Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 41: Gặp lại

Đêm mùa hè, oi bức khó tả. Ngay cả không khí cũng trở nên sền sệt. Set xuống xe, đầu tiên là xoay cổ chân, sau đó lại nheo mắt lại, tựa hồ đang thưởng thức phong cảnh khu nghỉ, nhưng ánh mắt lại lén lút quét qua bãi đỗ xe, đáng tiếc không nhìn thấy thứ hắn muốn thấy, điều này khiến hắn thất vọng. Thấy An đã đi về phía trước, Set cũng chỉ đành sụp mí, ngoan ngoãn đi theo. Vì thời gian quá muộn, khu ăn uống trong khu phục vụ đều đã đóng cửa, nhưng cửa hàng tiện lợi vẫn mở, một đoàn người của An mua mấy gói mì tôm, bánh cháy cùng khoai tây chiên, sau đó tại quầy thu ngân lấy thêm bốn quả trứng luộc trà.
Ra khỏi cửa, Set đột nhiên lên tiếng, "Ta muốn đi nhà vệ sinh một lát."
An ngược lại là cực kỳ sảng khoái gật đầu, nhưng khi Set đi được hai bước, sau lưng lại vang lên giọng của An, "Ngươi còn chờ người đến cứu mình sao?"
Set nghe vậy khẽ giật mình, dừng bước, một lát sau trên mặt hắn lộ ra vẻ cổ quái.
"Ta thân là người đứng đầu trong các thẩm phán của thiên địa, ngươi cho rằng ta không để ý đến mấy hành động nhỏ đó của ngươi à?" An tiếp tục nói.
Set trầm mặc một lúc, bỗng nhiên bật cười.
"Quả nhiên không giấu được ngươi, vậy ngươi cố tình dừng ở chỗ này để xử lý người đến cứu ta à?"
An thừa nhận suy đoán này.
Giọng của Set lại trở nên nhẹ nhàng, "Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta tuy là một trong chín trụ thần Ai Cập, nhưng sớm đã tách ra với những người khác, tỷ tỷ ta cùng cháu trai đều mong ta chết sớm, nếu không đâu đến lượt ta một thân một mình khắp nơi làm việc."
Nhưng Set càng nói như vậy An càng tin hắn còn có đồng minh bí mật.
Bất quá hắn chưa kịp lên tiếng, ngay sau đó, như để chứng thực lời Set nói, một tiếng súng vang đột ngột, không hề có dấu hiệu nào vang lên, ngay sau đó trên đầu Set liền xuất hiện một vệt máu, trong ánh mắt kinh ngạc của An, hắn ngã ngửa ra sau, nằm xuống đất. Nhưng sau đó tiếng súng không dừng lại mà dày đặc hơn, đạn bay xối xả về phía thi thể Set.
Sự thay đổi này hoàn toàn khiến An có chút bất ngờ, mặc dù qua phản ứng của Set, hắn đoán có thể có người đang theo dõi. Nhưng hoàn toàn không nghĩ tới đối phương lại muốn lấy mạng Set, Set thời gian gần đây đúng là gây ra không ít chuyện, nhưng nghiêm túc mà nói, chủ yếu là vi phạm quy định của tổ ủy hội, cho dù ai cũng suy đoán hắn có liên quan tới vài vụ thần minh mất tích, nhưng không có chứng cứ tuyệt đối. So sánh, tình huống bên Thor nghiêm trọng hơn, trực tiếp giết một tân thần, còn có mấy tân thần bị thương, lại còn ngang nhiên cướp người trước mặt tổ ủy hội. An là trưởng thẩm phán của tổ ủy hội, đương nhiên muốn bắt Thor về hơn, nhưng An cũng không phải không biết tình hình hiện tại giữa tân thần và cựu thần, lần này Khoa Học Chi Thần, Odin và Zeus đều ra mặt, còn có một bộ phận tân thần và cựu thần bị cuốn vào, cho dù hắn đại diện cho tổ ủy hội, khi Gem không lên tiếng thì khó có thể mang Thor về, nên chỉ có thể tạm lui bước.
Lúc ấy, trong hỗn chiến giữa tân thần và cựu thần, không ai không để ý đến việc Set chạy trốn, nhưng vốn Set không phải mục tiêu chính của bọn họ, lại thêm An đã tới, mọi người đều nể mặt tổ ủy hội nên không truy đuổi nữa. Nên An suy đoán người đến là đồng bọn của Set, Set trước đó cũng không thừa nhận điều này, nhưng cách hắn trả lời lại đang cố ý hướng An đến hướng đó, do đó An hoàn toàn không nghĩ tới, người phía sau lại đến giết Set.
Nhưng phản ứng của hắn rất nhanh, tiếng súng vừa vang lên vài giây, hắn đã đá Set bị trúng đạn trở vào trong cửa hàng tiện lợi.
Còn bản thân hắn lại không trốn tránh, hướng phía nơi phát ra tiếng súng mà lao đến. Cho dù đột nhiên bị tấn công, An vẫn duy trì tỉnh táo, vừa chạy vừa nói với hai người mặc quân phục sau lưng, "Đi, trông coi Set!"
Hai người nghe vậy không nói một lời liền chạy vào cửa hàng tiện lợi, mà ngược lại tiếng súng lại im bặt. Nhưng vô ích, vì An đã xác định vị trí của kẻ tấn công. Đối phương dùng súng ngắn, chắc chắn sẽ không ở quá xa, nhưng kỹ năng bắn lại cực kỳ tốt, trong tình huống tối đen, viên đạn đầu tiên lại chuẩn xác vào đầu, những phát sau đều cố gắng nhắm vào điểm yếu của Set, An đầu tiên còn tưởng là Thần Súng Ống ra tay.
Nhưng khi An đến được nơi phát ra tiếng súng, hắn lại phát hiện kẻ tấn công đã biến mất khỏi tầm mắt. Đối phương rõ ràng giỏi ẩn nấp, nhưng An không vội, hắn chỉ cần nhặt một hòn đá gần đó nghiền nát, rắc bột phấn lên không trung, ngay lập tức một loạt dấu chân hiện ra trên mặt đất, đây là một trong những năng lực của An khi làm thẩm phán.
Nhìn hướng dấu chân, đúng là về phía cửa hàng tiện lợi nơi Set đang ở. An nhướng mày, hắn không ngờ kẻ tấn công lại táo tợn như vậy, dám vòng qua hắn, định ra tay với Set lần nữa, may mắn hắn vẫn luôn phòng bị chiêu này.
Hai người hắn để lại bên cạnh Set là thị vệ Thần Quốc của hắn, tương đương với Valkyrie bên cạnh Odin, đương nhiên ảnh hưởng của thần thoại Sumer không mạnh như thần thoại Bắc Âu, hai thị vệ của hắn cũng không nổi danh như những Valkyrie kia, nhưng thân thủ của bọn họ cũng không yếu, quan trọng hơn là có thể tỉ mỉ chấp hành mệnh lệnh của hắn, đồng thời hung hãn không sợ chết.
An cho rằng nếu như hai người họ đánh không lại kẻ tấn công, cũng có thể cầm chân được một lúc.
Nhưng ngoài dự đoán của An, hắn vừa chạy về tới cửa hàng tiện lợi, đã thấy một thị vệ của mình bị văng ra từ bên trong, một thị vệ khác thì trúng đạn vào đùi, ngã xuống đất, không thể đứng dậy. An nhíu mày khi thấy cảnh này, những thị vệ này đều do chính tay hắn huấn luyện, đương nhiên rất hiểu rõ, người bị văng ra ngoài không tính, còn người trúng đạn, theo lý thuyết dù giãy giụa cũng sẽ bò dậy từ dưới đất, không thể nào cứ thế nằm, mà còn nhắm nghiền mắt, vẻ mặt vô cùng suy yếu đau khổ.
Nhưng An không để ý đến họ nữa, vì cuối cùng hắn đã gặp được kẻ tấn công, nhưng điều khiến hắn bất ngờ, người đứng trước mặt hắn không phải bất kỳ vị thần nào, mà chỉ là một con người. Bất quá người đối diện đeo mặt nạ phòng độc, không nhìn rõ mặt, nhưng An vẫn nhận ra được qua trang phục của người này, và ngay lúc đó, Trương Hằng cũng nhận ra đại hán vừa mới ngồi ăn cơm chung bàn với mình không lâu.
Hai người đều có chút kinh ngạc, vì trong lần gặp gỡ ngắn ngủi mấy tiếng trước, cả hai không ai ngờ về sau lại có ngày gặp lại, và cái ngày này đến sớm như vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận