Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 354: Ta đối với cái này cảm thấy tiếc nuối, sau đó thì sao?

Chương 354: Ta đối với cái này cảm thấy tiếc nuối, sau đó thì sao?
Trương Hằng đi vào quầy rượu, cảnh tượng trước mắt đập vào mắt hắn là như thế này. Wendy bị người ta đè lên mặt bàn, ra sức giãy giụa. Một tay nàng bị cố định trên bàn, tay còn lại bị thương, chỉ được băng bó qua loa, người đàn ông đang giữ tay cô ta cầm một con dao nhỏ, đặt vào chỗ khe giữa các ngón tay. Miệng hắn gào lên: "Con ranh kia! Rốt cuộc có nhận sai không hả! Đây là cơ hội cuối cùng của mày, tao thề nhát dao này mà đâm xuống là tao chém cụt tay mày luôn đấy!".
Nhưng Wendy nghiến răng không nói lời nào, một người phụ nữ mặc váy hoa bên cạnh khổ sở khuyên người đàn ông bị thương kia, còn những người khác trong quán rượu chỉ đứng xem trò vui.
Gã đàn ông cầm dao mặt mày càng lúc càng khó coi. Sự ương ngạnh của Wendy làm hắn bẽ mặt. Vết thương trên tay cũng khiến hắn thêm bực bội. Cuối cùng trong mắt hắn ánh lên vẻ tàn nhẫn, quyết định đâm dao xuống.
Nhưng ngay giây phút sau, tiếng súng vang lên, con dao nhỏ trên tay hắn bay thẳng ra ngoài. Tiếng súng làm cho quán rượu ồn ào im bặt trong chớp mắt.
"Ta cảm thấy cô ta có vẻ khá hài lòng với bàn tay phải của mình, chắc là còn muốn giữ lại nó." Người vừa đến nói, hít một hơi.
Buck quay đầu lại, thấy một người phương Đông da vàng, tóc đen, mặc đồ cao bồi, tay phải đang cầm một khẩu súng lục ổ quay, họng súng còn bốc khói xanh.
Đồng bọn của Buck thấy thế liền muốn rút súng ra.
"Ta khuyên các ngươi tốt nhất đừng có ảo tưởng gì." Trương Hằng chĩa họng súng sang hướng khác.
"Ngươi là ai, có quan hệ gì với con ranh này, sao lại xen vào chuyện người khác?" Buck cau có hỏi.
"Nàng là chủ thuê của ta, ta cần nàng trả thù lao cho ta sau này." Trương Hằng dừng lại một chút rồi nói thêm: "Hoàn chỉnh."
"Thật sao? Vậy mày có biết con ranh chủ thuê của mày đã làm gì tao không? Mẹ nó nó đâm thủng cả tay tao đây này!" Buck giơ bàn tay bị thương của mình lên, vẻ mặt kích động nói: "Mày có biết trước đó nó nhắm vào đâu không hả? Vào bụng tao đấy, con ranh này muốn mưu sát tao đấy!"
"Thật sao? Ta rất tiếc vì chuyện đó, rồi sao nữa?"
"Rồi sao nữa… Đến bây giờ nó vẫn không thèm nói một lời xin lỗi. Tao không quan tâm mày từ đâu đến, ở đây, nơi tao sinh sống, đã sai thì phải nhận lỗi, phải trả giá đắt, rồi xin đối phương tha thứ." Buck giận dữ nói.
"Đừng nghe hắn, là bọn họ động tay trước, hắn sàm sỡ ta trước... ta chỉ là tự vệ thôi, không hề có lỗi!" Wendy bị đè trên bàn cũng lên tiếng, vẫn kiên cường như thế.
"Ngươi nghe thấy rồi đó." Trương Hằng nói, "Có vẻ quan điểm của các ngươi về chuyện này hơi khác nhau, hay là các ngươi thả nàng ra đi, rồi mình từ từ nói chuyện."
"Tại sao tao phải nghe lời mày?" Buck đầy địch ý nói.
"Bởi vì... tay phải của ngươi đã bị thương, chắc không muốn tay trái bị thương nữa đâu, nếu không thì sau này ăn cơm phải có người đút đấy." Trương Hằng hạ họng súng xuống, nhắm vào tay trái của Buck, "Thế này đi, ta trả ngươi 10 đô, ngươi có thể đi tìm bác sĩ, băng bó vết thương cẩn thận. Coi như tiền bồi dưỡng sức khỏe."
"Một ngày tao kiếm được 1 đô thôi, vết thương nặng như này không phải một tuần là khỏi được." Buck nói, "50 đô, hơn nữa con nhỏ đó phải xin lỗi trước."
"15 đô." Trương Hằng suy nghĩ rồi nói.
"Tao không có cò kè mặc cả với mày. Mà giá này thì là xin ăn đấy à?" Buck cảm thấy bị xúc phạm, ánh mắt nhìn Trương Hằng càng thêm bất thiện.
Tuy Trương Hằng vừa mới rút súng ra, nhưng đây là trong trấn, trước mặt bao nhiêu người thế này, Buck không tin đối phương dám giết người, hơn nữa bọn họ còn đang giữ Wendy trong tay.
Hình như hiểu ý hắn, Trương Hằng thản nhiên nói: "Nếu có bản lĩnh thì đừng bao giờ rời khỏi trấn."
"Cái gì? Mày đang uy hiếp tao hả?" Buck tức quá hóa cười.
Hắn không ngờ có ngày, ngay trên địa bàn của mình lại bị một người lạ uy hiếp như thế, lại còn ở tình huống "có lý" nữa chứ.
"Người nên lo lắng phải là các ngươi mới đúng." Buck cười lạnh nói: "Các ngươi cứ hỏi thăm người xung quanh đi, xem ai không biết cái tên trâu rừng Buck này. Tao và anh em tao từng phục vụ ở đoàn kỵ binh thứ tư đấy, tốt nhất mày nên lo cho cái thân của mình, làm sao mà rời khỏi được Glenn."
"Cảm ơn đã nhắc nhở, vậy xem ra ta phải mua thêm vài hộp đạn nữa."
Lời vừa dứt, cửa gỗ quán rượu bị đẩy ra, một giọng nói khàn khàn vang lên: "Đáng chết, các người không thể an phận làm ăn kiếm sống à, cứ thích gây chuyện cho ta."
Người vừa đến là quan trị an của trấn Glenn, một lão ngưu nhìn rất anh tuấn. Vừa rồi có người thấy tình hình không ổn đã chạy đi báo hắn.
"A, Buck, sao lại là ngươi với đám người của ngươi?" Quan trị an tỏ vẻ bất mãn.
"Cảnh sát trưởng, lần này không phải bọn ta gây sự, ta cũng là người bị hại mà." Buck giơ bàn tay bị thương, tức tối nói.
"Cho nên ngươi định vì cái vết thương nhỏ như vậy mà khóc lóc như đàn bà cả ngày sao?" Nói xong lão ngưu nhìn về phía Trương Hằng, "Còn ngươi nữa, dám nổ súng trong trấn của ta, ngươi là người Trung Quốc gan nhất mà ta từng gặp đấy, làm sao, ngươi định cứ cầm cái đồ kia cả đêm đấy à."
Nghe vậy Trương Hằng thu khẩu súng lục ổ quay, ra hiệu mình không có ác ý.
Lão ngưu lại nhìn Buck, hắn ta hừ một tiếng, cũng bảo đồng bọn thả Wendy trên bàn xuống. Cô ta nhanh chóng chạy đến chỗ Trương Hằng.
"Được rồi, ta hiểu đầu đuôi mọi chuyện rồi. 20 đô, rồi các ngươi bắt tay làm hòa coi như chuyện này chưa từng xảy ra thế nào?" Quan trị an nói.
"20 đô ít quá rồi đấy." Buck kháng nghị nói: "Tay của tôi bị thương rất nặng, ít nhất hai tháng không làm được việc, hơn nữa cô ta còn phải xin lỗi nữa." Hắn chỉ Wendy đang đứng sau lưng Trương Hằng.
"Câm miệng, nếu còn muốn tiếp tục sống ở thị trấn này thì phải tuân thủ quy tắc của ta." Quan trị an nói, "Ta nói 20 đô thì là 20 đô, còn chuyện xin lỗi thì..."
"Tôi sẽ không nói xin lỗi!" Wendy nói, tuy vừa rồi mạng sống như treo trên sợi tóc, nhưng nàng vẫn không hề có ý nhượng bộ.
Giờ thì Trương Hằng lại có chút tò mò, rốt cuộc ai mới có thể dạy dỗ con gái mình cứng đầu đến vậy.
Quan trị an nhìn về phía Trương Hằng, hắn nhún vai.
"Đừng nhìn ta, tuy ta thấy nói lời xin lỗi cũng chẳng sao, nhưng như ta đã nói trước đó, giữa chúng ta chỉ là quan hệ thuê, ta không có quyền sai khiến chủ thuê của ta làm những chuyện nàng không muốn."
"Vậy thì coi như chuyện xin lỗi bỏ qua đi. Đàn ông con trai phải phóng khoáng chút chứ, Buck, có gì mà phải so đo với trẻ con." Quan trị an lớn giọng nói, "Bao nhiêu người đang nhìn đấy, ngươi cũng từng là lính kỵ binh mà."
Bạn cần đăng nhập để bình luận