Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 31: Tổ đội

Chương 31: Tổ đội
Hai tiết học trôi qua, phòng họp biến thành nhà hỏa táng, bầu không khí của đám người chơi trở nên uể oải. Tuy nhiên, so với tiến sĩ Steve trước đó, người đàn ông hói đầu lại không dạy quá giờ. Vào đúng 8 giờ 30, thượng úy đã xuất hiện ở cửa, vỗ tay: “Ta biết các ngươi học lý thuyết có chút mệt mỏi, cho nên tiếp theo sẽ là giai đoạn huấn luyện thân thể giúp các ngươi vận động mà không cần dùng não.”
Lần này, đám người chơi nhất loạt rên rỉ. Trước đó, khi thượng úy giới thiệu thời gian biểu lớp lý thuyết, đã có người thắc mắc tại sao lớp thứ ba và lớp thứ hai lại cách nhau đến ba tiếng rưỡi. Dù sao, họ còn phải học liên tục từ rạng sáng, không có lý nào lại được nghỉ ngơi dài như vậy.
Kết quả đúng như dự đoán, thượng úy phớt lờ tiếng kêu than dậy trời, “Bảy phút sau gặp ở phòng tập thể thao, người đến cuối cùng sẽ làm người dẫn đầu cho cả năm tổ."
Vừa dứt lời, đám người chơi đã ùa ra khỏi phòng học. Nhưng chưa chạy được hai bước, nữ người chơi duy nhất đã kêu "ái da". Mập mạp chạy trước mặt cô do dự một chút, muốn đưa tay đỡ nhưng lại như nghĩ đến điều gì đó, ngón tay rụt lại, dừng bước và lên tiếng, "Cậu không sao chứ?"
“Không sao, chắc là vô ý giẫm phải ai đó, cậu đi trước đi.” Cô gái gắng gượng nở nụ cười, đồng thời cởi một chiếc giày, vịn tường kiểm tra mắt cá chân.
Mập mạp biết như vậy không lịch sự, nhưng mắt hắn không thể rời chân cô gái, nuốt nước miếng rồi lấy hết can đảm nói, “Có muốn tôi cõng cậu không?”
“Cậu tốt thật đó, nhưng tớ không sao, cậu mau đến phòng tập đi, nếu không lại bị tụt lại phía sau đấy.” Cô gái quan tâm nói.
“Thì, tôi có chạy nhanh thế nào cũng không bằng người khác được mà.” Mập mạp cười khổ. Bình thường có lẽ hắn không tiếp xúc nhiều với phái nữ, nhất là những cô gái xinh đẹp, hiện tại đây là lần đầu tiên hắn gần gũi với một cô gái như vậy, trong lòng có chút khẩn trương, lau mồ hôi tay vào quần, “Hay là tôi dìu cậu đi?”
“Cảm ơn.” Cô gái nói, thoải mái khoác tay lên vai mập mạp, ngập ngừng rồi khẽ nói thêm, “Chân Xương.”
“Hả?!” Mập mạp giật bắn người.
“Tên của tớ.”
“A a a, xin lỗi xin lỗi.” Mập mạp đỏ mặt, không biết tại sao lại xin lỗi, cuối cùng vội vàng tự giới thiệu, “Giả Lai, đó là tên thật của tôi, tôi là nhân viên văn phòng ở Tokyo.”
“500 cường, tập đoàn lớn đó nha.” Chân Xương mở to mắt nhìn, ngưỡng mộ nói.
Giả Lai có chút ngại ngùng, “Không… không phải, thực ra tôi chỉ là ông chủ một cửa hàng tạp hóa nhỏ, mới gia nhập liên minh siêu thị Tokyo, biển hiệu là tự mình làm, với cả mới chỉ thấy Đông ca trên TV thôi."
“Dù sao tớ thấy ai làm được ông chủ cũng không đơn giản.” Chân Xương không hề xem thường Giả Lai, chân thành nói, “Vậy sau này tớ muốn ăn đồ linh thực có thể ghé tiệm cậu không…?” Nhưng đến cuối câu, giọng cô lại nhỏ dần, “…Giả ca, cậu có thẻ miễn trừ thất bại nhiệm vụ không?”
“800 điểm tích lũy, ngoài mấy công hội lớn ra ai mua nổi chứ.” Mập mạp lắc đầu, hắn hiểu ý Chân Xương, ánh mắt cũng trở nên ảm đạm.
“Xem ra hai chúng ta tuần này chắc chắn bị loại rồi.” Chân Xương thở dài.
Mập mạp lại quay sang an ủi Chân Xương, “Tôi tự biết mình chỉ đến được đây thôi, nhưng cậu vẫn có hy vọng, đừng bỏ cuộc. Mấy cái phân biệt đối xử với phụ nữ kia chỉ là lời hù dọa thôi, không phải vẫn nói ở nước ngoài tự do nhất sao? Mà Liên Xô cũng đã đưa nữ phi hành gia lên vũ trụ rồi, có lẽ Mỹ cũng không chịu thua kém đâu.”
“Giả ca, cậu thật tốt bụng. Trước kia ở đội của cậu cậu làm gì mà bị đồng đội bỏ vậy?”
“Thời buổi này tốt bụng thì được ích gì,” Giả Lai tự giễu, “Tôi học được cách cấp cứu ở phó bản đầu tiên, vì thường xuyên lái xe tải kéo hàng nên có thêm kỹ năng điều khiển xe lv1, tay nghề nấu nướng cũng không tệ, hiện đang học tiếng Nga nhưng xem ra vô dụng rồi."
“Ai bảo vô dụng.” Chân Xương nhìn thẳng vào mắt mập mạp, thần sắc đột nhiên nghiêm túc, “Giả ca, tôi có thể tin cậu được không?”
“Đương nhiên.” Giả Lai cảm thấy có dòng điện nóng từ cột sống xông lên gáy, không do dự thốt ra hai từ.
"Vậy hai ta tổ đội nhé, chỉ cần cậu không chê tôi là gánh nặng.” Chân Xương nói, "Chúng ta cùng tiến cùng lui, hoặc là cùng lên Apollo 11, hoặc là cùng dừng bước ở phó bản này."
Nghe vậy, mập mạp chần chờ một lát, "Tôi đương nhiên là cầu còn không được, nhưng cậu vẫn có thể tìm được người giỏi hơn tôi mà."
“Cậu đúng là lần đầu tiên chơi đơn xếp hạng à. Giả ca, trong phó bản cạnh tranh rất khó tin tưởng người khác. Tôi thà làm đồng đội với người tốt bụng chứ không muốn bị người ta lợi dụng xong rồi bỏ. Thực ra ở các phó bản nhiều người cũng vậy thôi, tôi chính là bị đồng đội phản bội nên mới bắt đầu chơi đơn. Tôi không muốn trải qua cái chuyện tệ hại đó nữa. Vì vậy tôi hỏi lại lần nữa, cậu có thể nhìn vào mắt tôi và nói xem tôi có thể tin cậu không?"
Mập mạp gật mạnh đầu, nhìn vào mắt Chân Xương. Lúc đầu, hắn chỉ muốn thể hiện sự chân thành, nhưng khi nhìn nhau vài giây, hắn cảm thấy một cảm giác khác lạ dâng lên, sự chú ý của hắn từ mắt Chân Xương dần chuyển sang mũi, đến môi…
Nhất là bờ môi, đường cong môi Chân Xương rất đẹp, lại còn có một chút ánh sáng. Khuôn mặt hai người vô tình càng ngày càng gần, sắp chạm nhau rồi thì Chân Xương đột nhiên như tỉnh mộng, vội vàng tránh ra.
Trong lòng mập mạp dâng lên một nỗi thất vọng, vội vàng giải thích, “Không, không phải, tôi không có cố ý…”
Chân Xương cắn môi, cúi đầu không nói gì.
Mập mạp không biết mình đã đi đến phòng tập thể thao bằng cách nào, đến tận khi đứng trước cửa, Chân Xương mới lên tiếng, “Giả ca, cậu vào trước đi.”
Giả Lai lắc đầu nguầy nguậy, "Cậu vào trước đi, chắc chắn bọn họ đến hết rồi. Cậu bị trẹo chân rồi thì làm sao mà dẫn thể lên được chứ."
Chân Xương bật cười, "Dẫn thể lên là dùng lực tay và lực eo, trẹo chân có ảnh hưởng gì đâu."
Mập mạp gãi đầu, "Dù sao cậu cứ vào trước đi, chúng ta là đồng đội, tôi chăm sóc cậu là lẽ đương nhiên, không cần khách khí với tôi."
"Chuyện này cậu đừng giành với tôi. Tôi đã trẹo chân rồi, hôm nay chắc chắn không huấn luyện được, cũng không quan trọng gì hình phạt.” Chân Xương kiên quyết nói.
...
Trương Hằng cùng những người khác chỉ mất không đến năm phút đã tới được phòng tập thể thao ở tầng hai. Quan sát xung quanh, phòng tập NASA không khác phòng tập bình thường là mấy, tất nhiên, đây là phòng tập của những năm 1960, diện tích không lớn lắm, bên trong ngoài các loại máy tập còn có nửa sân bóng rổ và một bức tường leo núi kín mít.
Thấy vậy, rất nhiều người đều thở phào nhẹ nhõm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận