Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 154: Hóa học lão sư cùng thùng giấy

"Ngươi thật sự có thể nhìn ra một người phụ nữ đang ghen thật hay giả vờ ghen sao?"
Trương Hằng cầm chìa khóa xe mà Hồ Ly đưa cho đi tới bãi đỗ xe tầng hai, tìm thấy một chiếc xe thương vụ màu đen cũ kỹ của hãng Volkswagen, mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, điều chỉnh ghế ngồi và gương chiếu hậu một chút, sau đó hỏi cậu bé ngồi ở hàng ghế sau.
"Không thể, sao ta phải nghiên cứu những chuyện vô vị đó?"
"... ..."
"Chỉ là nói ra để trong lòng hắn khó chịu một chút mà thôi, dù sao chuyện này cũng không thể nào kiểm chứng được." Cậu bé nói, dừng lại một chút nàng lại nói, "Này, cái tên kia ngươi có biết lái xe thật không đấy?"
"Cảm giác một vấn đề mà phải giải thích tận hai lần vẫn thấy kỳ lạ." Trương Hằng nói.
"Bây giờ từ bỏ còn kịp đó, dù sao vẫn hơn là cứ ra vẻ anh hùng cuối cùng lại lộ tẩy."
"Đúng đúng, ta sẽ cố gắng không để hở sơ hở."
Trương Hằng khởi động xe, bốn mươi lăm phút sau chiếc Volkswagen lái vào dưới một cây cầu lớn, ánh đèn xe rọi xuống một bóng người đang đi đi lại lại lo lắng bên cạnh trụ cầu.
Trương Hằng dừng xe, hơi có chút bất ngờ, vì đây là vụ giao dịch ngầm, hắn cứ tưởng khách hàng cũng phải là người trong giới xã hội đen, nhưng mà người đàn ông trước mặt nhìn bề ngoài cực kỳ bình thường, tầm bốn năm mươi tuổi, dáng người hơi mập mạp, tóc bết dầu, nhưng râu cạo rất sạch sẽ, mặc một chiếc áo khoác có chút quê mùa, trông có vẻ sợ sệt và rụt rè.
"Là đi tiệm rửa xe sao?" Người đàn ông cũng không lập tức tiến lên mà hỏi một cách cảnh giác.
"Xin lỗi, tiệm rửa xe đã đóng cửa rồi." Trương Hằng nói.
Hai câu này là ám hiệu đã hẹn trước, người đàn ông nghe vậy nhẹ nhõm thở ra, mở cửa xe, chui vào ghế phụ, "Cám ơn trời đất, các người cuối cùng cũng tới rồi, tôi sắp lo lắng chết mất."
Trong ngực hắn đang ôm một chiếc thùng giấy, có thể thấy hắn coi trọng cái thùng này thế nào, dùng hai tay nâng niu cẩn thận, cứ như đang ôm một món đồ quý giá nhất trên đời vậy, ngay cả khi ngồi xuống xe cũng không hề buông tay.
"Đi đâu?"
Người đàn ông đưa ra một địa chỉ, vị trí cực kỳ hẻo lánh, cách chỗ này một khoảng khá xa, Trương Hằng không quen thuộc thành phố này nên không có cảm giác gì về địa chỉ đó, nhưng cậu bé liền nhíu mày.
"Sao lại đến địa bàn của người Albania?"
"Cái này..." Người đàn ông dùng tay xoa xoa mồ hôi trên trán, không biết phải nói sao cho phải.
"Có vấn đề gì à?" Trương Hằng hỏi.
"Mấy tên đó toàn là lũ mất hết lương tâm, tội phạm từ đầu đến chân, chúng có vô vàn mối liên hệ với các ổ mại dâm trong thành phố, chúng thích dùng danh nghĩa xuất ngoại để lén lút đưa các cô gái trẻ từ quê hương đến đây, sau đó trở mặt giam cầm các cô, ép buộc các cô phục vụ đàn ông có tiền, ngoài ra, bọn chúng còn nhắm vào các nữ du khách độc thân, chọn ra những tên có vẻ ngoài tuấn tú để đến sân bay, nhà ga bắt chuyện, sau khi thăm dò nội tình của đối tượng rồi mới quyết định có ra tay hay không, ngoài ra chúng còn dính líu đến một số hoạt động phạm tội khác, nói chung là những lĩnh vực có thể kiếm tiền thì đều có mặt bọn chúng."
"Ta... Ta có một chút giao dịch làm ăn qua lại với chúng." Người đàn ông lắp bắp nói.
"Chọn người Albania làm đối tác làm ăn không phải là một chuyện sáng suốt," cậu bé dừng lại một chút, sau đó nói với Trương Hằng, "tính nguy hiểm quá cao, ta đề nghị kết thúc vụ làm ăn này."
"Đừng mà đừng, tối nay tôi nhất định phải đến đó." Người đàn ông nghe vậy lập tức hoảng loạn, "Tôi đã tiếp xúc với người phụ trách của bọn chúng rồi, hắn là một người rất dễ tính, không có gì nguy hiểm đâu."
"Nếu vậy chúng ta có thể để xe lại cho ông, tự ông đi đi." Cậu bé nói.
Người đàn ông nghe vậy á khẩu không trả lời được, mồ hôi trên trán càng ngày càng nhiều, ông dùng ánh mắt cầu khẩn nói, "Tôi, tôi không dám... Tôi cũng nghe qua không ít chuyện liên quan đến bọn chúng, nếu như không phải là thật sự cùng đường mạt lộ, tôi tuyệt đối sẽ không liên hệ với chúng, van xin các người, đừng bỏ rơi tôi mà, tôi, tôi có thể trả thêm tiền cho các người."
"Vấn đề không phải là ở tiền." Cậu bé nói.
"Tôi có thể trả thêm ba trăm, không, năm trăm... một ngàn, " người đàn ông nghiến răng nói, "nếu như giao dịch thuận lợi thì hai ngàn cũng được."
"Ông nhiều tiền thế à? Thật đúng là không ngờ đấy." Cậu bé nhướn mày.
"Nếu như tôi thật sự có tiền, thì làm sao phải liên quan đến đám người đó chứ?" Người đàn ông cười thảm nói.
"Ông làm nghề gì?" Trương Hằng đột nhiên hỏi.
Người đàn ông do dự một chút, hiển nhiên ông không muốn để lộ thân phận của mình, nhưng ông càng sợ Trương Hằng và cậu bé thật sự bỏ mặc, để ông một mình đối mặt với lũ hung thần ác sát, cho nên cuối cùng vẫn thành thật khai báo, "Tôi là giáo viên dạy hóa."
"Giáo viên dạy hóa?" Cậu bé lại cẩn thận đánh giá người đàn ông một lần, phát hiện khí chất của ông ta hoàn toàn phù hợp với một người thầy giáo, "Vậy thì, vì sao một giáo viên dạy hóa lại không ở trường dạy học mà lại đi chung với lũ người trong thế giới ngầm?"
"Giống như các người thôi, còn không phải là vì tiền sao." Người đàn ông thở dài, "Lúc đầu tôi có một gia đình hạnh phúc... nhưng mà bảy năm trước con gái tôi bị phát hiện mắc một căn bệnh hiếm gặp, với trình độ y học hiện tại thì không thể nào chữa khỏi được, chỉ có thể dùng thuốc và các thiết bị để duy trì mạng sống, mỗi tháng đều phải chi một số tiền lớn, tiền tiết kiệm của chúng tôi nhanh chóng tiêu hết, nhà và xe đều đã bán hết rồi, một năm trước vợ tôi không chịu nổi gánh nặng đã ly hôn với tôi."
"Tôi đã xin trường nơi mình dạy học hai lần quyên góp tiền, nhưng mà so với khoản tiền chữa trị khổng lồ thì số đó chỉ như hạt cát trong sa mạc mà thôi, tôi đã mượn khắp bạn bè, người thân, ngân hàng, ngay cả vay nặng lãi bây giờ cũng không ai cho tôi mượn nữa... tôi, tôi bây giờ hết cách rồi, nếu như tháng này tôi không kiếm đủ tiền thì bệnh viện sẽ ngừng điều trị cho con gái tôi, không còn cách nào khác tôi đành phải liều lĩnh, cầu xin các người, giúp tôi một chút đi, tôi thật sự rất cần số tiền đó để cứu mạng con bé, sau khi thành công chúng ta có thể chia nhau ba bảy."
"Khoan đã, cái tên kia chẳng lẽ là..." Ánh mắt của cậu bé dừng lại ở chiếc thùng giấy trong tay của thầy giáo hóa học, như là nhớ ra điều gì, vẻ mặt hơi đổi, "gan của ông cũng quá lớn đi, ông có biết bị bắt thì sẽ ra sao không?"
"Một người đã thua đến mức không còn gì như tôi, có thể cầm cự được ngày nào thì con gái tôi có thể sống thêm được ngày đó, làm gì còn thời gian lo chuyện ngày mai." Thầy giáo hóa học ôm chặt thùng giấy, răng run lên, "Nhưng mà các người yên tâm, tôi biết quy tắc, cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra, không... các người vốn dĩ chưa nhìn thấy thứ gì trong thùng, nếu thật sự xảy ra ngoài ý muốn thì cũng không liên quan đến các người."
"Không được," cậu bé lắc đầu, "cho dù ông có muốn liều thì một người bình thường như ông đấu sao lại với lũ ác ôn kia, chúng có cả ngàn cách để ăn tươi nuốt sống ông, đến lúc cần buông tay thì nên buông đi, ông đã cố hết sức rồi, thầy à, đó chính là cuộc sống, con gái của ông mà biết thì cũng sẽ không trách ông đâu."
"Không, không... vẫn chưa đến cuối cùng, vẫn chưa kết thúc." Thầy giáo hóa học trợn tròn mắt, thở hổn hển qua lỗ mũi, gân xanh trên cổ nổi lên, quét sạch dáng vẻ khúm núm, nhẫn nhục trước đó, chỉ riêng chuyện này ông lại đặc biệt cố chấp, bướng bỉnh y như một con lừa vậy, "Van xin các người, Hồ Ly nói các người đều là người có bản lĩnh, chắc chắn sẽ có cách giúp tôi hoàn thành vụ giao dịch này đúng không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận