Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 68: Xen vào việc của người khác người

Chương 68: Xen vào việc của người khác
Vì sau đó còn phải đi câu cá, nên trước hết phải tìm được nơi có cá ẩn nấp. Trương Hằng lái xe đến khu vực mà màn hình giám sát đã từng quay được vật thể lạ. Khu vực này thật ra còn khá rộng, đối với cả hai thì chỉ có thể coi là tìm may rủi, bắt đầu từ đâu cũng không khác biệt lắm, Trương Hằng tìm một chỗ đậu xe, dừng chiếc polo lại, tắt máy rồi xuống xe, mở cốp sau, mang những dụng cụ và trang bị cần dùng vào ban đêm lên người.
"Ngươi quên vũ khí của mình rồi." Thẩm Hi Hi cũng xuống xe, vươn vai một cái, ném cho hắn thanh kiếm phát sáng cùng bộ đồ hóa trang.
Nhìn thấy tâm tình đêm nay của nàng có vẻ khá tốt, kỳ thật ngay cả chính nàng cũng không nói rõ được tại sao, chỉ là cảm thấy khi ở cùng Trương Hằng thì cực kỳ thoải mái, hơn nữa còn có thể lười biếng một chút, nàng là đội trưởng của cả đội, bình thường phải luôn giữ cho đầu óc tỉnh táo, duy trì khả năng phán đoán chuẩn xác. Mà kể từ khi thành lập Liên Hợp Thể, nàng phải nghĩ ngợi và xử lý nhiều việc hơn, trước đây nàng cũng từng cảm thấy hoang mang, khi trước nàng thành lập Liên Hợp Thể chỉ đơn thuần là muốn đoàn kết sức mạnh của người chơi, để bảo vệ người bình thường khỏi những mối đe dọa siêu nhiên.
Nhưng khi Liên Hợp Thể được thành lập thật, mọi thứ bắt đầu trở nên phức tạp, bất kể là mâu thuẫn giữa các nhóm nội bộ hay xung đột với các công hội lớn bên ngoài đều giống như quả cầu tuyết không ngừng tăng lên, kết quả là phần lớn tinh lực mỗi ngày của nàng đều bị dùng để đối phó với những chuyện không liên quan đến mục đích ban đầu.
Do vậy, khi Liên Hợp Thể thực sự giải tán, nàng không hề cảm thấy khó khăn như những người bên ngoài tưởng tượng, ngược lại còn cảm thấy nhẹ nhõm, có thể một lần nữa làm những gì mình muốn.
Thẩm Hi Hi phát hiện mình có vẻ hơi thất thần, quay đầu hỏi Trương Hằng: "Ngươi không mở ra xem thử sao?"
"Ừ."
Dù sao sớm muộn gì cũng có chuyện này, né tránh cũng vô ích, Trương Hằng không hề lúng túng, thoải mái ấn nút ở chuôi kiếm, sau đó lưỡi kiếm trong tay hắn phát sáng, tỏa ra ánh sáng màu đỏ, giống hệt trong phim, còn kèm theo những âm thanh ảo diệu, thật là "trung nhị".
"Oa a, đây mới là dáng vẻ trùm phản diện nên có." Thẩm Hi Hi lùi lại nửa bước và thưởng thức nói: "Xin lỗi nha, ta có thể chụp ảnh làm kỷ niệm không?"
"Tùy ý, dù sao cũng đâu nhìn ra là ta." Trương Hằng nói một cách bất đắc dĩ từ phía sau mặt nạ.
Thẩm Hi Hi lấy điện thoại ra, đứng bên cạnh Trương Hằng, nửa người trên hơi nghiêng, sau đó bấm nút chụp, nhanh chóng chụp một tấm ảnh.
"Nếu ta nhớ không nhầm... đây cũng là lần đầu tiên chúng ta chụp ảnh chung." Thẩm Hi Hi vừa xem ảnh vừa nói.
"Hình như là vậy."
"Tin tốt là kiếm của ngươi lên hình khá đẹp, tốt, chúng ta bắt đầu làm việc thôi."
…Nói là công việc, thực ra chỉ là đi loanh quanh gần đó, chờ đợi đại diện của ánh sáng Vưu Đạt đại sư nhảy ra chế tài Hoàng đế hắc ám, phải thừa nhận, kế hoạch này nghe qua thì có vẻ giống như chuyện "thiên phương dạ đàm", nhưng khi cân nhắc đến việc dạo gần đây cả rùa ninja cũng đã rời khỏi cống thoát nước, ra đường đi lại thì dường như cũng không có gì là chuyện không thể xảy ra.
Hai người vừa đi dọc theo bờ sông cạnh bãi đậu xe vừa nói chuyện, tất nhiên, phần lớn nội dung vẫn xoay quanh chuyện lần này.
Thẩm Hi Hi dẫm lên gạch đá trong bụi cỏ, hất mái tóc trên trán: "Ta cũng xem lại mấy đoạn video trước đó, ta đồng ý với ý kiến của ngươi, dù cho người đứng sau màn là ai đi nữa, hắn vẫn là một kẻ có suy nghĩ rất trẻ con, hơn nữa ta càng nghiêng về giả thiết đây là hành vi của người chơi, dựa vào thực lực của mọi người đã thể hiện khi bọn ta truy đuổi Sphinx đêm đó, thì trên thực tế nó có năng lực giống như trong thần thoại giết chết người trả lời sai câu đố, nhưng nó đã không làm như vậy, mà là đổi sang một hình thức trừng phạt nhẹ nhàng hơn rất nhiều, khiến cho sự việc giống như một trò đùa ác, cho dù hắn làm như vậy là vì không muốn bị cảnh sát chú ý, hay là vì bản tính hắn không xấu, hoặc do quá lâu một mực tuân thủ quy tắc xã hội nên đã hình thành thói quen, thì mức độ nguy hại xã hội của hắn cũng không quá mạnh."
"Ừ." Trương Hằng chỉnh lại mặt nạ trên mặt.
"Nhưng chuyện Dumbledore lần đó hắn lại mất kiểm soát." Thẩm Hi Hi nói: "Căn cứ vào miêu tả của 1810, ta cho rằng lúc ấy trong lòng hắn đã trải qua một phen giằng co, nhưng cuối cùng hắn vẫn để Dumbledore trở về, bắt sữa chua đi, đây là điều ta lo lắng nhất, trước đây ta đã luôn xử lý những sự kiện siêu nhiên, một vài trong số đó là do quái vật gây ra, giống như là thứ có thể khống chế bức tường mà chúng ta từng đối phó cùng nhau, nhưng phần lớn, càng nhiều các sự kiện siêu nhiên thực tế là do người chơi gây ra, ta không biết tổ ủy hội đã dùng cách gì để chọn người chơi, nhưng có một điều không hề nghi ngờ, đó là thành phần của người chơi là cực kỳ phức tạp."
"Đúng là vậy." Trương Hằng nhớ lại những người chơi mà mình đã gặp trước đó và gật đầu.
"Dù là đạo cụ trong trò chơi hay là quà tặng mà người đại diện có được, đều là những lực lượng siêu việt các quy tắc tự nhiên, rất nhiều người không hề giống như ngươi và ta, không đủ khả năng tự kiềm chế để khống chế loại lực lượng này, nhìn vào những sự việc ta đã tiếp xúc, ban đầu có rất nhiều chuyện chỉ là bắt đầu từ những trò đùa ác, nhưng dần dần, khi bọn họ đạt được một loại khoái cảm nào đó, hoặc là cảm giác thỏa mãn áp đảo hơn hết, sự việc sẽ bắt đầu biến chất."
"Ngươi lo rằng sự việc của Dumbledore sẽ khiến cho tên phía sau màn kia bắt đầu ý thức được, hắn có thể dùng những người máy kia làm được nhiều chuyện hơn, không chỉ là tạo ra vài nhân vật để mình âu yếm và mang đến niềm vui nho nhỏ cho cuộc sống nhàm chán vào ban đêm sao?"
"Đúng vậy." Thẩm Hi Hi nói: "Ta muốn nhanh chóng tìm được tên đó, không chỉ vì để cứu sữa chua, mà còn là muốn dẫn dắt hắn đi đúng quỹ đạo, trước khi sự việc trở nên không thể nào cứu vãn." Thẩm Hi Hi nói xong rồi lại nhìn Trương Hằng: "Ngươi có cảm thấy ta hơi xen vào chuyện của người khác không, rất nhiều người đã từng nói với ta như vậy."
"Không." Trương Hằng lắc đầu: "Có tín niệm là một điều tốt, cứ làm điều ngươi cho là đúng là được, không cần quan tâm đến ánh mắt của người khác."
"Vậy còn ngươi, niềm tin của ngươi là gì?" Thẩm Hi Hi hiếu kỳ hỏi: "Ngươi điềm tĩnh, kín đáo, đầu óc tỉnh táo, có được thực lực cường đại, nhưng ta không biết lập trường của ngươi là gì, ta thậm chí có chút tò mò xem ngươi đến tột cùng là người đại diện nào."
"Đây có coi là một kiểu khích lệ không?" Trương Hằng hỏi.
Thẩm Hi Hi dường như đã hạ quyết tâm gì đó, không đợi ai đó nói hết lời, nàng vội vàng nói: "Người đêm đó là ngươi phải không."
"Hửm?"
"Đêm Liên Hợp Thể giao chiến với Quang Hồ, xuất hiện tay bắn tỉa bí ẩn, ta đã luôn có một loại dự cảm nào đó, người kia chính là ngươi."
"Ta không nhớ mình từng biểu hiện năng lực bắn súng trước mặt ngươi."
"Chỉ là phán đoán của ta, hoàn toàn chính xác trên tay ta không có chứng cứ nào có thể chứng minh điều đó, cho nên nếu ngươi không muốn thừa nhận thì ta cũng không có cách nào, không sao, dù sao ta nợ ân tình của ngươi cũng không ít, không thiếu món này." Thẩm Hi Hi dừng bước, nhìn vào đôi mắt sau lớp mặt nạ của Trương Hằng: "Ha ha, ngươi biết không, có người nhắc nhở ta phải cảnh giác với ngươi đấy."
"Ừm hừ." Trương Hằng hừ một tiếng.
"Ừm hừ... là có ý gì?"
"Vậy ngươi nghĩ sao?"
"Nếu như một ngày kia ngươi thật sự lạc lối trong bóng tối, cho dù ngươi lạc mất bao xa, cho dù ngươi phạm phải tội ác tày trời, ta sẽ không bao giờ bỏ rơi... và sẽ tìm ngươi về." Thẩm Hi Hi chân thành nói dưới bầu trời đêm: "Vì ta chính là một người thích xen vào chuyện của người khác mà thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận