Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 29: Ngươi có thể nhìn thấy bên ngoài sao?

"Chương 29: Ngươi có thể nhìn thấy bên ngoài sao?"
"Không được, các ngươi không thể đi, các ngươi đi lần này ta làm sao bây giờ?" Mẹ của Bách Thanh lôi kéo tay của viên cảnh sát mập không buông.
Viên cảnh sát mập thấy thế đau cả đầu, bọn họ ra ngoài làm nhiệm vụ ghét nhất là gặp phải tranh chấp gia đình, loại chuyện này trên cơ bản đều chỉ có thể nói chuyện, trừ phi gây ra thương tích nghiêm trọng, mà một bên lại vô cùng kiên quyết, nếu không thì sẽ không tạm giữ ai cả.
Hắn cũng chỉ có thể an ủi, "Không có chuyện gì đâu bác gái, bác đã báo cảnh rồi, nếu xảy ra chuyện gì chúng tôi nhất định bắt được người."
Kết quả lời còn chưa dứt, mẹ của Bách Thanh càng đau lòng hơn.
"Chúng ta đều c·hết rồi, các người bắt được người cũng vô dụng thôi."
Viên cảnh sát mập vội giải thích, "Không phải, không phải, ý của tôi là có chuyện này rồi thì chồng bác chắc chắn sẽ không gây h·ạ·i bác nữa, chẳng phải là ông ấy sẽ là đối tượng đầu tiên bị nghi ngờ sao?"
Nói xong, hắn lại nói với người đàn ông trung niên, "Bác trai, chúng ta cũng chủ động chút, nhận lỗi với bác gái đi, rồi viết giấy cam đoan, để bác gái an tâm."
Người đàn ông trung niên nghe vậy thì nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn làm theo lời cảnh sát nói, "Chuyện lần này là tôi sai, tôi không nên đ·ộ·n·g tay, về sau cũng sẽ không đ·á·n·h người nữa."
"Ừ, thế này mới đúng chứ, sai không sao cả, biết sai sửa đổi mới là quan trọng nhất," nói xong viên cảnh sát mập lại nhìn về phía mẹ của Bách Thanh, "Bác gái thấy thế nào?"
Bà chần chừ nhìn về phía chồng, trong ánh mắt còn mang theo chút sợ hãi, "Tôi... tôi không biết."
Viên cảnh sát mập nghe vậy suýt nữa khóc luôn, sao bà có thể không biết chứ, bà không biết chẳng phải là uổng công tôi điều giải nãy giờ sao, bất quá anh ta làm cảnh sát lâu rồi, gặp chuyện ly kỳ quái đản cũng nhiều, tính nhẫn nại cũng luyện được tốt, nghe vậy lại cắn răng tiếp tục an ủi, "Không sao đâu, đồn c·ô·ng an ở gần đây, ra tới đây cũng chỉ ba năm phút thôi, nếu ông ta mà còn muốn g·â·y h·ạ·i bác thì bác gọi điện cho chúng tôi, tôi hoặc đồng nghiệp của tôi chắc chắn tới ngay, bác trai đã nhận sai rồi, bác cũng cho bác trai một cơ hội nha."
Nói đến nước này, mẹ của Bách Thanh rốt cuộc cũng xuôi, "Vậy... vậy tôi sẽ cho ông ta thêm một cơ hội?"
Viên cảnh sát mập cuối cùng cũng chờ được câu nói này, kích động suýt chút vỗ đùi mình.
"Vợ chồng sống với nhau có chuyện gì thì cứ thương lượng, đừng để nóng giận lên đầu, cái gì cũng phải nghĩ lại, chỉ cần đừng nóng vội, chuyện gì cũng dễ nói." Viên cảnh sát mập lại khuyên nhủ thêm hai câu, bộ đàm đã hỏi tình hình bên này thế nào rồi, khi nào thì có thể đi giải quyết vụ say xỉn gây chuyện, anh ta lau mồ hôi trên mặt, lại cùng đồng sự vội vàng chạy đến một quán đồ nướng khác.
Đợi xe cảnh sát rời đi, người đàn ông trung niên nhìn về phía vợ mình, lạnh lùng nói, "Giờ thì cô vừa lòng chưa?"
Mẹ của Bách Thanh bị nhìn thì có chút sợ hãi, trốn ra sau lưng con gái mình.
"Đi thôi, về nhà."
Người đàn ông trung niên nói xong liền quay người, quẹt thẻ rồi mở cửa tòa nhà.
Từ đầu đến cuối ông ta đều không nhìn Trương Hằng lấy một lần, như thể người đó hoàn toàn không tồn tại vậy.
Bách Thanh thì ngược lại làm mặt xin lỗi với Trương Hằng, đồng thời nhỏ giọng nói lời cảm ơn, nhưng lúc này nàng cũng không tiện nói gì khác, chỉ có thể đỡ mẹ mình vào hành lang.
Trương Hằng nhìn bóng dáng ba người Bách Thanh bị cánh cửa sắt ngăn cách ở phía bên kia, lại dừng chân dưới lầu khoảng vài giây, nhìn xung quanh rồi sau đó rời khỏi khu nhà ở của Bách Thanh, bắt xe trở về nơi ở.
Trương Hằng vừa dùng Wechat trả tiền xong, liền nhận được một tin nhắn của Bách Thanh.
—— Cậu về tới nhà rồi sao?
Trương Hằng trả lời một chữ "ừ".
—— Xin lỗi vì đã để cậu thấy chuyện vừa nãy.
Lát sau, tin nhắn thứ hai của Bách Thanh cũng tới.
—— Không sao cả, trên đời này nhà nào cũng có nỗi khổ riêng của mình.
—— Nhưng có lẽ họ không có nỗi khổ là bố muốn g·i·ế·t mẹ như tôi đâu.
Bách Thanh còn thêm một biểu tượng mặt cười khổ sau câu nói này.
—— Bây giờ bọn họ thế nào rồi?
Trương Hằng xuống xe taxi hỏi.
—— Tạm thời coi như là hòa bình, nhưng mẹ nhất quyết tối nay ngủ ở sofa một mình, hình như bà ấy vẫn hơi sợ bố tôi.
—— Vậy sao, thế thì cậu nhớ khóa cửa cẩn thận vào.
—— Hả? Tại sao, cậu thấy đêm nay bọn họ vẫn sẽ đ·á·n·h nhau sao? Nếu thế thì mình càng không thể khóa cửa chứ.
Bách Thanh ngừng một chút rồi bổ sung.
—— Những năm qua mình tuy hơi ghét việc bố mẹ luôn c·ã·i nhau, nhưng mà gây nhau to như đêm nay thì đây là lần đầu tiên, hơn nữa nói thật thì mình không ngờ bố mình lại bí mật gắn nhiều camera trong nhà đến vậy, chuyện này khiến mình rất k·i·n·h h·ãi, cảm thấy có chút khó chịu, bố mình càng ngày càng xa lạ với mình, đặc biệt là lúc ông ấy nhìn mẹ mình tối nay, không hề có chút ấm áp nào, đúng rồi, còn có, cảm ơn cậu lúc đó đã ngăn ông ấy lại.
—— Thực ra tớ cũng không giúp được nhiều, chẳng phải mẹ cậu đã báo cảnh rồi sao.
Trương Hằng nói.
—— A đừng nói nữa, nghĩ đến cảnh tượng đó mình vẫn thấy rất x·ấ·u hổ, rõ ràng đều là người trưởng thành cả rồi, mà vẫn giống như lũ trẻ mẫu giáo đ·á·n·h nhau xong chờ bị người hòa giải, đúng rồi, bây giờ mình đang đứng bên cửa sổ, cậu có nhìn thấy bên ngoài không?
—— Ừ.
—— Đêm nay trăng rất sáng đó, còn có thể thấy cả bóng đen trên đó, tiếc là nghe nói bây giờ đến cả nước Mỹ cũng không tiếp tục đưa người lên đó nữa, cũng không biết đứng trên đó thì có cảm giác như thế nào nhỉ.
—— Cảm giác khi đứng trên đó rất hoang vu, là một thế giới màu xám, khắp nơi đều là những dãy núi nhấp nhô cùng những khe vực sâu không đáy, không có sự sống, không có âm thanh, tầm mắt nhìn thấy chỉ có những tảng đá bị phong hóa, là một thế giới vô cùng tĩnh lặng.
Trương Hằng nói.
—— Ừm, vừa nãy mình nhắm mắt lại, thử tưởng tượng một chút, dường như có thể hình dung ra được cảnh tượng cậu vừa nói, hay thật đó, giống như mình đang được trải nghiệm nó vậy, có lẽ tương lai cậu có thể cân nhắc làm nhà…
—— Người viết chuyện à, nghe cũng không tệ.
Trương Hằng vừa nhắn tin với Bách Thanh, vừa dùng chìa khóa mở cửa, bây giờ đã qua 12 giờ, ông ngoại đã về phòng ngủ, nhưng phòng kh·á·ch vẫn để đèn cho anh.
Trương Hằng thay giày, nhanh tay lẹ chân đ·á·n·h răng rửa mặt, rồi đi dép trở về phòng ngủ của mình.
Nhưng sau đó anh lại không lên g·i·ư·ờ·n·g ngủ mà lấy một đôi giày thể thao và đồ thể thao mà mình đã mua từ dưới g·i·ư·ờ·n·g.
Đổ hết sách vở bài tập ra khỏi ba lô, rồi thay vào những đồ vật mà anh cảm thấy có thể cần dùng đến, đặc biệt là một đống Lego đã lắp ráp hoàn chỉnh, sau đó Trương Hằng lại chờ thêm một lúc, x·á·c định rằng ông ngoại nếu trước đó có bị đánh thức thì bây giờ đã ngủ lại rồi, lúc này anh mới rón rén mò ra phòng kh·á·c·h, rồi mở cửa phòng.
Trương Hằng không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với bố mẹ của Bách Thanh, nhưng anh có thể x·á·c định được, chuyện vừa rồi tuyệt đối không phải là kết thúc, mà chỉ là mới bắt đầu, hơn nữa những chuyện tiếp theo rất có thể sẽ xảy ra ngay trong đêm nay, đó là lý do tại sao anh bảo Bách Thanh khóa chặt cửa.
Nhưng so với anh thì hiển nhiên Bách Thanh lo lắng cho bố mẹ của nàng hơn, thế nên Trương Hằng cũng rất khó mà mặc kệ nàng được, mà hơn nữa, xét về cá nhân, anh cũng thật sự tò mò không biết diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận