Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 470: Đầu thứ ba thuộc tính!

Chương 470: Thuộc tính thứ ba! Sương độc là chiêu cuối áp đáy hòm của Jörmungandr, sinh vật hít phải sương độc bề ngoài nhìn không khác gì bình thường, nhưng tổn thương bên trong sẽ trở nên vô cùng nghiêm trọng, dưới sự ăn mòn của độc tố liên tục mất đi sức mạnh, cho đến c·h·ết, mà sinh vật có thực lực càng mạnh thì quá trình này kéo dài sẽ càng ngắn. Đây là kịch độc đủ để khiến thần thánh biến thành phàm nhân! Lôi Thần Thor trong trận chiến với Jörmungandr, cũng bởi vì hít phải quá nhiều sương độc, sau khi g·i·ế·t Jörmungandr bản thân cũng m·ấ·t m·ạ·n·g, ngược lại con cá voi lưng gù đứng ở đài tầng hai kia, bị Jörmungandr kéo từ biển sâu lên lục địa, vẫn duy trì thanh tỉnh, chỉ là không thể phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình trở thành bữa tối của bầy rắn. Theo Jörmungandr, Trương Hằng hít phải sương độc sau kết cục phải giống con cá voi lưng gù kia, hắn hẳn rất nhanh sẽ cảm nhận rõ được sức mạnh trong cơ thể trôi đi, càng lúc càng suy yếu, giống như... bây giờ nó vậy.
Ngay từ đầu Jörmungandr không để chuyện này trong lòng, vì sương độc của nó thường được chứa trong túi độc ở bụng, thông thường một tháng mới phóng thích một lần, bất quá lần này nó mới vừa dùng một lần khi đi săn con cá voi lưng gù kia, không phải vì con cá voi lưng gù khó đối phó, mà vì nó cần dùng sương độc làm thân thể con cá voi trở nên đủ mềm nhũn, để bầy rắn ăn thuận tiện, đồng thời những độc tố trí mạng nó rót vào cơ thể cá voi lưng gù cũng là thuốc bổ tuyệt hảo cho bầy rắn, tựa như bạc hà mèo có sức hút với mèo vậy. Jörmungandr đã dùng hết lượng sương độc của tháng này trên thân con cá voi lưng gù, nên trước đó mới luôn dùng thân thể đối phó Trương Hằng, đến khi phát hiện chiến cuộc có vẻ đang phát triển theo hướng bất lợi cho nó, mới buộc phải phun ra sương độc lần nữa, bất quá lần này bài tiết sương độc tiêu hao của nó không hề nhỏ, vừa ói xong đã cảm thấy toàn thân bị móc sạch.
May là Jörmungandr cũng có chuẩn bị tâm lý nhất định, dù sao sau khi xử lý đối thủ nó có nhiều thời gian tĩnh dưỡng, nhưng Jörmungandr không ngờ cảm giác mệt mỏi lần này lại đến kịch liệt phá lệ, sau đó ngay lập tức giác quan của nó cũng trở nên chậm chạp. Đối với cự mãng màu đen thì đây là điều vô cùng xa lạ, là quái vật biển cả, thể phách nó vô cùng cường kiện, từ khi sinh ra đến nay chưa từng bị bệnh tật, nên nó không biết cảm giác bệnh là như thế nào, chỉ thấy cơ thể mình hiện tại có chút kỳ quái. Nó muốn lập tức quay về biển nghỉ ngơi, nhưng chiến đấu vẫn chưa kết thúc, dù rằng đối diện nhân loại đã hít phải khói độc của nó, không thể gây sóng gió gì, nhưng nó vẫn thấy mình nên xác nhận trạng thái của đối phương rồi mới rời đi, hơn nữa, nó quyết tâm nuốt chửng tên nhân loại gan dám khiêu khích nó, đồng thời để lại vết sẹo nhục nhã trên người nó.
Nó sẽ cố tình từ từ hạ miệng, bởi chỉ như vậy mới để cho đối phương có nhiều thời gian hơn mà thưởng thức cảm giác c·h·ế·t chóc sắp ập tới, Jörmungandr vừa nghĩ vừa dò đầu rắn về phía trước, tìm kiếm bóng dáng mục tiêu trong làn khói độc. Tuy sương độc trước mắt ảnh hưởng đến thị lực của nó, nhưng loài rắn vốn không dựa vào thị lực, nó còn có hố má cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ xung quanh để khóa chặt mục tiêu, vì vậy Jörmungandr rất nhanh đã tìm được vị trí Trương Hằng, chỉ là nó không ngờ mục tiêu lại gần nó đến thế, vậy mà cách chưa tới mười mét. Hơn nữa trong lúc nó sững sờ, khoảng cách hai bên lại gần thêm một bước. Mục tiêu vậy mà đang chủ động tiếp cận nó? Là giãy giụa trước khi c·h·ế·t sao?
Jörmungandr còn chưa kịp làm rõ tình hình thì nghe thấy tiếng kim loại va chạm giòn tan, bất quá vì tư duy có chút chậm trễ nên nó không đánh giá được tiếng vang đó từ đâu, cho đến khi má trái đau nhói, Jörmungandr mới giật mình hiểu ra, một mảng vảy trên mặt nó bị người ta chặt đứt từ lúc nào, mà một gã mang mặt nạ quái dị đã cắm con đao trong tay vào da dưới lớp vảy của nó. Trương Hằng vung đao không hề lưu tình, thân đao cắm ngập vào thịt Jörmungandr, chỉ còn chuôi đao ở bên ngoài, hơn nữa Trương Hằng còn xoáy một cái rồi mới rút đao ra. Dù hình thể Jörmungandr to lớn đến vậy cũng bị nhát đâm này đau không nhẹ, khiến nó ngẩng phắt đầu lên, lăn lộn đau đớn trên mặt đất, nhưng đau thì đau, nhát đâm này tuy gây tổn thương cho Jörmungandr, nhưng nhiều nhất cũng chỉ làm rách cơ bắp dưới da nó thôi.
Với thể phách của cự mãng đen, vết thương nhỏ như vậy không đến mức gây phiền toái, ít nhất khi vừa trúng đao nó đã nghĩ thế, đồng thời lửa giận báo thù nhanh chóng chiếm giữ đầu óc, thậm chí cả cảm giác mệt mỏi và trì trệ trước đó cũng biến mất, Jörmungandr bắt đầu công kích Trương Hằng mãnh liệt hơn, ngay cả sinh vật biển quanh đó dường như cũng cảm thấy nguy hiểm, nhao nhao chạy trốn xuống biển sâu hơn. Còn Trương Hằng sau khi đánh trúng đã lập tức lui về thủ thế, bắt đầu giằng co với cự mãng trước mặt.
Sau một khoảng thời gian nữa, Jörmungandr bắt đầu dần dần cảm thấy không đúng, sau khi lửa giận báo thù mất đi thì cảm giác rã rời và trì trệ kia lại quay về, toàn thân trên dưới hiện giờ đều có cảm giác bất lực khó hiểu, ngoài ra vết thương trên mặt không có dấu hiệu lành, không những không ngừng chảy m·á·u, mà còn càng lúc càng đau dữ dội. Điều này khiến Jörmungandr cảm thấy khó hiểu, dù Trương Hằng lúc đó đã cắm gần như toàn bộ con đao vào, nhưng so với hình thể của nó, vết thương trên má trái vẫn bé tí, nhiều nhất cũng chỉ như người bình thường bị cào vào ngón tay.
Nhưng đúng lúc này, một vết thương nhỏ như vậy lại khiến con quái vật biển sâu cảm thấy sinh không bằng c·h·ế·t, nó không thể coi nhẹ sự đau đớn trên mặt, nhất là khi nó dời mắt nhìn tới, thấy da thịt ở đó bắt đầu nát rữa, hơn nữa mủ thối vẫn lan ra khắp nơi. Và đó chính là kiệt tác của 【 Táng Sao 】. Trương Hằng sau khi lấy được con dao này đã nhận được kết quả giám định từ cô pha chế rượu, trong đó độ sắc bén của con dao này, còn có thuộc tính miệng vết thương không thể chữa lành đều vô cùng nổi bật, nhưng thứ hấp dẫn Trương Hằng nhất vẫn là dòng cuối cùng - tăng hiệu quả sát thương lên sinh vật thần thoại.
Với thân thủ hiện tại của Trương Hằng, người bình thường về cơ bản đã rất khó uy h·i·ế·p hắn, nhưng từ sau khi gặp Đường Trang lão nhân Trương Hằng mới phát hiện thế giới này còn nhiều sinh vật thần thoại sinh sống, nhất là nhiều sinh vật thần thoại không có tác dụng với vũ khí thông thường, sự xuất hiện của 【 Táng Sao 】 giúp hắn bù đắp lỗ hổng cuối cùng này. Trận chiến với Jörmungandr này cũng là lần đầu tiên Trương Hằng sử dụng thuộc tính thứ ba của 【 Táng Sao 】. Con dao này vốn không chỉ đơn giản là cứng rắn và bổ sung hiệu quả chảy m·á·u, mà nó còn là một thứ vũ khí thí thần đúng nghĩa!
Bạn cần đăng nhập để bình luận