Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 248: Vây giết

Chương 248: Vây Giết
Ngay khi tên thích khách cầm loan đao có chút thất thần trong chớp mắt, thanh kiếm Ba Tư mà Trương Hằng đã dùng để đập bay mũi tên vừa nãy đã được thu về, sau đó vẽ ra một đường vòng cung quỷ dị trên không trung. Đến khi tên thích khách loan đao nhìn thấy nó cũng là lúc nhìn thấy vết máu trên lưỡi kiếm. Không biết từ lúc nào, lưỡi kiếm sắc bén đã cắt từ đuôi đến đầu cổ cùng cằm hắn.
"Đào ngũ khi chiến đấu không phải một thói quen tốt đâu." Trương Hằng vừa nói vừa lách mình ra sau cột đá, và đến khi lưng hắn áp vào cột trụ thì thi thể tên thích khách loan đao mới từ từ ngã xuống.
Trương Hằng đánh một chọi hai, lại thành công phản sát một thích khách trong tình huống đối phương đã sớm chuẩn bị. Thế nhưng hắn lại không hề thấy vui vẻ, bởi vì việc những thích khách này chọn đêm nay ra tay với hắn đồng nghĩa với việc thân phận của hắn cuối cùng đã bại lộ. Mà càng tệ hơn là chuyện này gián tiếp nói lên Bình Hành Chi Nhẫn rất có thể đã thất bại thảm hại trong cuộc chiến với chó săn và Orderlus.
Vả lại khác với đám thích khách pháo hôi liều chết ở cây cầu bên ngoài, những thích khách đang chờ hắn ở trong Domus đêm nay rõ ràng có đẳng cấp cao hơn, thân thủ càng tốt hơn. Không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ rất có thể đều là thành viên cốt cán của chó săn.
Nếu xét về thực lực cá nhân, thích khách chó săn có hơi kém hơn so với thích khách của Bình Hành Chi Nhẫn, nhưng bọn họ đều đạt đến tiêu chuẩn đỉnh cao thời bấy giờ. Thuần kỹ xảo ám sát thì Trương Hằng vẫn chưa bì kịp những cỗ máy giết người được tôi luyện qua thiên chuy bách luyện, nhưng nhờ vào Đao Pháp lv4, một khi đối phương không đánh trúng đòn đầu tiên thì trong giao chiến trực diện, đại khái họ cũng không phải đối thủ của hắn.
Nhưng một tin xấu là đêm nay, đối phương rõ ràng không định chơi một đối một.
Thực tế là ngay khi Trương Hằng đang xử lý tên thích khách loan đao, lại có hai thích khách khác lách mình ra từ phía sau hai cây cột trụ khác. Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng nhau mò về phía cột trụ nơi Trương Hằng đang ẩn nấp.
Do trên lầu hai có cung tiễn thủ, hiện tại Trương Hằng không thể ló đầu ra quan sát tình hình bên ngoài, điều này cũng có nghĩa là hắn không nhìn thấy sự nguy hiểm đang lặng lẽ tiến đến. Tuy nhiên khi hai thích khách kia vừa chạm vào cột trụ, vung dao găm định tung một đòn trí mạng thì lại phát hiện không một bóng người ở đó.
May mắn là phản ứng của cả hai đều rất nhanh, lập tức ngẩng đầu nhìn lên, chú ý tới bóng tối dưới mái hiên. Chỗ đó vừa đủ để một người có thể trườn qua mà không bị phát hiện.
Một trong hai thích khách lập tức lên tiếng nhắc nhở, "Cẩn thận, hắn đã rời khỏi vị trí đó, rất có thể là đang lao về phía ngươi, Thần Nhãn."
Tên cung thủ có biệt danh Thần Nhãn trên lầu hai nghe vậy thì lập tức căng thẳng. Trước đó tại cây cầu hắn đã thấy Trương Hằng giao chiến, giải quyết ba tên thích khách một cách gọn gàng, gần như không dùng đến chiêu thứ hai nào. Mà ngay cả tên thích khách loan đao vừa nãy cũng đã chết dưới tay đối phương. Quả nhiên quán quân giác đấu trường tròn Flavie quả không hổ danh. Là một thích khách giỏi dùng cung, trừ khi chán sống, nếu không ai lại muốn cận chiến với Trương Hằng làm gì.
Vì vậy nghe đồng đội nhắc nhở, hắn không hề do dự, lập tức tập trung cao độ, cảnh giới bốn phía, đồng thời giữ tư thế nửa ngồi, lặng lẽ bắt đầu di chuyển.
Hắn biết rằng hai mũi tên vừa nãy đã tiết lộ vị trí của mình, ở lại chỗ cũ rất nguy hiểm, và chính hành động này đã cứu hắn một mạng. Trương Hằng như một bóng ma, lặng yên không tiếng động leo lên lầu hai. Đến khi thân ảnh của hắn rơi vào đúng chỗ tên cung thủ thích khách vừa ngồi xổm thì mới bị đồng đội của hắn phát hiện.
Lúc này, tên cung thủ thích khách đã di chuyển ra một khoảng. Nghe vậy, hắn lập tức quay người kéo căng dây cung.
Cả quá trình của hắn diễn ra rất nhanh, không lãng phí một giây nào. Nhưng đáng tiếc là động tác của đối thủ còn nhanh hơn. Ngay khi ngón tay hắn vừa buông ra, Trương Hằng đã chém đứt cây cung gỗ trên tay hắn. Vì thế mũi tên sắp rời cung cũng mất đi phần lớn lực, cuối cùng chỉ còn có thể rơi xuống mặt đất một cách xiêu vẹo.
Tuy nhiên, Trương Hằng cũng không thể mở rộng chiến quả, vì ngay sau đó một thích khách khác đã lao ra từ một gian phòng bên cạnh, chặn đường hắn. Tên này hiển nhiên cũng đã lén mai phục ở đây để chờ ám toán hắn, chỉ là không ngờ rằng Trương Hằng do đeo 【Kreuz Chi Tâm】 nên khi di chuyển không hề phát ra tiếng động nào, khiến hắn bỏ lỡ mất thời cơ cùng với tên cung thủ tấn công Trương Hằng ngay từ đầu.
Trương Hằng cũng không ngờ rằng chó săn lại coi trọng mình đến thế, vậy mà vì giết hắn lại điều động đến ít nhất năm tên thích khách hàng đầu, mà còn chưa biết có ai khác đang mai phục trong Domus của mình hay không. Trương Hằng không muốn giao chiến quá lâu, tuy không giết được cung thủ thích khách, nhưng việc phá hủy vũ khí của hắn coi như cũng đạt được mục đích.
Khoảnh khắc tiếp theo, trước khi hai tên thích khách đuổi theo từ dưới lầu leo lên được, Trương Hằng đã dùng thanh kiếm Ba Tư trong tay bức lui đối thủ đang ở trước mặt, sau đó chạy mấy bước, lăn vào căn phòng mà tiểu nô lệ trước kia ở. May mắn thay, không có thích khách chó săn nào trong phòng.
Trương Hằng dùng tốc độ nhanh nhất cạy một chỗ trên sàn nhà, lấy ra 【Ôn Dịch Xương Cung】 và 【Paris Chi Tiễn】 đang giấu bên trong. Khi thích khách ở sau lưng đuổi theo vào đến nơi liền thấy Trương Hằng đã cầm cung tên, hắn phản ứng cũng không chậm, thấy vậy lập tức rút người về sau cửa.
Trong tình huống bình thường thì thế này đã an toàn, nhưng hắn không ngờ rằng mũi tên từ trong nhà bay ra lại vẽ một đường cong, sau đó cắm trúng giữa trán hắn. Cùng lúc đó, thân ảnh Trương Hằng cũng đuổi theo sát nút. Hắn rút 【Paris Chi Tiễn】 đang cắm trên xác tên thích khách ra, không hề dừng chân, trực tiếp nhảy lên nóc nhà.
Đúng như Trương Hằng dự đoán, chó săn xem ra thực sự muốn dồn hắn vào chỗ chết, vậy mà trên nóc nhà cũng đã bố trí nhân thủ, hơn nữa còn tạo thành một cái lưới bao vây, cơ bản chặn đứng mọi đường đi của hắn.
Thế nhưng, thấy vậy sắc mặt Trương Hằng lại không có chút bối rối nào, hắn liếc mắt nhìn những kẻ địch đang tiến đến từ bốn phương tám hướng, rồi trực tiếp lao mình vào khoảng không, ngay sau đó phía sau hắn mọc ra một đôi cánh chim khổng lồ. Đôi cánh chim này đáng lẽ ra phải kéo theo thân hình rơi xuống đất theo định luật trọng lực thì lại giúp hắn nhẹ nhàng bay vọt qua đầu đám thích khách đang há hốc mồm, lao thẳng vào bóng tối phía xa.
Mãi đến một lúc lâu sau, đám thích khách chó săn mới như từ trong mơ tỉnh dậy, ý thức được nhiệm vụ của mình đã thất bại. Lúc này, điều mà mọi người nghĩ đến không phải làm thế nào để giải trình với cấp trên, mà là về màn vừa rồi giống như thần thoại ấy.
Trước đây trong số bọn họ có người đã từng nghe một vài lời đồn thổi liên quan đến dũng sĩ giác đấu phương Đông kia, nhưng không ai trong số họ để tâm những lời đồn rõ ràng là vô lý hoang đường đó, cho đến hôm nay được tận mắt chứng kiến.
Cũng may sau đó người dẫn đầu thích khách đã mở miệng, "Bình Hành Chi Nhẫn đã xong rồi, để hắn chạy thoát một người trừ phi là thành viên cốt cán cũng không có gì to tát. Mặc kệ hắn là người hay thứ gì khác... Cũng đã không còn tác dụng. Vả lại đợi đến ngày mai, chân dung truy nã của hắn sẽ lan rộng khắp phố lớn ngõ nhỏ. Nếu như hắn thức thời thì nên rời khỏi La Mã trong đêm nay, nếu không trong tòa thành này hắn sẽ không tìm được bất cứ chỗ dung thân nào nữa."
Hắn ít nhiều đã xoa dịu được sự chấn động mà màn vừa rồi mang đến cho nội tâm của mọi người. Tuy vậy, những thích khách vẫn có thể thấy sự nghi hoặc và bất an trong mắt nhau, chỉ là bây giờ chiến thắng đã ở ngay trong tầm mắt, nên phần lớn mọi người vẫn chọn cách kìm nén sự nghi ngờ trong lòng, cố gắng quên đi những chuyện vừa mới xảy ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận