xổm xuống trước mặt nàng, mở miệng nói, "Lên lưng ta đi."
Phiền Mỹ Nam biết bây giờ không phải là lúc để mạnh miệng, nghe vậy cũng không hề do dự leo lên lưng Trương Hằng, sau đó lại nhận lấy thanh 【Ôn Dịch Cốt Cung】 trong tay Trương Hằng. Hai người chậm trễ một chút đã bị Mã Lục bỏ lại một khoảng cách khá xa khoảng hai mươi mét.
Mã Lục dẫn đầu, nhân lúc đàn rắn còn chưa hoàn toàn tụ lại thì xông lên một đầu cầu thang khác, chạy lên lầu hai, kết quả khi hắn quay đầu nhìn lại mới phát hiện Trương Hằng và Phiền Mỹ Nam đã không còn ở sau lưng hắn. Mã Lục cảm thấy trong lòng trầm xuống, còn cho rằng mình bị bỏ rơi, nhưng rất nhanh hắn thấy Trương Hằng đang cõng Phiền Mỹ Nam chạy tới từ đằng xa, nhưng lúc này trước mặt hai người trên bậc thang đã bò lên không ít rắn, mắt thấy không có chỗ đặt chân.
Thế là Mã Lục lại bắt đầu lo lắng cho hai người, nhưng hắn cũng chỉ có thể đứng ở trên nhìn xuống, không có cách gì tốt hơn. Trái lại, người trong cuộc là Trương Hằng lại không hề tỏ vẻ gì hoảng sợ trên mặt. Trương Hằng một tay xách túi du lịch, một tay còn lại rút 【Tàng Sao】 bên hông. Chỉ thấy đao quang lóe lên, một con rắn in dấu đầu sắt ngay trước mặt hắn liền bị chém làm hai đoạn, Trương Hằng giẫm lên xác con in dấu đầu sắt đó nhảy lên trên bậc thang, mà 【Tàng Sao】 trong tay hắn không ngừng, rất nhanh lại chém đứt một con rắn hổ mang Đông Phương đang muốn tấn công hắn.
Cùng lúc đó Trương Hằng cũng tìm đúng vị trí nhảy tiếp theo, giày thể thao đạp xuống, xung quanh những con rắn kia lập tức bắt đầu nhúc nhích, nhưng không kịp chờ chúng kịp làm gì đã bị biến thành hai đoạn. Về sau Trương Hằng còn múa 【Tàng Sao】 gần như thành một màn ánh sáng, che chắn cho cả mình và Phiền Mỹ Nam, vừa ngăn cản lũ rắn đang muốn tấn công, vừa mở đường cho mình. Trong mắt Mã Lục lúc này Trương Hằng giống như đã hóa thành một chiếc máy xay thịt, đoạn đường chạy này, không biết hắn đã xử lý bao nhiêu con rắn, nơi 【Tàng Sao】 đi qua cơ bản không con rắn nào có thể chạm tới thân thể hắn và Phiền Mỹ Nam, thậm chí ngay cả những con rắn định tấn công hắn từ sau lưng cũng đều bị hắn hời hợt chém đứt đầu.
Cuối cùng, Trương Hằng cõng Phiền Mỹ Nam cùng với Mã Lục lại một lần nữa tụ hợp, lúc này ba người cũng đã lên đến tầng hai nhà ga, thấy thứ đang chặn ở đầu cầu thang bên kia, kết quả lại phát hiện thứ đó căn bản không phải là một con voi lớn, mà là một con cá voi đầu bò vô cùng to lớn!
Bạn cần đăng nhập để bình luận