Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 306: Chân thực dáng vẻ

Cảnh lão đầu do dự một chút vẫn quyết định trở về không gian tầng ba, một là vì ở đó trị an tốt hơn, ít nhất không có chuyện s·ố·n·g chung mái nhà lộn xộn bên đường này xảy ra, đương nhiên quan trọng hơn là hắn đã bàn xong với G tiên sinh, một bên khác cũng phải phản hồi kết quả cho người bán.
Vì sau này Trương Hằng còn muốn trở lại Từ Thiến bên kia, nên F tiểu thư phái bốn tên thủ hạ có lý lịch trong sạch, đi theo Cảnh lão đầu cùng nhau trở về tầng ba, bảo vệ an toàn cho hắn.
Tại tiệm đồ cũ, Cảnh lão đầu duy nhất một lần giao cho Trương Hằng mười lăm tấm đĩa nhạc cánh kiến đỏ, coi như thù lao bảo vệ hắn lần này, thêm vào tấm trước đó đặt cọc, tương đương với việc sớm đã định lại còn cho Trương Hằng thêm sáu tấm, xem như tạ ơn Trương Hằng đã bảo vệ hắn khỏi đám người bạo tẩu.
“Ta cất giữ đĩa nhạc cánh kiến đỏ chỉ có nhiều đó, có hơn nữa ta cũng không có.” Cảnh lão đầu giao đĩa nhạc đến tay Trương Hằng rồi nói, giọng điệu so trước kia đã khách khí hơn nhiều, dù sao cách đây không lâu hắn cũng đã trực tiếp chứng kiến sức chiến đấu của Trương Hằng, “Còn cả đống gỗ xếp kia nữa, cũng tặng luôn cho ngươi, không cần trả tiền thuê.” Trương Hằng nghe vậy không từ chối, nhận lấy những đĩa nhạc cánh kiến đỏ, cùng lúc đó bên tai hắn vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống, nhắc nhở hắn lại nhận được thêm 150 điểm tích lũy.
"Ngươi có con đường nào có thể thu thập đĩa nhạc cánh kiến đỏ không?" Trương Hằng hỏi tiếp, "Ta có thể nghĩ cách xoay tiền mua, hoặc cũng có thể giống lần này, dùng dịch vụ thay thế thanh toán."
"Sao ngươi lại hứng thú với đĩa nhạc cánh kiến đỏ như vậy?" Cảnh lão đầu có chút kỳ lạ nhìn Trương Hằng, “Thứ này số lượng rất ít... Thu thập cũng không dễ, mà bản thân lại chẳng có giá trị sử dụng gì, chỉ có đám người có tiền ở tầng bốn, tầng năm mới có thể cất giữ, ta ngược lại muốn giúp ngươi, nhưng nếu như lần giao dịch này thuận lợi, ta đoán chừng sẽ rời khỏi Thượng Hải Mới 0297.” “Ngươi muốn rời khỏi nơi này?” Trương Hằng nhướng mày, “Vì sao?” Trên mặt Cảnh lão đầu lộ ra một chút vẻ do dự.
“Được rồi, ta không có hứng thú tìm tòi chuyện riêng của ngươi, trực tiếp nói cho ta biết sau khi ngươi đi rồi thì ta nên tìm ai giúp thu thập đĩa nhạc cánh kiến đỏ là được.” Cảnh lão đầu nghĩ ngợi, "Chuyện này thuộc về cơ mật thương nghiệp của ta, nếu ta x·á·c định rời khỏi đây, sẽ đưa tên và cách liên lạc của hắn cho ngươi trước một ngày.” ...
Khi Trương Hằng trở về khu dân cư Á Thành thì cũng đã khoảng 11 giờ tối, Từ Thiến vẫn chưa tắt sóng trực tiếp.
Trương Hằng để con hamster hoàng kim mà F tiểu thư đưa hắn lên mặt bàn, đi tắm rửa trước, tẩy sạch vết máu còn dính trên da, sau đó mặc áo choàng tắm vừa mua từ phòng tắm bước ra.
Anh rót một cốc nước, ngồi lên ghế sô pha, mở màn hình chiếu, giống như mấy hôm trước, quen đường đi vào phòng phát sóng trực tiếp của Từ Thiến, tay còn tiện mở nhóm chat của fan hâm mộ.
Trong phòng phát sóng, Từ Thiến vừa nhảy xong một điệu múa, mặt đỏ bừng, đang cùng fan hâm mộ trò chuyện về một tựa game mới ra.
Theo như Trương Hằng biết, bản thân Từ Thiến không chơi game, nhưng từ số liệu phản hồi phía hậu trường có thể thấy không ít fan hâm mộ của nàng đều là game thủ, thế nên vào khoảng nửa tháng trước, Từ Thiến vì để ổn định lượt người hâm mộ đang ngày một xuống dốc của mình, đã bắt đầu thử trò chuyện về game trong buổi phát sóng trực tiếp, vì vậy còn phải lên m·ạ·n·g tìm hiểu rất nhiều từ lóng trong giới game.
Không thể không thừa nhận chiêu này vẫn rất hiệu quả, nhất là khi một cô nàng ngây thơ nói tiếng lóng như một game thủ kỳ cựu thì sự tương phản này vô cùng thu hút, nên trong đêm đó, lượt người xem buổi phát sóng trực tiếp của Từ Thiến lần đầu tiên đã ngừng lại đà tụt dốc gần một tháng, thậm chí còn có một chút ít tăng trưởng trở lại.
Nếm được trái ngọt, Từ Thiến chính thức quyết định áp dụng chiến lược này, mỗi đêm đều sẽ nói một chút về game trong buổi phát sóng của mình.
Nhưng khi nói càng nhiều, cũng có nhiều người bắt đầu nhận ra cô nàng chỉ là một kẻ chỉ học được một ít từ lóng hình thức rỗng tuếch từ đâu đó, lượng người vào xem trực tiếp cũng càng ngày càng ít, những bình luận mỉa mai lạnh lùng phía dưới cũng ngày càng nhiều, số lượng người xem trực tiếp cũng lại bắt đầu giảm xuống.
Tuy nhiên, so với xu hướng giảm trước đây thì dù sao vẫn chậm hơn một chút, vì vậy Từ Thiến cũng không quan tâm đến đám anti-fan trong buổi trực tiếp nữa.
Tối hôm qua lúc cô nàng trò chuyện cùng Trương Hằng cũng từng nhắc tới chuyện này, theo lời của Từ Thiến thì con người vốn là một loài sinh vật cực kỳ mâu thuẫn, những người xem đến buổi phát sóng trực tiếp của cô luôn miệng hô hào mong được thấy một mặt chân thực của nàng, nhưng trên thực tế chẳng có ai thật sự muốn xem một mặt chân thật của nàng cả.
Từ Thiến còn dẫn chứng một ví dụ, nói khi nàng mới ký hợp đồng phát sóng, cái gì cũng không hiểu, là một con gà mờ chính hiệu, nào là đèn, nào là trang điểm, mọi thứ đều bình thường, nàng mặc một chiếc áo len đã sờn, che kín mít bản thân rồi mở camera, chủ đề trò chuyện cũng có phần thiên về nữ tính.
Nhưng lúc ấy, nàng cứ như “bê sơ sinh không sợ cọp”, vẫn đầy tự tin vào bản thân, bởi vì nàng đã nghiên cứu một số streamer đang hot, cảm thấy bọn họ đều rất giả tạo, nhìn là biết cố tình tạo dựng hình tượng, thậm chí còn làm ra vẻ quá đáng, chi bằng cứ thành thật như nàng.
Nàng tin rằng sau khi so sánh, fan hâm mộ sẽ biết nên xem ai.
Kết quả hiện thực nhanh chóng cho nàng một cái tát, lượt người xem trực tiếp của nàng mỗi đêm đều vô cùng thê thảm, còn những streamer ký hợp đồng cùng công ty với nàng lại có thể dựa vào hình tượng thanh thuần, thậm chí chỉ là những động tác nũng nịu gây khó chịu cũng đã thu hút được lượng fan hâm mộ lớn.
Thế là Từ Thiến cuối cùng cũng dẹp bỏ hết mấy ý tưởng ngây thơ của mình, cắn răng dùng tháng lương đầu tiên mua một bộ đồ trang điểm không hề rẻ, tặng cho một lão đại tỷ đã từng là ngôi sao đình đám, nhưng hiện tại đã ở bên bờ vực thoái trào trong giới.
Lão đại tỷ thấy nể mặt bộ đồ trang điểm kia, đã cùng nàng dùng bữa cơm, trong bữa ăn truyền dạy lại rất nhiều kinh nghiệm và thủ thuật tích lũy được trong những năm làm streamer, vì lão đại tỷ vốn dĩ cũng đã muốn rút lui khỏi nghề, nên không hề giấu diếm điều gì, khiến Từ Thiến học được không ít.
Mà Từ Thiến cũng nhờ những kinh nghiệm và thủ thuật này, dần dần mày mò tạo nên hình tượng của riêng mình, từ phong cách quần áo cho đến các kỹ năng nói chuyện phiếm, cuối cùng cũng đạt đến đỉnh cao sự nghiệp.
"Tất cả những người mà ngươi thấy trên mạng, tất cả bọn họ đều không phải là con người thật của họ.” Từ Thiến nói, “Ngươi nghĩ ta thích mặc đồ hình tai mèo bày ra các tư thế ngốc nghếch trước camera, thích kiên trì nói về những trò chơi mà ta chẳng hề quan tâm hay sao?...
“Có đôi khi, ta cũng cảm thấy bản thân mình chẳng khác gì những món hàng hóa được bày trên kệ ở siêu thị, chúng ta được tạo ra bằng cách phân tích thị trường và số liệu lớn, được bao phủ bằng những lớp đóng gói đẹp đẽ, rực rỡ sắc màu, chỉ để đáp ứng những nhu cầu khác nhau. Có đôi khi ngươi thấy một món đồ trông rất đặc biệt, nhưng đó chẳng qua chỉ là dáng vẻ đặc biệt được thiết kế để thu hút khách hàng có những nhu cầu riêng, hơn nữa một khi loại mặt hàng nào đó hot lên thì trên thị trường sẽ xuất hiện vô số sản phẩm “ăn theo”.” “Ta vẫn nhớ câu nói đầu tiên mà lão đại tỷ nói với ta đêm đó, không ai để ý ngươi là hạng người gì, trước khi đến xem buổi phát sóng, mọi người đều đã có một mục đích nào đó rồi, mặc dù có đôi khi chính bọn họ cũng không nhận ra, có thể vì cô đơn, hoặc là vì một loại thôi thúc nguyên thủy, lại cũng có thể là mong có được một đối tượng lý tưởng trong sáng như ngọc... Tìm ra những dục vọng này, cho họ những gì họ muốn, như thế ngươi cũng có thể nhận được thứ mà mình muốn."
Bạn cần đăng nhập để bình luận