Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 325: Phó ước

Chương 325: Thực hiện giao ước
Trương Hằng cũng nghe Okita Souji kể về những chuyện xảy ra gần đây ở Shinsengumi, rằng tình hình trị an ở Kinh Đô ngày càng tệ, còn có phủ tướng quân ngày càng có thái độ mập mờ, cục trưởng Kondou Isami và phó cục trưởng Hijikata Toshizou hai người mặt mày cũng càng lúc càng ngưng trọng, cục diện dao động đến mức tin đồn về việc thành lập chính phủ mới giờ đã lan đến cả những đứa trẻ mười một mười hai tuổi.
Thế là đám lãng nhân trong đội cũng bắt đầu lo lắng cho tương lai của mình, nếu chính phủ mới rơi vào tay phe đối lập với Mạc phủ, thì những kẻ đã tàn sát lực lượng chí sĩ đối lập với Mạc phủ tại Kinh Đô như Shinsengumi chắc chắn sẽ có kết cục không cần nói cũng biết.
Trong lúc lòng người hoang mang như thế thì ngược lại, một mình Okita Souji đang dưỡng thương lại là người bình tĩnh nhất.
Hắn không phải không biết tình thế hiểm nghèo trước mắt, nhưng suy nghĩ của hắn rất đơn giản, dù sao trên hắn còn có cục trưởng và phó cục trưởng quyết định, hắn chỉ cần giống như mọi ngày thực hiện mệnh lệnh là được.
Okita chỉ không biết, bây giờ mình có còn có thể vung được thanh đao trong tay nữa không.
"Lại hai tháng nữa, lá phong ở chùa Otowasan Kiyomizu cũng sắp đỏ rồi nhỉ." Okita bất chợt nói với Trương Hằng bên cạnh.
"Ừ."
"A, thật muốn đến lúc đó đi xem một lần." Okita cảm khái.
"Ừ."
"Đáng tiếc, ta đã mất đi lý do để đến đó rồi." Nụ cười tươi rói quen thuộc của Okita Souji bây giờ cũng ẩn hiện vẻ bi thương, hắn không biết có phải cũng nhìn thấy vận mệnh của mình từ khóm lan trong góc tường kia hay không.
"Cậu hãy mau chóng khỏi bệnh đi, ta nghe nói cục trưởng Kondou và cục phó Hijikata có vẻ cũng đang bận bịu tìm người mai mối giúp cậu, tỷ tỷ a Quang của cậu trước khi cậu ra ngoài đã phó thác chuyện chung thân đại sự của cậu cho bọn họ rồi." Trương Hằng nói.
Nghe vậy Okita Souji lắc đầu, "Các người không cần giấu ta, thân thể ta tự mình rõ ràng, bệnh này chỉ sợ không khỏi được, vẫn là đừng làm liên lụy đến các cô nương gia đình khác."
Trương Hằng nghe vậy im lặng.
Nhưng sau đó Okita ngược lại trấn an hắn, "Yên tâm, ta không có quên ước định giữa chúng ta, chờ thân thể ta khá hơn một chút sẽ đi tìm ngươi."
"Ừm, nếu như sau này có chuyện gì cần hỗ trợ cứ bảo người đến võ đường gọi ta." Trương Hằng nói, hắn chỉ xem đây là đang an ủi Okita.
Mặc dù rất đáng tiếc, nhưng tốc độ chuyển biến xấu của cơ thể Okita Souji vượt quá dự liệu của Trương Hằng, cho nên cuộc hẹn giao đấu trước đó có lẽ chỉ có thể tan thành mây khói, đến được phó bản này mà không thể so tài với cao thủ đệ nhất của Shinsengumi thì đúng là có chút đáng tiếc, nhưng đời người phần lớn là như thế, chuyện thiên hạ, chung quy khó mà được thập toàn thập mỹ.
Về sau, Trương Hằng cũng không nhàn rỗi, bắt đầu theo kế hoạch tiếp xúc với một số người thuộc phe đối lập với Mạc phủ, hắn vốn muốn tìm đến Itō Hirobumi, nhưng người này lúc này lại không ở Kinh Đô, ngoài việc Takamori đã bị loại sớm thì cả Quế Kogoro và Sakamoto Ryoma cũng đều đã chết yểu, Trương Hằng sau đó dứt khoát không tìm đến những danh nhân trong lịch sử này nữa.
Dù sao hắn muốn cũng không nhiều, chỉ cần sau khi chính quyền mới được thành lập, Koyama đạo trường có thể được bảo toàn, không bị thanh trừng là được, chuyện nhỏ nhặt này những nhân vật ở cấp thấp hơn cũng có thể làm được, hơn nữa chính quyền mới dù thắng lợi thì về sau cũng không dễ dàng gì, nội chiến liên miên, chết vì ám sát, về cơ bản là khó mà có kết cục tốt đẹp, đi quá gần với bọn họ cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.
Ngoài chuyện đó, Trương Hằng cũng không quên dành chút thời gian cùng Koyama Akane cùng nhau đến miếu Thanh Thủy Thần lần nữa ngắm lá phong.
Trên đỉnh núi, Trương Hằng nói thẳng với Koyama Akane chuyện năm sau mình sẽ rời khỏi Kinh Đô, sắc mặt Koyama Akane có chút phức tạp, thực tế sau thời gian chung sống này, Koyama Akane đã xem Trương Hằng như một thành viên của võ đường, nàng biết Trương Hằng vì chấn hưng Koyama đạo trường mà ở phía sau lưng âm thầm làm những chuyện kia, cũng dần nhận rõ được nội tâm của mình, nhưng khi người kia lên kế hoạch xong xuôi phương hướng phát triển của Koyama đạo trường sau này, thì Koyama Akane biết Trương Hằng đang mang ý định rời đi.
Dù mọi thứ hiện tại đều là những điều mà trước đây nàng chưa từng dám mơ tưởng, Koyama đạo trường vậy mà lại thật sự trên tay nàng mà toả ra sinh cơ mới, thậm chí còn phát triển tốt hơn cả khi cha còn tại thế, nhưng mà nàng cũng không hiểu vì sao, khi nghe tin năm sau Trương Hằng sẽ rời đi, những hân hoan ấy dường như cũng dần nhạt phai.
Khi leo lên đài Thanh Thủy một lần nữa, tâm tình Koyama Akane đã khác...
...Tính thêm 24 tiếng dư, lần này thời gian trò chơi phó bản của Trương Hằng là 270 ngày, tức là gần chín tháng, ngoài những danh đao kia ra thì thu hoạch lớn nhất của Trương Hằng trong phó bản này là việc đao thuật của mình, sau một thời gian dài giậm chân ở lv3 cuối cùng cũng tìm lại được phương pháp để tiếp tục tu hành.
Nhưng đến tháng thứ bảy, Trương Hằng đã rất khó có thể thông qua những trận khiêu chiến xung quanh để thúc đẩy đao thuật của mình tiến bộ, mà lúc này hắn lại dung hợp sở trường của các môn phái, mơ hồ nhận ra mình đã sắp chạm tới ngưỡng cửa của lv4.
Nhưng chính là một bước cuối cùng này, hắn lại không tìm thấy biện pháp có thể nâng cao trình độ của mình, Mạc Mạt Kinh Đô là nơi tốt nhất để mài giũa đao pháp, không nên coi thường đoạn đường ngắn cuối cùng này, rời khỏi phó bản hắn càng khó mà tìm thấy được biện pháp tăng tiến.
Mà bây giờ hắn nhìn khắp Kinh Đô, quả thực là không tìm được một đối thủ vừa mắt nào.
Bốn tên thích khách của Mạc Mạt đã có hai người chết dưới tay hắn, về sau Trương Hằng giúp phe đối lập với Mạc Phủ làm việc cũng xử lý một số cao thủ mới của Mạc Phủ, nhưng mà những đối thủ ở cấp bậc như Kirino Toshiaki đúng là có thể gặp nhưng không thể cầu, Trương Hằng bây giờ cũng bắt đầu thấy khổ não vì không tìm được quái để luyện.
Hắn đã nghĩ đến nếu như không được thật thì sẽ đến Edo một chuyến, tìm kiếm cao thủ ở đó, nhưng hắn không biết việc tùy tiện rời khỏi địa điểm nhiệm vụ quy định trong phó bản sẽ gây ra hậu quả gì không. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì Trương Hằng cũng không muốn chọn cách này, kết quả là lúc hắn đang do dự thì một người bạn cũ lại tìm đến cửa.
Hôm nay Okita Souji mặc một chiếc haori màu lam nhạt, ống tay áo vẫn có hoa văn hình núi của Shinsengumi, đây cũng là bộ y phục mà hắn thích nhất, ngoài ra tóc và râu cũng đã được chải chuốt, trên mặt thậm chí còn học những kỹ nữ trang điểm một chút phấn màu, che đi vẻ tái nhợt do bệnh tật.
Hắn gõ cửa lớn Koyama đạo trường vào buổi sớm.
Koyama Akane nhìn thấy Okita Souji gầy đến gần như không còn hình người ở ngoài cửa có chút kinh ngạc, trước đó không lâu nàng còn nghe tin Okita bệnh tình trở nặng, có lẽ không sống được bao lâu, còn đi thăm hỏi đối phương, không ngờ không mấy ngày, Okita lại có thể xuống giường, hơn nữa còn tự mình một mình chạy đến đạo trường của nàng.
Okita Souji vái chào Koyama Akane ở sau cửa một cách trịnh trọng, mở miệng nói, "Xin làm phiền tiểu thư đi mời ông A Bộ ở sát vách đến đây, chỉ nói Okita đến thực hiện giao ước."
"Giao ước, giao ước gì?" Koyama Akane vội mời Okita Souji vào nhà, nhưng nàng đã hoàn toàn quên đi chuyện hai người hẹn nhau so đao, dù sao chuyện đó đã xảy ra từ sáu tháng trước, mà hơn nữa tình trạng cơ thể của Okita bây giờ đã rõ mười mươi, hiện tại hắn đừng nói là cùng người tỷ thí, chỉ sợ ngay cả đi lại cũng khó khăn lắm.
Nhưng sau đó nàng lại nghe thấy Okita Souji dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc nói, "Ta đã theo ước định ban đầu điều chỉnh cơ thể và tinh thần đến trạng thái tốt nhất, cho nên tiếp theo, giữa ta và ông A Bộ, có thể giao chiến một trận rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận