Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 57: Khai trương

Chương 57: Khai trương
Âm thanh kỳ dị " đông đông đông " từ trong đại sảnh vọng ra, cùng lúc đó trong không khí khắp nơi đều trôi nổi những hạt tro nhỏ li ti. May mà Trương Hằng đã đến đây lần thứ hai, nên khi thấy cảnh tượng này, mặt hắn cũng không hề có vẻ kinh ngạc. Hai người bảo vệ bên cạnh hắn cũng tương tự không có chút thần sắc gì, hơn nữa sau khi mở cửa cũng không dừng bước mà một trái một phải đứng bên cạnh hắn, cùng hắn đi vào, trông có vẻ như là muốn cùng hắn cùng nhau hoàn thành nghi thức phục chế.
Ba người đi một mạch đến trước phạm vi công kích của đám dây leo xấu xí kia mới dừng bước, sau đó Trương Hằng thấy hai người đồng bạn của mình nằm rạp xuống đất, trán chạm sàn, hai chân xoay ra, bày ra tư thế giống như con cóc, đồng thời thân thể bắt đầu rung động theo quy luật. Tần suất rung động của bọn chúng vừa khớp với âm thanh " đông đông đông ", Trương Hằng không biết đây có phải là phương thức giao lưu của chúng với cái cây quái dị giống cây dong trong đại sảnh hay không.
Bất kể cái thứ đồ vật giống cây dong đó có còn nhớ chuyện tối qua hay không, ngay cả khi đang bí mật báo tin, Trương Hằng cũng không định chờ đợi thêm, nơi này đã sắp đạt đến giới hạn của hắn, sau khi hắn lấy ra lọ tảo lam kia, cũng không thể trông cậy vào hai anh em mù mắt bên cạnh được. Do đó khi hai tên bảo vệ vẫn còn đang tiến hành nghi thức cổ quái của bọn chúng, Trương Hằng đã lặng lẽ lấy túi xách ra.
Đối phương hiển nhiên cũng đã phát giác dị thường, một người trong số đó ngẩng đầu lên, nhưng thứ chờ đợi hắn là một chiếc tay quay nhỏ, Trương Hằng một kích này trực tiếp đập nát trán của hắn, khiến hắn nằm rạp trên mặt đất không nhúc nhích. Những thứ này ngụy trang thành dáng vẻ loài người rồi trốn trong não thất thứ tư, tính an toàn tương đối vẫn khá cao, nhưng cơ cấu bên trong cơ thể chúng và con người cơ hồ không khác gì nhau, lần này Trương Hằng trực tiếp phá hủy não bộ, dù chúng không bị thương, cũng không thể điều khiển cơ thể này được nữa.
Thế nhưng phản ứng của tên bảo vệ thứ hai lại rất nhanh, tận mắt chứng kiến đồng bạn thảm trạng, hắn lăn một vòng tránh được một đòn của Trương Hằng, đồng thời mở bộ đàm trên người. Trương Hằng lại không hề vội vàng, chỉ chặn đường thoát thân của đối phương ra cửa lớn. Vật kia mở bộ đàm không lâu sau cũng nhận ra, tín hiệu trong này không thể truyền đi được, nó gắt gao nhìn Trương Hằng, mở miệng, "Ngươi là ai?"
"Câu hỏi hay đấy, ta cũng luôn muốn tìm đáp án cho câu hỏi này." Trương Hằng đáp.
Vừa nói hắn vừa mang theo tay quay tiến đến chỗ tên bảo vệ thứ hai. Tên kia lại lùi một bước, một bước này đưa hắn lùi vào trong phạm vi tấn công của đám dây leo xấu xí kia, những dây leo đó như cá mập ngửi được mùi máu tươi, lập tức bắt đầu chuyển động, tên bảo vệ thứ hai biết mình không còn đường lùi, quay đầu nhìn về phía Trương Hằng, giọng nói âm u, "Ngươi biết bí mật của chúng ta, những người khác sẽ không tha cho ngươi."
"Các ngươi vốn dĩ cũng không định tha cho ta mà." Trương Hằng thản nhiên nói, đối diện với tên bảo vệ đang lao đến, một lần nữa vung tay quay trong tay, lần này đập trúng gò má của đối phương, làm vỡ hai chiếc răng, người bình thường bị thương nặng như vậy đã sớm nằm bẹp trên đất, nhưng so với mục tiêu đầu tiên, đòn này của Trương Hằng không trúng não bộ hoặc cột sống. Nên người an ninh kia vẫn còn có thể hành động, đưa tay bóp cổ Trương Hằng, nhưng Trương Hằng cũng nắm lấy cổ áo hắn bằng tay kia, đồng thời đánh trúng hốc mắt của đối phương, mắt phải của đối phương bị đánh nát bấy, máu tươi văng lên áo của Trương Hằng, Trương Hằng cảm nhận rõ lực tay đang bóp cổ mình yếu đi nhiều, hắn không dừng tay, đánh tiếp nhát thứ ba, nhát thứ tư,...đến khi Trương Hằng buông tay quay ra, đầu vật kia đã biến dạng, sức lực trên tay cũng hoàn toàn biến mất.
Trương Hằng lau máu trên mặt, công kích đến mức này, chắc chắn cái bóng ma giấu trong não thất thứ tư kia cũng bị đập nát, Trương Hằng rốt cuộc nhận được nhắc nhở của hệ thống. 【Thành công hoàn thành tìm ra và tiêu diệt một dị tộc, điểm số người đại diện chiến tranh +5, vui lòng vào bảng nhân vật để xem thông tin liên quan...】
Tốn bao nhiêu công sức, Trương Hằng cuối cùng cũng khai trương ở phó bản này, bất quá hắn tạm thời không đi bổ dao tên địch nhân mất khả năng hành động kia, mà quay lại chỗ ba lô, lấy lọ tảo xanh được cất ở dưới cùng.
Trương Hằng chia tảo xanh thành bốn phần, một phần ném lên đám dây leo xấu xí kia, một phần ném vào cái cây giống cây dong trong đại sảnh, một phần ném trực tiếp vào đất tro tàn mà cây kia phun ra, còn một phần giữ lại đề phòng, xem tình hình thế nào rồi tính.
Kết quả vượt quá dự tính của hắn, khi hắn ném phần tảo xanh thứ ba vào hốc cây kia, cây kia bắt đầu biến đổi, tần suất phun tro tàn tăng lên gấp mười lần, Trương Hằng phải lấy quần áo che miệng và mũi lại, nếu trước kia không khí chỉ là đục ngầu, bây giờ thì gần như là ngạt thở. Cùng lúc đó vỏ cây bắt đầu bong ra từng mảng, không phải kiểu tự lành như trước mà giống như bị bệnh ngoài da, bong ra diện rộng, Trương Hằng nhanh chóng xử lý tên bảo vệ mất khả năng hành động còn lại rồi được thêm 5 điểm, sau đó thì đám tro tàn và vỏ cây rụng xuống đã ngập đến mắt cá chân hắn.
Tầm nhìn gần như bị che kín hoàn toàn, ngay cả 【Kính lọc】 cũng không thể ứng phó nổi tình hình này, Trương Hằng gần như là mò theo trí nhớ đến cửa, từ trong xông ra ngoài, còn đám dây leo trên cửa lúc này cũng trở nên khác thường, bắt đầu men theo cầu thang di chuyển lên trên, hình như cũng muốn trốn khỏi tầng hầm đó. Bất quá chúng đều sinh trưởng trên cây giống cây dong, không thể rời khỏi nó, kéo dài được đến một khoảng cách nhất định thì không thể đi lên nữa, Trương Hằng nhảy qua đám mụn thịt, tránh thoát hai đợt tấn công, đồng thời thoát khỏi phạm vi công kích của chúng khi một đợt công kích cuối cùng không thành công, thành công chạy lên mặt đất.
Nhưng với hắn mà nói, trận chiến chỉ mới bắt đầu!
Đám bảo vệ bên ngoài thấy chỉ có mình hắn đi lên thì đã nhận ra có gì đó không đúng, huống chi trên người hắn còn dính máu, nên không nói hai lời, rất ăn ý cùng nhau tiến lên. Trương Hằng móc một khẩu tiểu liên từ trong túi trên tay phải ra. Tên đầu lĩnh nhíu mày, không hiểu sao đối phương lúc này còn lấy đồ chơi ra làm gì, nhưng ngay giây sau hắn thấy Trương Hằng cắm 【Vô hạn tích mộc】 vào đúng chỗ đựng băng đạn của tiểu liên.
Đạn xả ra, những kẻ chạy đầu tiên không tránh khỏi làn mưa đạn này. Nhưng nhắc nhở của hệ thống vang lên bên tai Trương Hằng thì chỉ nhận được 5 điểm, nghĩa là lần bắn này hắn chỉ tiêu diệt một dị tộc. Dù hắn đã cố hết sức nhắm vào đầu, não thất thứ tư không lớn, mà những thứ kia ở trong đó vị trí cũng không cố định, trừ khi đạn đủ nhiều, nếu không rất khó trúng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận