Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 244: Mới người liên hệ

Trong khoảng thời gian gần đây, trên trang viên Terence luôn có một đám mây đen treo lơ lửng trong lòng mỗi người. Ria đi xuống bếp lấy bữa sáng cho Malcolm, theo bản năng nhìn vào nơi góc khuất trống trải, nơi mà ba tuần trước vẫn còn một gương mặt quen thuộc, nhưng sau khi Nạp Diya bị tố giác, hắn đã bị giám sát trực tiếp ném khỏi nhà bếp. Đến khi Ria gặp lại hắn, người đã bị roi da quất đến không còn hình dạng, những giám sát kia kéo lê thân xác bê bết máu thịt của Nạp Diya đi ngang qua, trong lòng Ria tràn đầy sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra trấn tĩnh. Nhưng thật ra những ngày này, gần như đêm nào nàng cũng gặp ác mộng, mơ thấy đám giám sát kia xông về phía mình. Thực tế thì trong khoảng thời gian này, phàm là những ai từng tiếp xúc với Nạp Diya đều bị gọi lên thẩm vấn, nhiều người thậm chí không còn quay trở lại, nhưng mỗi ngày bưng bữa sáng cho Malcolm, nàng lại may mắn thoát nạn, cho đến bây giờ vẫn không có ai tìm đến. Từ lúc nàng bị bán đến trang viên Terence, Malcolm luôn nhìn nàng bằng ánh mắt khác, khiến cho những người khác bao gồm cả quản gia đối xử với nàng vô cùng khách khí. Nhưng Ria hiểu rõ, đó không phải vì nàng quan trọng đến mức nào, một khi mất đi phần "ánh mắt khác" này, nàng cũng không khác gì những nô lệ khác trong trang viên, chung quy sinh tử của bọn họ vẫn chỉ phụ thuộc vào hỉ nộ của chủ nhân Malcolm. Mà trong khoảng thời gian đặc thù này, nàng càng cảm nhận rõ ràng hơn. Nhưng ngay khi nàng đang hoảng loạn, lại nhận được tin tức từ Laeri. Sau khi Nạp Diya bị bắt, đường dây liên lạc giữa chiến sĩ giác đấu da đen và người trong trang viên bị cắt đứt, trở nên rất khó khăn, nhất là hiện tại, không khí khắp nơi đều căng thẳng, nô lệ da đen trong trang viên đều bị nghiêm cấm tiếp xúc với người ngoài, ngay cả người đi mua thức ăn cũng đổi thành hai giám sát. Laeri tốn không ít công sức mới tìm được người đưa tin mới, người này không phải là nô lệ da đen mà là một tiểu mục sư thuộc hội truyền giáo Tin Lành ngoại quốc (năm 1701 được Vương thất Anh quốc phê chuẩn, do Thomas Bray thành lập, chỉ truyền giáo cho người da đỏ, da đen, da trắng ở Bắc Mỹ, trong lịch sử hiệu quả rất hạn chế), mỗi ngày đến truyền giáo cho nô lệ da đen trong trang viên. Laeri dùng kim tệ mà Trương Hằng tài trợ để mua chuộc tiểu mục sư này, để hắn tiện thể gửi tin, nhưng lần này để bảo vệ Ria, hắn không để tiểu mục sư trực tiếp đưa tin cho Ria, mà là bảo hắn tìm một cô bé khác trong bộ lạc, rồi để cô bé đó chuyển lại cho Ria và những người khác. Laeri ấn định thời gian đào tẩu là hai ngày sau, ngày mà Ria thường sắp xếp thư phòng cho Malcolm, nhưng lần này nàng phải lợi dụng cơ hội mang hết những thứ có liên quan đến Normand và Raymond cùng thư tín ra ngoài. Sở dĩ chọn ngày này cũng là để giảm rủi ro khi Ria ăn trộm tin, nàng chỉ cần kiên trì đến tối không bị phát hiện là có thể rời khỏi trang viên. Sau đó một ngày, Laeri còn định để tiểu mục sư mang chủy thủ và súng ngắn kíp vào trang viên, nhưng lần này lại bị tiểu mục sư từ chối, vốn dĩ người này chỉ thấy những nô lệ da đen kia đáng thương nên tiện thể kiếm thêm chút thu nhập, nhưng không ngờ Laeri lại muốn làm lớn chuyện đến vậy, thấy mấy món vũ khí kia hắn liền sợ hãi. Nhưng việc đã rồi, vì không biết Nạp Diya còn có thể trụ được bao lâu, Laeri không định chờ thêm nữa, hắn không còn thời gian để tìm kiếm người liên hệ mới, bỏ qua tuần này thì chỉ có thể đợi tuần sau. Vì thế Laeri sau khi xin lỗi đã bắt cóc em trai tiểu mục sư, dùng cách này uy hiếp hắn hợp tác, tiểu mục sư hoàn toàn không nghĩ đến việc bản thân mình nhất thời đồng tình mà lại rước họa vào thân. Lúc này hắn mới ý thức được mình đang đối mặt không phải là cái gì thiện nam tín nữ, mà là một con dã thú toàn thân toát ra khí tức nguy hiểm, hơn nữa đối phương còn có ác cảm trời sinh với người da trắng nô dịch tộc nhân của mình, vì cứu tộc nhân mình ra khỏi hố lửa thì dù phía trước có là Địa ngục, hắn cũng không tiếc, chẳng thèm quan tâm cái gọi là lấy oán báo ân. Tiểu mục sư giờ hối hận thì đã muộn, vì em trai chỉ có thể gắng gượng lên thuyền giặc. Hắn mượn danh nghĩa mang đồ ăn cho nô lệ da đen để quay lại trang viên Terence với một xe bánh mì, quản gia cảm thấy khó hiểu, giáo hội không phải chưa từng tiếp tế cho người nghèo khổ, nhưng trong tình huống bình thường, không có tiếp tế cho nô lệ da đen, vì nô lệ da đen là tài sản riêng của chủ nhân, giáo hội làm như vậy chẳng khác nào ngấm ngầm phản đối chủ nô không cho nô lệ ăn no. Nhưng tiểu mục sư nói rằng mọi người đều là con dân của đấng tạo hóa, không có sự phân chia giàu nghèo, ngược lại làm quản gia không thể phản bác, dù thế nào thì từ Malcolm đến những người bên dưới vẫn rất khách khí với người trong giới thần chức. Nhất là những người này nguyện ý từ bỏ cuộc sống ở Anh hoặc thuộc địa, chạy đến nơi hoang sơ lạc hậu, man dã này vẫn rất đáng khâm phục. Thêm việc tiểu mục sư cũng là khách quen của trang viên, quản gia cũng không kiểm tra kỹ xe bánh mì kia mà cho qua. Lúc này trên thực tế, tiểu mục sư khẩn trương đến mức sắp cắn cả đầu lưỡi. Hắn lái xe ngựa đến chỗ đất trống bình thường vẫn giảng đạo, giám sát cũng phối hợp dồn những người da đen tới, lúc này cũng gần đến giờ ăn cơm, để không chậm trễ công việc của nô lệ, giảng đạo thường được tiến hành vào khoảng thời gian này. Nhưng có vẻ như tiểu mục sư hôm nay thực sự quá căng thẳng, nói năng lộn xộn hết cả lên. Cũng may mấy tên giám sát chẳng hứng thú gì với việc này, tụ tập ở một chỗ đánh bài, không ai chú ý tới sự khác thường của tiểu mục sư, còn nhóm nô lệ da đen thì lại là người nghe tốt nhất, dù phát hiện ra tiểu mục sư hôm nay nói không được suôn sẻ cũng chỉ lặng lẽ nghe, không hề phàn nàn. Thực tế, tuyệt đại đa số đều thần sắc đờ đẫn, không hiểu tiểu mục sư đang nói gì và cũng không hề quan tâm. Mất khoảng mười phút, tiểu mục sư rốt cuộc cũng giảng xong, lau mồ hôi trên trán, bắt đầu phát bánh mì cho nô lệ. Sau khi đảm bảo ai cũng có bánh mì trên tay, hắn dẫn theo xe ngựa cùng bốn rổ bánh mì đi về hướng nhà ở, vừa đến cửa liền bị hộ vệ cản lại. Tiểu mục sư biết khoảnh khắc mấu chốt nhất đã đến, thành bại chỉ tại lần này, chưa đợi đối phương hỏi đã mở miệng nói, "Tôi đến đưa bánh mì, ở đây cũng không ít nữ nô." "Xin lỗi, chưa có lệnh mời, ngài không thể vào trong." "Tôi có sự cho phép của nữ hoàng được truyền giáo trên mảnh đất này, thực tế không có nơi nào mà tôi không được đến." Tiểu mục sư cố gắng để giọng mình nghe thật đanh thép. Nhưng hai tên hộ vệ vẫn cứ thờ ơ, ngay khi tiểu mục sư đang lo làm sao tiếp tục thì giọng cười của quản gia Wallace từ trong đại sảnh vọng ra. "Các ngươi cản không được hắn đâu, cha Tim là người can đảm nhất mà ta từng biết, ta nghe nói vì truyền giáo mà ông ta có lần đi bộ suốt ba ngày ba đêm ở North Carolina, cho ông ta vào đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận