Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 393: Gia Cát Lượng cùng Chu Du

"Gặp phải phiền phức, ngươi đang nói phiền phức gì?" Điện tử dê không hiểu, "Nàng thiếu tiền trả góp hay là đầu tư cổ phiếu lỗ quá nhiều?"
"Ta chỉ là lo lắng tự do của nàng rất có thể đã bị khống chế, kiểu phiền phức đó." Trương Hằng nói.
Điện tử dê lộ ra vẻ khinh bỉ, "Lần này ngươi viện cớ quá lố rồi, coi như ta dễ bị lừa thì ngươi cũng phải bịa cho có tâm chút đi."
"Ta không hề nói bừa, Từ Thiến rất có thể là người nhân bản." Trương Hằng dứt khoát nói, "Ngươi theo dõi cô ta suốt thời gian phát trực tiếp, hẳn phải biết số lượng người xem trực tiếp của cô ta dạo gần đây liên tục giảm xuống, ta thấy chính vì doanh thu giảm sút nên công ty mới có ý định thu hồi cô ấy, trước đây ta vẫn nghi ngờ bạn trai cô ấy là Khâu Minh, kẻ đến rồi đi để thu lại cô ta, nếu không không cách nào giải thích vì sao khi sự nghiệp cô ấy tuột dốc, lại có một người đàn ông hoàn hảo như thế xuất hiện trước mặt, cứ như trong truyện cổ tích, mà hiện tại ta cũng điều tra ra được, mọi thứ Từ Thiến từng trải qua đều không có thật."
Điện tử dê há hốc mồm, khoảng chừng nửa phút, lúc này mới nể phục nói, "Dù là ta ngày nào cũng mơ mộng, cùng lắm cũng chỉ nghĩ đến chuyện bạn trai cô ta đột nhiên phá sản, trở thành kẻ tay trắng, lang thang đầu đường, níu ống quần đòi tiền ta bị ta đạp cho bay ra ngoài thôi, đúng là anh em ngươi tưởng tượng phong phú hơn."
"... ..."
"Ta không đùa." Trương Hằng nghiêm mặt nói.
Điện tử dê nghe vậy lộ vẻ kinh ngạc, "Ngươi là vệ sĩ của nàng, chuyện này lẽ ra phải kiểm tra dễ dàng chứ, chỉ cần soi vào sau gáy cô ta xem có mã hóa hay không là biết ngay có phải người nhân bản không mà."
"Ừ, ta có chút điều tra rồi, có lý do để nghi ngờ Thượng Hải 0297 mới vẫn còn một nhóm người nhân bản khác sau gáy không có mã hóa, còn nhớ cái tên quản lý bộ phận thị trường mà chúng ta gặp ở công ty thiết bị cảm biến Trác Thụy không?"
"Tên Liêu Minh đó à?"
"Ừ, lần trước chẳng phải ngươi đã hack vào thiết bị đầu cuối cá nhân của hắn và copy thông tin sao, sau đó ta tra thêm thông tin, phát hiện trí nhớ của hắn có nhiều chỗ sai lệch so với thực tế, nhất là những ký ức liên quan đến vợ cũ." Trương Hằng vừa nói vừa lấy ra một chiếc USB, "Đây là kết quả điều tra của ta, ngươi tự xem có đúng không."
Điện tử dê bán tín bán nghi nhận lấy chiếc USB kia, rồi lấy máy tính từ trong túi ra, cũng không tìm chỗ nào, cứ đứng ngay ven đường cắm USB vào xem hết các tư liệu ghi âm, ghi hình và chữ viết.
Sau đó Trương Hằng bổ sung, "Sau gáy của Liêu Minh không có mã hóa."
"Sao có thể như vậy?" Điện tử dê rốt cuộc biến sắc, ngay sau đó hắn dường như nghĩ tới điều gì, theo bản năng đưa tay sờ gáy mình.
"Không sai, cũng không thể loại trừ khả năng này," Trương Hằng nói, "có thời gian rảnh, ngươi cũng nên kiểm tra trí nhớ của mình đi."
Điện tử dê há miệng muốn nói gì đó, nhưng rồi lại ngậm miệng lại, vội vàng cuống cuồng ngó trái ngó phải một vòng, lúc này mới hạ giọng nói, "Ngươi biết nếu như suy đoán của ngươi là thật, điều này có nghĩa là gì không?"
"Để ta nghĩ xem, mới Thượng Hải 0297 người người sẽ cảm thấy bất an?"
"Không sai, vì từ trước đến nay tất cả mọi người đều dựa vào mã hóa sau gáy và định vị trong đầu để phân biệt người nhân bản và không phải người nhân bản, nếu cách này không dùng được thì mọi thứ sẽ loạn hết cả lên." Điện tử dê dừng một chút, lại nói, "Ngươi biết ở Thượng Hải 0297 mới này có bao nhiêu người nhân bản không?"
"Không biết, nhưng đây cũng là chuyện tiếp theo mà ngươi và ta phải làm rõ, không chỉ vì Từ Thiến, mà còn vì chính ngươi nữa." Trương Hằng nói.
Điện tử dê đưa tay xoa mồ hôi trên trán, "Vấn đề này quá lớn, để ta suy nghĩ đã."
"Ta thì ngược lại không sao cả, nhưng về phần Từ Thiến, ta không biết còn có thể đợi được bao lâu."
Biểu cảm trên mặt điện tử dê rất đặc sắc, không rõ là sợ hãi, uể oải hay hy vọng lẫn vui mừng, khoảng nửa phút sau dường như hắn đã quyết định, bẻ đôi cây Hồ Lô Ti trong tay, ném vào thùng rác bên cạnh, nghiến răng nói, "Ta làm."
"Rất tốt, ta không lừa ngươi đâu, nếu lần này chúng ta cứu được Từ Thiến thì cơ hội giữa ngươi và nàng cũng rất lớn, chỉ là ta không biết bây giờ ngươi có để ý đến việc cô ấy là người nhân bản hay không."
"Ta không ngại cô ấy là người nhân bản hay người thường, vì ta thích con người cô ấy chứ không phải thân phận của cô ấy." Điện tử dê không cần suy nghĩ đáp, bất quá sau đó lại do dự một chút, "Nhưng ta chỉ là một kỹ sư mạng, dù cứu được cô ấy ta cũng không biết làm cách nào để bảo vệ cô ấy từ tay công ty, hay là chúng ta có thể trực tiếp đến gặp công ty sau lưng cô ấy thương lượng xem sao, cô ấy thiếu tiền thì ta có thể dùng lương của mình bù vào."
"Ngươi nghĩ công ty cô ấy sẽ chấp nhận đề nghị này sao?"
Điện tử dê nghe vậy không khỏi mất tinh thần, Trương Hằng vỗ vai hắn, "Đừng lo lắng, có lẽ chẳng bao lâu nữa nỗi phiền muộn của ngươi sẽ được giải quyết, Thượng Hải 0297 mới dạo này cũng không được yên bình, chẳng mấy chốc sẽ có chuyện xảy ra thôi, nhưng trước hết chúng ta phải cứu Từ Thiến đã."
"Được thôi, tiếp theo ngươi muốn ta làm gì?" Điện tử dê hỏi.
"Chúng ta đến nơi ở của Từ Thiến trước xem sao, nếu cô ấy ở đó thì tốt nhất."
...
Sở dĩ Trương Hằng muốn kéo điện tử dê theo, ngoại trừ vì bản thân anh đã từng chết một lần, còn vì kỹ thuật mạng của điện tử dê vẫn rất hữu dụng, tuy trình độ kỹ thuật của Trương Hằng cũng rất tốt, nhưng anh còn phải chịu trách nhiệm đối địch, có người chuyên trách hậu cần thì cũng san sẻ bớt gánh nặng cho anh.
Rất nhanh hai người đã đến dưới lầu nhà của Từ Thiến, điện tử dê đợi một lát, đợi đến khi ít người ra vào cửa lớn rồi, hắn mới đi tới, móc từ trong túi ra một chiếc thẻ từ dán hình anime, lén la lén lút quẹt một cái vào cổng.
Sau đó một giọng nữ ngọt ngào vang lên, "Hoan nghênh, Gia Cát Lượng, Chu Du, chủ nhà phòng 309 đơn nguyên 12 đã về đến chung cư Á Thành, kiểm tra thấy hai vị cùng có quyền quản lý, hệ thống sẽ không ghi lại lịch sử ra vào của hai vị, và xóa bỏ hình ảnh ghi lại tương ứng."
"Xong rồi!" Điện tử dê thu hồi thẻ từ, kết quả phát hiện Trương Hằng đang nhìn mình, sờ mũi, "Sao vậy?"
"Gia Cát Lượng, Chu Du? Nhất thiết phải đặt cái tên như thế sao, sợ người ta không biết là chúng ta đang dùng tên giả?"
"Xin lỗi, đặt tên là dở nhất của ta, so với lập trình thì khó hơn nhiều." Điện tử dê thành khẩn xin lỗi, ngược lại khiến Trương Hằng không thể nói gì nữa, sau đó hai người cùng vào tòa nhà chung cư, rồi đi vào thang máy.
Trương Hằng rút súng lục bên hông, kiểm tra băng đạn, sau đó mở khóa an toàn, điện tử dê ban đầu kiểm soát cảm xúc cũng coi như khá, nhưng mà thấy cảnh này thì lập tức căng thẳng.
"Đừng sợ, chỉ là đề phòng bất trắc." Trương Hằng thản nhiên nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận