Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 356: Tước yên

Ngày thứ hai, trời vừa sáng Trương Hằng đã rời giường, rửa mặt qua loa rồi xuống lầu. Lúc hắn và Wendy ăn sáng thì quan trị an cũng đến, cưỡi một con ngựa trắng, cùng với bộ trang phục và huy chương trước ngực, trông rất oai phong, đến cả bà chủ quán trọ cũng không nhịn được liếc nhìn thêm mấy lần.
"Ngài muốn một tách cà phê chứ, cảnh sát trưởng?" Wendy hỏi.
"Không còn gì tuyệt hơn, thưa quý cô." Quan trị an cười, nhảy xuống ngựa, "Ta sẽ đưa hai người ra khỏi Hà Cốc, đó là nơi dễ bị phục kích nhất, qua khỏi bình nguyên sẽ an toàn hơn nhiều, hai người có thể tự đi."
"Ngài thật chu đáo."
"Nếu con gái của Matthew xảy ra chuyện trên địa bàn của ta, thì ta làm quan trị an này chẳng phải vô dụng à." Lão ngưu tử gật đầu với Trương Hằng, giao dây cương cho người tạp dịch của quán trọ, rồi đi đến bên bàn, "Tiếc thật, hai người phải đi nhanh như vậy, chờ tìm được cha cô, trên đường trở về có lẽ chúng ta có thể cùng nhau đi săn."
"Tôi thích đi săn, hồi nhỏ tôi thường theo cha vào rừng, thấy cha bắn thỏ rừng này nọ, nhưng ông chưa bao giờ cho tôi sờ vào súng." Wendy nói.
"Ông ấy làm vậy là đúng, nhưng tôi nghĩ chúng ta có thể cho ông ấy ngoại lệ một lần, chỗ này có không ít con mồi đấy." Quan trị an nháy mắt với cô gái.
"Có sói và gấu không?" Wendy hào hứng hỏi.
"Ha ha, mấy con đó thì hiếm gặp, chúng đã bị người Anh-điêng sống ở gần đây giết gần hết rồi."
"Tiếc quá, tôi vẫn chưa thấy gấu bao giờ."
"Loại vật đó có gì đáng xem." Quan trị an nhận ly cà phê của mình, cảm ơn bà chủ quán đã bưng tới.
"Tôi không biết, chỉ là muốn nhìn thử."
"Sẽ có cơ hội thôi, kiểu gì cũng có cơ hội."
...
Ba người vừa ăn sáng vừa trò chuyện, bầu không khí rất vui vẻ, lão ngưu tử hiển nhiên là người biết tạo không khí, theo lời ông ta kể thì thời trẻ từng mắc không ít nợ tình, ông biết cô gái ở độ tuổi Wendy thích nghe gì, thường xuyên nói ra những lời hài hước.
Thậm chí Wendy còn có cảm giác nếu như lão ngưu tử đi cùng mình thì sẽ tốt hơn, nhưng ý nghĩ này cũng chỉ thoáng qua trong đầu cô, giống như cô đã nói, cha cô mất tích đã lâu, cô không thể chờ đợi lâu hơn nữa. Nghĩ đến đây Wendy nói với lão ngưu tử, "Cảnh sát trưởng, tôi nghĩ chúng ta nên lên đường thôi."
Lão ngưu tử vỗ trán một cái, "Ôi xin lỗi, tôi có tuổi rồi, cứ nói chuyện giết thời gian là lảm nhảm không ngừng, hy vọng không khiến cô thấy phiền."
"Sao lại thế, ngài là người hài hước nhất mà tôi từng gặp, nói chuyện với ngài rất vui, chỉ là chúng tôi quả thật đang có chuyện quan trọng."
"Đương nhiên, tôi đã chuẩn bị xong, chúng ta có thể xuất phát ngay bây giờ." Lão ngưu tử nói.
"Vậy thì còn gì bằng."
"Tôi chờ mọi người ngoài cửa." Nói xong, quan trị an lại cười với Wendy, rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Con gái của chủ nông trại cũng đã ăn xong bữa sáng, đang chuẩn bị đứng dậy, nhưng ngay sau đó, thứ gì đó chạm vào bắp đùi cô. Wendy cúi đầu, khi nhìn rõ vật mà Trương Hằng đưa cho mình từ dưới gầm bàn, cô ngẩn người.
"Cầm lấy đi, hy vọng lát nữa chúng ta sẽ không cần dùng đến nó."
Wendy có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, nhưng khi cô nhận lấy món đồ kia, Trương Hằng đã đứng dậy, nói với lão ngưu tử, "Ngựa Kentucky à?"
"Không, Bông Tuyết là ngựa Ả Rập." Lão ngưu tử nói, "Nó rất nhanh, trên đồng bằng không có mấy con đuổi kịp nó đâu."
"Xem ra tôi còn phải học hỏi nhiều." Trương Hằng nói, người hắn vừa lúc chắn ngang mặt bàn phía sau lưng Wendy, cô gái cũng nhanh chóng giấu món đồ đó vào trong áo.
Sau đó ba người lên ngựa, rời khỏi thị trấn Glenn, trên đường lão ngưu tử vẫn nói chuyện vui vẻ, nhưng Wendy có vẻ hơi lo lắng, luôn nghĩ về thứ trên người. Ngược lại Trương Hằng lại bắt chuyện, trò chuyện cùng lão ngưu tử, tiện thể hỏi thăm về phong tục tập quán ở gần đó.
Lão ngưu tử còn mời Trương Hằng nếm thử tước yên. Trương Hằng theo chỉ dẫn của ông, kẹp làn khói giữa hàm và răng, chưa được mấy giây, một mùi vị cay nồng đã lan tỏa khắp miệng, đi thẳng xuống cổ họng, dù đã được pha trộn thêm hương liệu, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy không thoải mái. Nghe nói tước yên sở dĩ thịnh hành ở Mỹ là do thời kỳ khai hoang, vì cao bồi ngồi trên lưng ngựa rất khó hút thuốc (gió lớn, lại xóc nảy) nên khi muốn hút thuốc họ liền ngậm làn khói vào miệng, chỉ cần định kỳ nhổ nước miếng, là có thể vừa làm việc vừa hút thuốc, rất tiện lợi. Nhưng khói nước gây kích thích niêm mạc khoang miệng mạnh hơn thuốc lá, cộng thêm xã hội hiện đại không có nhiều chỗ để bạn tùy tiện nhổ nước miếng, tước yên cũng dần dần bị đào thải khỏi thị trường.
Trương Hằng nếm thử hương vị, nhổ bã thuốc ra.
"Tiếc thật," lão ngưu tử nói, "anh nói tiếng Anh rất lưu loát, nghe nói còn có kỹ năng dùng súng rất giỏi, nhưng nếu muốn sống sót ở miền tây, anh cần phải thể hiện giống một người miền tây hơn."
"Tôi quả thực vẫn còn rất nhiều điều phải học." Trương Hằng nghe vậy cũng không phản bác.
"Đừng vội. Rồi sẽ quen thôi." Lão ngưu tử vỗ vai Trương Hằng, để khích lệ.
Ba người cứ như vậy đi tới cửa Hà Cốc, nói là Hà Cốc nhưng thực tế đã là chuyện của mấy vạn năm trước, bây giờ nơi này sớm đã không còn nước, nhưng hai bên vách đá vẫn còn, đích thật là một nơi dễ dàng bố trí mai phục.
"Đi thôi." Lão ngưu tử một mình dẫn đầu đi phía trước, theo sau là Wendy, còn Trương Hằng đi cuối cùng. Ba người mới đi được một đoạn, lão ngưu tử liền mở miệng nói với Wendy, "Tôi phải xin lỗi cô."
"Xin lỗi vì cái gì?"
"Tôi đã nói dối cô, tôi không thể để cô một mình, đi theo một người lạ thuê đến để tìm cha." Lão ngưu tử kéo cương, dừng ngựa lại, quay người nói, "Việc này quá nguy hiểm."
"Ngài ngăn cản tôi không muốn để tôi tìm cha, rốt cuộc là vì sự an toàn của tôi, hay là để che giấu chân tướng đằng sau sự mất tích của cha tôi?" Wendy đáp trả gay gắt.
"Mọi chuyện... luôn luôn rất phức tạp." Lão ngưu tử thở dài, "Có lẽ sau này có cơ hội tôi sẽ giải thích cho cô, nhưng bây giờ cô phải nói lời tạm biệt với tiên sinh Trương Hằng, rồi về nhà, tôi có thể đảm bảo với cô, sau này tôi sẽ giúp cô tìm thấy cha, chờ đợi dù rất đau khổ nhưng đôi khi lại là biện pháp hữu hiệu nhất để giải quyết vấn đề."
"Vậy sao, vậy ngài định đưa tôi về nhà thế nào, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, cho dù ngài trẻ ra hai mươi tuổi, cũng không phải là đối thủ của tiên sinh Trương Hằng." Wendy nói.
"Có lẽ thế." Lão ngưu tử không tranh cãi, "May mà tôi còn có người giúp."
Ông ta vừa dứt lời thì từ sau hai bên vách đá xuất hiện hai người cầm súng trường. "Rất hân hạnh giới thiệu với hai người, đây là phó cảnh sát trưởng thị trấn Glenn, Joseph, và em trai của anh ta, Jonathan."
Bạn cần đăng nhập để bình luận