Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 247: Cái gì cũng không cần làm

"Ngươi đang coi ta là đồ ngốc sao, Malcolm tiên sinh? Chưa bàn đến chuyện của cha ta là thật hay giả, Raymond lúc đó là phó hội trưởng của Liên minh Hắc Thương, hắn có lý do gì ra tay với Normand, chuyện này có lợi ích gì cho hắn? Hơn nữa theo ta được biết, vào lúc Normand gặp khó khăn nhất, trong Liên minh Hắc Thương cũng chỉ có Raymond vẫn kiên định ủng hộ ông ta, ngược lại là ngươi, khi đó mới vừa lên đảo không lâu, nếu Liên minh Hắc Thương ổn định như vậy thì ngươi rất khó có được vị trí như ngày hôm nay phải không?"
Malcolm nghe vậy sắc mặt không đổi, "Cái này cũng không thể trách ngươi được, ngay cả trước đó ta còn nhìn sai, dã tâm của Raymond lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của người khác, là một trong những thương nhân lên đảo sớm nhất, từ hai bàn tay trắng đến nay dù là danh vọng hay tiền bạc cũng không thiếu, nhưng từ trước đến nay lại chỉ có thể sống dưới bóng của Normand, khi đó ngươi không ở trên đảo nên không biết danh vọng của Normand cao đến mức nào, nếu không dùng loại thủ đoạn này, Raymond không thể có được uy vọng hiện tại, trở thành người cầm đầu của các thương nhân chợ đen trên đảo."
Malcolm dừng lại một chút, sau đó lại trực tiếp thừa nhận, "Về phần ta, từ lợi ích của bản thân mà nói, ta đích xác cũng không hy vọng Liên minh Hắc Thương lúc đó tồn tại, ta đã thông qua một thương nhân chợ đen tên là Eugene để cố gắng làm chút chuyện, nhưng hiệu quả quá nhỏ bé, với danh vọng của Normand trên đảo lúc đó thì thủ đoạn bình thường rất khó lay chuyển được vị trí của ông ta."
"Cho nên ngươi để Eugene tạo ra việc thu tiền hoa hồng để vu oan Normand? Dùng loại phương pháp này để hủy hoại thanh danh của ông ta." Karina cười lạnh, "Ngươi đã làm ra chuyện như vậy thì làm sao không thể đưa cha ta vào ngục giam được?"
"Xem ra ngươi cũng đã nghe nói chuyện năm đó rồi." Malcolm nhíu mày, "Những chuyện mà Eugene làm sau đó không hề liên quan đến ta, ta không có sai khiến hắn đi vu oan Normand, trên thực tế ta cũng chỉ bắt đầu điều tra chuyện năm đó sau khi cha ngươi vào tù, và phát hiện phía sau cũng có bóng dáng của Raymond."
"Vì sao, ngươi với Normand cũng không có giao tình sâu sắc gì, vì sao muốn điều tra chuyện này?"
"Bởi vì ta không muốn trở thành Normand thứ hai." Malcolm thản nhiên nói, "Raymond luôn rất để tâm đến chuyện thành lập Liên minh Hắc Thương, nhưng trên thực tế bản thân hắn cũng không hề muốn Liên minh Hắc Thương được thành lập, lý do ủng hộ Liên minh Hắc Thương đời thứ nhất là vì hắn muốn g·iết c·hết Normand, còn lần này là bởi vì hắn cảm nhận được mối uy h·iế·p từ ta, hắn cũng là người thông minh, dù bây giờ hắn là hội trưởng trên danh nghĩa của Liên minh Hắc Thương, ta chỉ là phó hội trưởng, nhưng nếu tiếp tục như vậy, không tới ba năm thì uy vọng của ta chắc chắn sẽ đuổi kịp hắn, đến lúc đó dù hắn còn mang danh hội trưởng thì cũng không ai nhớ đến hắn nữa."
"Đã như vậy vì sao hắn còn bằng lòng ra mặt cùng ngươi lập ra Liên minh Hắc Thương?"
Malcolm hỏi ngược lại, "Năm đó vì sao hắn lại cổ vũ Normand sáng lập ra Liên minh Hắc Thương đời thứ nhất?"
Không đợi nữ thương nhân trả lời, Malcolm liền tự mình nói ra, "Bởi vì hắn không còn biện pháp nào khác để đối phó với Normand, nếu như Normand không phải là hội trưởng Liên minh Hắc Thương, thì sau này dù người trên đảo có uy vọng ra sao thì cho dù Raymond có tung tin đồn nhảm cũng không cách nào khiến cho mọi người phản đối Normand, nhưng Normand sau khi trở thành hội trưởng Liên minh Hắc Thương thì tình huống đã khác, tin tức ông ta nhận hối lộ sẽ gây tổn hại đến lợi ích của những thành viên Liên minh Hắc Thương khác, đương nhiên sẽ kích thích tất cả mọi người phản kháng."
"Tương tự, hắn cũng chuẩn bị dùng phương thức này để đối phó với ta. Chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ rằng những tình huống khó giải quyết gần đây mà ta phải đối mặt đều do một tay ngươi gây ra?" Malcolm khẽ mỉm cười, "Việc trao đổi đồ cũ của ngươi đích thực gây ra chút phiền toái cho ta, nhưng nếu không phải có người của Raymond luôn châm ngòi thổi gió trong bóng tối thì sao ta lại bị động đến thế, chủ yếu nhất là Frazer đã p·h·ả·n b·ộ·i ta, trước kia hắn đã tìm đến ta nói có mâu thuẫn với Trương Hằng và bằng lòng đối phó với các ngươi, nhưng chuyện ở Khô Lâu hào lần trước đã khiến ta bắt đầu nghi ngờ hắn."
"Ngươi không thấy đêm đó việc Trương Hằng và đội Hàn Nha của hắn xuất hiện quá trùng hợp sao, hắn và Wilton trở lại Nassau với Khô Lâu hào gần như là trước sau, đó không phải là chuyện ngoài ý muốn mà là Frazer đã tính toán sẵn, ban đầu theo như thỏa thuận giữa chúng ta thì Khô Lâu hào phải đ·á·n·h chìm tàu vận tải của ngươi, g·iết hết tất cả mọi người trên tàu, trừ nội ứng, sau đó mới rời đi, nhưng sau đó Frazer lại nói với ta rằng Wilton đã vượt quá tầm kiểm soát, chẳng những đã lấy tiền cọc của chúng ta còn muốn dùng thuyền viên trên Breeze để kiếm thêm một khoản, nhưng sự thật là chúng ta đã bị hắn gài bẫy."
"Hắn là nửa sư phụ của Trương Hằng, cũng là người hiểu rõ Trương Hằng nhất trên đảo, hắn biết rõ với tình huống đó thì Trương Hằng sẽ đưa ra lựa chọn nào, rất rõ ràng Wilton cùng với những người trên Khô Lâu hào đều không thể thấy được ánh mặt trời của ngày hôm sau, nhưng mà không thể không thừa nhận hắn đã ngụy trang quá tốt, sau đó ta tuy cũng có chút nghi ngờ, nhưng cũng không đủ chứng cứ nên đã quyết định tin tưởng hắn thêm một lần, để hắn bí mật liên lạc với những thuyền trưởng không hài lòng với cách phân chia của Liên minh Hắc Thương, và xúi giục bọn họ nhờ cậy đến ngươi, đây cũng là sai lầm lớn nhất của ta."
"Vốn dĩ đây nên là một mũi tên trúng hai đích, nếu như mọi chuyện suôn sẻ thì ta có thể nhân cơ hội này giải quyết cả ngươi và điểm giao dịch đồ cũ của ngươi, đồng thời để những thuyền trưởng bất mãn với Liên minh Hắc Thương trở nên thành thật, sau khi ngươi bị đuổi ra khỏi đảo thì bọn họ sẽ không còn đường dây khác để tiêu thụ chiến lợi phẩm của mình nữa, đến lúc đó chỉ có thể cúi đầu quay về cầu cạnh ta, người thật sự p·h·á hỏng kế hoạch này không phải Trương Hằng mà là Frazer."
"Mối ân oán của hắn với Trương Hằng ai trên đảo cũng biết và rất dễ dàng điều tra được, đó là lý do vì sao trước đó ta bằng lòng tin tưởng hắn, nhưng lần này mục tiêu của hắn chưa bao giờ là Trương Hằng mà là ta, cho đến tận lần này ta mới hoàn toàn xác định được hắn là người của Raymond." Malcolm nói.
"Nhưng nếu Raymond nghĩ như vậy là có thể đối phó được ta thì có chút ngây thơ rồi, hắn có thể tìm được Frazer hỗ trợ thì ta cũng có thể hợp tác với ngươi, bây giờ ngươi có mười hai chiếc tàu hải tặc đều thuộc về ngươi, ta sẽ không còn phong tỏa việc giao dịch đồ cũ của ngươi nữa, thậm chí ta còn có thể giúp đỡ ở bên hải quan và thị trường, đợi đến khi chuyện này kết thúc ta sẽ tìm cách đưa cha ngươi ra khỏi ngục giam."
"Ngươi đưa ra những điều kiện ưu đãi như vậy, vậy thì ta cần phải làm gì?" Nữ thương nhân hỏi.
"Không cần phải làm gì cả." Malcolm thản nhiên nói, "Hai bên chúng ta chỉ cần ngừng chiến là được, những phiền phức của ta ta tự mình giải quyết, ngươi chỉ cần ở yên một chỗ xem chuyện gì xảy ra, thù của cha ngươi ta cũng có thể giúp ngươi cùng nhau báo, không cần phải trả lời ta ngay, ta cho ngươi ba ngày để cân nhắc, ba ngày sau chúng ta sẽ gặp lại nhau ở quán cà phê cũ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận