Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 10: Điểm đáng ngờ

"Chương 10: Điểm đáng ngờ “Điện thoại di động của ngươi lúc nào rớt?” “Đêm qua.” Trương Hằng nói.
“Ừm, vậy ngươi ở cái nào tòa nhà?” Trương Hằng đem số hiệu tòa nhà sinh viên báo cho người trẻ tuổi phụ trách phòng giám sát.
“2 đơn nguyên, tòa nhà số 5?” Người trẻ tuổi phụ trách phòng giám sát nghe vậy có chút ngoài ý muốn.
“Thế nào?” “À, không... Không có gì.” Người trẻ tuổi há hốc mồm, cuối cùng vẫn là nuốt lời vào trong.
Trương Hằng đoán chừng tên này rất có thể trước đó đã chụp lén ai đó ở 2 đơn nguyên, tòa nhà số 5, nên có chút ấn tượng về các gia đình ở đó, bất quá hắn lại không dám đem chuyện này nói ra.
Trương Hằng cũng vui vẻ giả bộ như không nghe ra ý ngoài lời của hắn, nhìn người trẻ tuổi phụ trách giám sát điều lại đoạn ghi hình tối qua, người này chần chừ một lát nói, "kỳ thực đoạn ghi hình này không có tác dụng gì."
“Vì sao lại nói vậy?” "Ngươi biết đấy, tòa nhà này có một sinh viên bị bệnh tâm thần, sáng nay bọn họ báo cảnh sát là bị trộm đột nhập, cảnh sát đã đến sao chép ghi hình rồi.” “Bọn họ phát hiện ra gì sao?” "Không có, cảnh sát đoán chừng kẻ trộm đã lợi dụng góc chết của camera để bò lên, cũng may là không có mất thứ gì, cảnh sát cũng không điều tra nữa."
Trương Hằng nhướn mày, không đưa ra ý kiến, hắn nhấp vào nút tua nhanh, xem hết đoạn ghi hình, trước 12 giờ còn có vài người ra vào trong 2 đơn nguyên, tòa nhà số 5, nhưng sau 12 giờ thì hầu như tất cả mọi người đều đã ngủ, chỉ có một người đàn ông bên ngoài xã giao, khoảng 1 giờ thì say khướt đi vào tòa nhà, nhưng không có ai khác đi ra từ đó, cho đến rạng sáng.
"Còn camera ở cổng khu dân cư thì sao?" Trương Hằng lại hỏi.
"Ở cổng cũng cần xem sao? Ai nhặt được điện thoại của ngươi tiện tay bỏ vào túi cũng đâu có nhìn ra được." Người trẻ tuổi lẩm bẩm một câu, có vẻ không tình nguyện, nhưng ai bảo hiện giờ thế của người ta lại mạnh hơn, hắn nhìn thấy Trương Hằng nhìn sang, chỉ có thể thành thật tìm file ở cửa ra vào.
Trương Hằng lại mất thêm mười phút tua nhanh xem hết đoạn ghi hình ở cửa ra vào, khác với camera ở ngoài cửa đơn nguyên, kiểu leo tường như Trương Hằng thì camera ở cửa đơn nguyên không ghi lại được, mà camera ở cổng khu dân cư, hễ có xe cộ ra vào thì sẽ bị ghi lại.
Nhưng Trương Hằng cũng không thấy chiếc xe nào của gia đình sinh viên “màu đỏ bay độ” ở trong đó.
Chẳng lẽ cả ba người cứ thế bốc hơi khỏi nhân gian chỉ trong một đêm?
Trương Hằng nghĩ ngợi, hỏi người trẻ tuổi, "Trước khi cảnh sát đến tìm anh, có ai khác đến phòng giám sát chưa?"
"Không... không có." Người trẻ tuổi gãi đầu nói.
Trương Hằng từ lời của hắn nghe ra một tia chần chờ, "Thế nào là không có... đi?"
"À, anh nói vậy tôi mới nhớ, trước khi cảnh sát đến tìm tôi, tôi có nhận được một cuộc điện thoại của lãnh đạo, bảo tôi đưa cho anh ta thứ gì đó, tôi rời khỏi phòng giám sát khoảng 10 phút gì đó, lúc đi tôi có khóa cửa cẩn thận... khoan đã, chuyện này có liên quan gì đến việc mất máy của anh sao? Rốt cuộc anh đến đây nghe ngóng chuyện gia đình của sinh viên kia hay là tìm điện thoại?” "... ..."
Trương Hằng đã hiểu, xem ra mình đã chậm một bước, đoạn ghi hình ở phòng giám sát có lẽ đã bị xử lý bằng kỹ thuật rồi, chuyện này chỉ cần người ta có kỹ thuật tốt là khó có thể phát hiện bằng mắt thường được, mà vì gia đình sinh viên đã khẳng định không bị mất gì nên phía cảnh sát chắc cũng chẳng mất công đi kiểm tra làm gì.
Trương Hằng đã ý thức được chuyện báo cảnh sát lúc sáng của mình có lẽ hơi lỗ mãng, chẳng những không ép được gia đình sinh viên kia hiện nguyên hình mà còn có thể bị nghi “đánh rắn động cỏ”, chủ yếu khi đó hắn chưa rõ gia đình sinh viên rốt cuộc như thế nào, cũng không ngờ đối phương còn có cả cao thủ chỉnh sửa camera, phải biết cảnh sát đến khu dân cư rồi đến phòng giám sát xem ghi hình hẳn là thời gian sẽ không quá xa nhau.
Có thể nhanh như vậy mà xử lý xong đoạn ghi hình, cho thấy kỹ thuật của đối phương rất mạnh.
Trương Hằng tuy cũng có kỹ năng cracker lv2, nhưng hắn không có qua đào tạo về phương diện này, tự nhận là không làm được, bất quá chuyện này cũng không phải là hoàn toàn vô dụng, ít nhất hắn đã biết “lãnh đạo” mà người trẻ tuổi kia nhắc tới, rất có thể cùng gia đình sinh viên đều đã bị ai đó thần không hay quỷ không biết mà thay thế.
Trương Hằng đã hỏi được tên của “lãnh đạo” từ chỗ người trẻ tuổi, lại dùng USB chép lại hai đoạn ghi hình đã bị chỉnh sửa, sau đó hắn dặn dò người này, “Đừng kể chuyện tôi đến phòng giám sát cho ai khác.” "Yên tâm đi, tôi cũng không muốn làm dài chuyện đâu, nếu chuyện anh đến phòng giám sát mà bị lộ ra thì tôi sẽ bị mất việc đó.” Người trẻ tuổi vỗ ngực nói, sau đó mặt hắn lại lộ ra vẻ lúng túng, “Còn cái kia...anh xem tôi cũng đã phối hợp thế này, chuyện video ngắn...có phải hay không…” “Chuyện video tôi cũng sẽ không nói với ai, nhưng tốt nhất anh cũng đừng có làm nữa, còn nữa, nhớ kỹ, khi uống rượu thì hãy cẩn thận lời nói.” Trương Hằng lại cảnh cáo.
....
Mặc dù ra quân bất lợi, nhưng Trương Hằng cũng không quá nhụt chí.
Hắn biết thứ mình đối phó lần này không hề đơn giản, từ những gì gia đình sinh viên kia đã trải qua cũng có thể thấy, bọn chúng đã xâm nhập vào thế giới loài người một thời gian, rất quen thuộc với các quy tắc của thế giới loài người, hơn nữa còn vận dụng còn thuần thục hơn cả con người, trước đó còn trực tiếp đưa sinh viên kia vào bệnh viện tâm thần.
Trương Hằng có thể tưởng tượng được sinh viên kia đã tuyệt vọng như thế nào, hắn phát hiện người nhà mình đã bị đánh tráo, nhưng không có ai tin hắn, tất cả những người xung quanh chỉ cảm thấy tinh thần hắn càng lúc càng không ổn, và mỗi ngày hắn phải ăn chung ngủ chung với những sinh vật không rõ từ đâu đến, sinh hoạt dưới cùng một mái nhà.
Dù là người bình thường, qua một thời gian cũng sẽ cảm thấy uất ức.
Bất quá Trương Hằng lại có thể từ đó phát hiện ra một số điều, dù cho đối phương dùng thủ đoạn gì để đánh tráo một người sống sờ sờ, rõ ràng quá trình này không thoải mái với chúng, nếu không chúng đã không cần đưa sinh viên kia vào bệnh viện tâm thần, rồi mãi đến tận bây giờ mới xử lý triệt để cái mầm họa này.
Còn có ba đứa trẻ trong tin tức kia nữa, xem ra cái vụ chết đuối bất thường kia cũng chắc chắn liên quan đến đám này.
Vấn đề là vì sao bọn chúng lại muốn giết chết ba đứa trẻ kia?
Nếu như chỉ vì thân phận của chúng bị nhìn thấu thì theo lý thuyết không đáng phải làm đến mức độ này, chúng đã có thể đưa sinh viên trưởng thành kia vào bệnh viện tâm thần, hẳn cũng phải có thủ đoạn khác để khống chế ba đứa trẻ.
Căn cứ theo phong cách hành sự của chúng cũng có thể thấy, chúng vô cùng cẩn trọng, sau khi đánh tráo thì cố thay thế thân phận của chủ cũ để sinh hoạt, cố gắng hòa nhập vào thế giới loài người, tận lực tránh sự chú ý của những người khác.
Mà sự việc xảy ra ở ven sông lại là tin tức hot nhất dạo gần đây, điều này rõ ràng không phù hợp với quy luật hành động của bọn chúng, còn có chuyện sinh viên, hắn đã sợ hãi những thứ này đến thế, sao còn phải mạo hiểm lớn như vậy chạy trốn khỏi nhà, đến ven sông kia.
Tối hôm đó hai người gặp nhau, rốt cuộc hắn đã ở đó làm gì?
"
Bạn cần đăng nhập để bình luận