Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 157: Mời

"Vậy nên việc chúng ta đầu hàng thất bại có lợi ích gì cho Malcolm?" thiếu nữ tóc đỏ khó hiểu hỏi.
"Trên hòn đảo này không phải ai cũng ủng hộ việc thành lập Liên minh Hắc Thương, đặc biệt là những đoàn hải tặc nhỏ yếu có thực lực hơi kém hơn một chút, chẳng qua vì bọn họ quá nhỏ yếu, không ai để ý đến ý kiến của bọn họ mà thôi. Chúng ta là những đoàn hải tặc còn sót lại trên đảo có thực lực nhưng không gia nhập liên minh, rất nhiều người đang chú ý nhất cử nhất động của chúng ta, vì thế trước đó việc đàm phán giá cả mới gian nan như vậy. Thực tế, Liên minh Hắc Thương cũng không ngại cho một chiếc thuyền được nâng giá thu mua, nhưng nếu họ làm như vậy chẳng khác nào tự mình phá vỡ quy tắc đã đặt ra, cho những người khác lý do tranh giá cao hơn. Còn nếu việc chúng ta đầu hàng không có kết quả tốt, thì rắc rối này tự nhiên cũng không còn nữa."
Annie hoàn toàn không hiểu kiểu chơi cờ nhiều mặt này, sau khi nghe xong nói, "Đơn giản là, chúng ta bây giờ hợp tác với Karina, hẳn không có quan hệ gì với Liên minh Hắc Thương, nên từ nay về sau cũng không còn loại phiền phức này đúng không?"
Trương Hằng cũng mở miệng nói, "E là không phải vậy, tình hình bây giờ có lẽ là điều Liên minh Hắc Thương không muốn thấy nhất. Chúng ta thắng lợi trở về, lại chọn một con đường bên ngoài họ để tiêu thụ chiến lợi phẩm, bọn họ trơ mắt nhìn một loạt hàng hóa có giá trị chảy khỏi đảo mà không kiếm được đồng nào. Đó mới là điều khiến họ khó chịu nhất, nhất là khi họ đã cho các đoàn hải tặc lâu năm trên đảo hưởng giá cao hơn. Họ sẽ càng phải tìm cách đền bù phần hao tổn đó từ trên thân các đoàn hải tặc. Khả năng cao là họ sẽ không để yên cho hành động của chúng ta."
"Ôi, bá đạo vậy sao? Chiến lợi phẩm chúng ta tự ra biển cướp được, muốn xử lý thế nào là quyền của chúng ta, liên quan gì tới bọn họ chứ? Từ khi cái liên minh quỷ quái này chuẩn bị thành lập trên đảo, đâu đâu cũng thấy chướng khí mù mịt, hay là chúng ta trực tiếp xông tới, xử lý hết bọn chúng cho xong!" Thiếu nữ tóc đỏ bực dọc nói.
"Đó không phải là một ý kiến hay đâu," một giọng nói có chút quen thuộc từ phía sau ba người vang lên, "Hiện tại, mấy đoàn hải tặc mạnh nhất trên đảo đều đứng về phe của họ. Về số lượng, các ngươi đang ở thế yếu, ra tay vào lúc này không sáng suốt chút nào."
Ba người quay người lại, thấy lão hải tặc vừa từ tiệm bánh mì kế bên đi ra, so với trước thì người này đã thay một bộ quần áo mới, trông vui vẻ hơn nhiều, chỉ có điều trên đầu vẫn là chiếc mũ thuyền cũ màu xám, và trên tay vẫn đang ôm một bọc bánh mì nướng vừa ra lò.
"Frazer, ngươi còn dám lộ mặt trước mặt chúng ta?" Vẻ mặt của Billy lập tức lạnh xuống khi nghe thấy giọng nói đó.
Trước kia đám thủy thủ già trên tàu Sư Tử Biển bị Frazer lừa không còn gì, suýt nữa thì mất mạng, đám người vừa lên bờ liền chạy đến quán rượu nhỏ nơi người kia thường lui tới, kết quả ở đó chẳng thu hoạch được gì, không ngờ đối phương hôm nay lại đường hoàng xuất hiện trước mặt họ.
"Billy, ngươi biết chuyện này không liên quan đến ân oán cá nhân, mục tiêu của đôi bên là giống nhau, đều muốn giải phóng các thuyền viên của tàu Sư Tử Biển khỏi những lời dối trá và sự tàn bạo của Auroff cùng Teach. Nhưng ta nói thật, thủ đoạn nhỏ này của các ngươi không đáng để Auroff bận tâm. Nên ta chỉ có thể thử cách của mình để giải quyết vấn đề."
Lão hải tặc nhún vai, rất thẳng thắn thừa nhận nói, "Đúng vậy, ta đích xác đã lợi dụng các ngươi, đương nhiên các ngươi có lý do để tức giận. Nhưng nếu sự việc diễn ra theo kế hoạch của ta, về sau các ngươi đều không sao cả. Ta biết ngươi không tin ta, nhưng ngươi hẳn phải tin Owen chứ. Biểu hiện của thằng bé trên tàu trước kia rõ mồn một, rõ ràng nó quan tâm các ngươi, đây không phải là giả vờ. Cho nên khi nó làm thuyền trưởng, chắc chắn nó sẽ trả lại trong sạch cho các ngươi."
Billy nghe vậy liền cười lạnh, "Ngươi nói đúng, nhưng điều kiện tiên quyết là những người như chúng ta phải sống đến ngày đó đã. Nếu không phải Trương Hằng đạt được thỏa thuận với Auroff, chúng ta chưa tới Charleston đã mất mạng rồi… Ta sẽ không bao giờ tin chuyện ma quỷ của ngươi nữa đâu, Frazer. Một lời của ngươi ta cũng không tin, trong mắt ngươi chỉ có lợi ích, với ngươi mà nói chẳng có gì là không thể bỏ qua cả đúng không?"
"Thực ra, ta cũng không phải là kẻ máu lạnh như ngươi tưởng tượng. Ta biết các ngươi bất mãn với ta, nên xem như chuyện này là nỗ lực của ta để đền bù tổn thương mà ta đã gây ra cho các ngươi." Frazer vừa nói vừa thò tay vào trong túi áo, thấy vậy Sói Biển và Annie liền rút vũ khí ra, hắn liền giơ tay đang ôm bánh mì lên, làm động tác ra hiệu trấn an, cuối cùng hắn móc ra một tấm thiệp mời, đưa cho Trương Hằng.
"Ta thừa nhận mình đã sai lầm, ta nhìn ra ngươi rất giỏi, nhưng không ngờ ngươi còn giỏi hơn cả ta dự đoán. Nếu được chọn lại, chắc chắn ta sẽ cố gắng tranh thủ ngươi, chứ không coi ngươi là mồi nhử. Đáng tiếc là chúng ta không thể thay đổi những gì đã xảy ra rồi, đúng không?" Lão hải tặc thở dài, "Ngươi có tài năng không kém gì Teach, bây giờ lại có một chiếc thuyền tốt, cùng một đám thủy thủ xuất sắc. Vì thế việc các ngươi trở thành đoàn hải tặc mạnh nhất ở vùng biển này chỉ còn là vấn đề thời gian. Và ta có thể giúp các ngươi tranh thủ được khoảng thời gian đó."
Lão hải tặc dừng lại một lát, "Qua lời khuyên của ta, Malcolm đã nhận ra trước đây mình đã sai lầm như thế nào trong việc đối xử với các ngươi. Hắn nguyện ý bày tỏ sự áy náy về những gì đã xảy ra, đồng thời khởi động lại đàm phán với các ngươi. Bảy ngày sau, trang viên Terence có tổ chức tiệc tối, Malcolm mong muốn được gặp mặt ngươi ở đó."
"Quả nhiên Liên minh Hắc Thương là ngươi đứng sau giở trò." Billy lạnh lùng nói.
"Các ngươi cũng quá coi trọng ta rồi," lão hải tặc mỉm cười, "Raymond và Malcolm đã bắt đầu tổng kết kinh nghiệm sau thất bại của liên minh ban đầu, họ bắt đầu thăm dò việc thành lập liên minh mới, hoặc nói đúng hơn, liên minh trước đó vốn là một thí nghiệm chưa hoàn chỉnh, họ dùng nó để luyện tập, tích lũy kinh nghiệm, tiện thể quan sát và thử phản ứng của các phe trên đảo, cho nên nó mới tan rã nhanh đến vậy. Còn lần này họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng trong ba năm, lúc tung tin ra cách đây vài tháng thì thực ra công việc chủ yếu cũng đã hoàn thành rồi."
"Về phần ta, chỉ là vừa vặn gặp thời thôi. Không có ta hỗ trợ, họ cũng có thể tìm được người khác để liên lạc với những hải tặc đó, cùng lắm thì sẽ tốn nhiều thời gian hơn thôi." Vẻ mặt Frazer nghiêm túc, "Các ngươi chưa từng quen biết Malcolm, có lẽ không biết người này đáng sợ như thế nào. Ông ta là kẻ nguy hiểm nhất mà ta từng thấy trong đời. Cá nhân ta đặc biệt khuyên các ngươi nên nhân cơ hội này tu bổ quan hệ với Liên minh Hắc Thương. Mục tiêu của Hắc Nha là trên biển cả, còn Liên minh Hắc Thương lại cai quản đất liền, giữa đôi bên không có gì xung đột về lợi ích cả, nếu có thể ngồi xuống nói chuyện tử tế, sao lại phải đối đầu nhau làm gì?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận