Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 385: Giải phẫu

G tiên sinh thở dài, hé miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra lời, chỉ khẽ gật đầu, "Vất vả cho cô, F."
"Ta tuân thủ lời hứa với ngươi, hoàn thành nhiệm vụ của mình, nhưng ta không biết liệu ngươi có thể giữ lời hứa với người khác như ta không." F tiểu thư nhàn nhạt nói, "Ta nhớ ngươi từng nói, một người đã mất đi sự coi trọng lời cam kết thì cũng không đáng được người khác tin tưởng."
"Chuyện này dài dòng lắm," G tiên sinh có vẻ bất đắc dĩ, "Huống hồ theo thỏa thuận của chúng ta, hắn cũng phải giao thiết bị mã hóa ký ức cho ta trước, ta mới có thể tìm người cho hắn tiến hành giải phẫu."
"Nhưng khi đó hắn vẫn tin rằng ngươi thật sự muốn để hắn làm người giao hàng nhanh trong giao dịch này, chứ không phải coi hắn như mồi nhử." F mặt không chút thay đổi nói.
"Sao cô vừa về đã biết chuyện này, ai nói cho cô, Hắc Sao hay là Cung Điền cùng đám người kia?"
"Sao, ngươi lại muốn tìm hai nội gián ra để thanh lý luôn thể sao?" F hỏi ngược lại.
"Không, ta không có ý đó, ta không có bí mật gì với cô cả, lần này là vì muốn lừa Thịnh Đường Morgan nên mới không nói cho cô biết." G tiên sinh giải thích.
"Chuyện của chúng ta tạm gác lại, trước hết lấy thiết bị định vị trong đầu hắn ra đã." F chỉ vào Trương Hằng ở bên cạnh.
"Vậy có nghĩa là giữa hai người chúng ta cuối cùng cô chọn hắn sao?" G tiên sinh im lặng một hồi rồi nói, "Cô mãi mãi không quên được xuất thân của mình đúng không?"
"Không sai, ta vĩnh viễn sẽ không quên xuất thân của mình, nhưng chuyện này không liên quan gì đến xuất thân của ta, ngươi muốn thiết bị mã hóa ký ức, chỉ có hắn có thể cho ngươi, vậy tốt nhất là ngươi nên thỏa mãn điều kiện của hắn đưa ra, giống như trước đây hắn cần ngươi giúp hắn làm giải phẫu nhận khảo nghiệm của ngươi vậy, ta cứ tưởng đạo lý đơn giản vậy ngươi có thể hiểu, hay là sự kiêu ngạo và tự tôn của ngươi lớn tới mức ảnh hưởng đến khả năng phán đoán cơ bản rồi?" F tiểu thư không hề khách khí nói.
G tiên sinh không trả lời ngay, ánh mắt của hắn chớp động trong màn đêm, dường như đang suy tư lời của F tiểu thư, cuối cùng hít một hơi sâu, nhìn về phía Trương Hằng vẫn không lên tiếng, đang thong thả uống trà ở một bên.
"Chuyện này là ta thất tín trước, ngươi không tin ta cũng không có gì đáng trách, nhưng thực tế là ta đã liên hệ bác sĩ phẫu thuật chính theo thỏa thuận, ông ấy đang chờ ngươi ở bệnh viện mà trước đó chúng ta đã ghé thăm, ngươi có thể phẫu thuật bất cứ lúc nào, đúng rồi, F cũng đi theo đi, dù bây giờ ngươi không cần lo ta nhân lúc ngươi phẫu thuật mà sửa trí nhớ của ngươi, nhưng có cô ấy ở đây chắc hẳn ngươi cũng sẽ an tâm hơn."
G tiên sinh nói đến đây dừng lại một chút, "Hai thân phận bạn bè mới của ngươi ta sẽ cho người chuẩn bị ngay, còn 50 đĩa nhạc cánh kiến đỏ mà ngươi muốn ta cũng sẽ giúp ngươi thu thập."
"Khi ngươi làm xong tất cả những việc này, ta tự nhiên sẽ giao thiết bị mã hóa ký ức cho ngươi." Trương Hằng đặt chén trà xuống.
"Không cần," G tiên sinh nói, "ngươi cũng đi cùng đi, gia nhập với chúng ta, tận mắt nhìn thấy một thế giới mới ra đời, F nói đúng, hiện tại là ta cần ngươi, không chỉ cần thiết bị mã hóa ký ức trong tay ngươi mà còn cần cả lực lượng của ngươi."
Trương Hằng định thuận miệng từ chối, không ngờ G tiên sinh nhanh chóng nói tiếp, "Cho dù làm xong phẫu thuật, thoát khỏi sự định vị của c·ô·ng ty đối với ngươi, lẽ nào ngươi cứ vậy mà mai danh ẩn tích, sống mãi trong một tầng không gian bóng tối sao?"
"Ta không có ý kiến gì về chuyện đó." Trương Hằng nhún vai.
"Vậy còn bạn bè của ngươi thì sao, những người vẫn sống trong mộng cảnh do lời nói dối dệt nên, mù mịt không hay biết gì, bị người khác xem như c·ô·ng cụ sản xuất đồng bào của ngươi thì sao? Chắc ngươi biết rõ biến đổi sẽ không tự nó xảy ra."
Trương Hằng nghe vậy cười cười, "Sau khi chuyện đêm nay xảy ra, ngươi còn hy vọng ta xuất lực giúp ngươi khai phá vùng đất mới sao, vậy thì ngươi nên tắm rửa đi ngủ sớm hơn đấy."
"Ta không cần ngươi giúp ta mở ra vùng đất mới," G tiên sinh nói, "thực tế là trong nhiều năm qua ta luôn chuẩn bị cho chuyện này, đến bây giờ cũng đã hoàn thành gần xong, có thiết bị mã hóa ký ức trong tay ngươi, ta sẽ sắp xếp nó cùng với những mảnh ghép cuối cùng, thế giới mới sắp đến rồi, ngươi không cần làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần đứng một bên xem là được."
"Nhưng bất cứ sự vật mới nào, trong buổi đầu ra đời đều rất yếu ớt, huống hồ là những việc mà bây giờ chúng ta đang làm lại là một cuộc biến đổi xã hội, cho dù thành c·ô·ng sau này vẫn còn một đống vấn đề cần phải giải quyết, nếu sơ sẩy một chút, chúng ta có khả năng sẽ rơi vào vực sâu sâu hơn, đến lúc đó chúng ta sẽ cần lực lượng của ngươi, không phải là vì khai phá những thứ mới mà là để bảo vệ nó."
"Đừng vội từ chối, dù sao ngươi vẫn có thời gian để cân nhắc chuyện này." F tiểu thư lúc này cũng lên tiếng, "Đi thôi, chúng ta đi phẫu thuật trước đã."
Sau khi nói xong nàng không nhìn G tiên sinh nữa, quay người đi về phía bên ngoài hoa viên.
... F tiểu thư khởi động chiếc xe thương vụ màu đen đỗ gần cửa, mang theo Trương Hằng và Phong Tử đến phòng phẫu thuật mà G tiên sinh đã chuẩn bị trước đó.
Lần này G tiên sinh cuối cùng đã giữ đúng lời hứa, mời bác sĩ phẫu thuật chính đến rất sớm.
Bởi vì thiết bị định vị nằm ở dưới vỏ đại não nhân bản của con người, độ khó lấy ra đứng đầu trong tất cả các ca phẫu thuật ngoại khoa, cần phải sử dụng người máy phẫu thuật Da Vinci thế hệ mới nhất, và toàn bộ Thượng Hải 0297 có hai người có thể thực hiện loại phẫu thuật này.
Hiện tại người đứng trước mặt Trương Hằng chính là một trong số đó, người này là viện trưởng của một bệnh viện trong không gian ba tầng, hơn năm mươi tuổi nhưng cơ thể được bảo dưỡng cực kỳ tốt, nhìn bề ngoài như chưa tới bốn mươi tuổi.
Trương Hằng không biết G tiên sinh đã mời đối phương bằng cách nào, bác sĩ không hỏi bất kỳ vấn đề nào không liên quan đến phẫu thuật, dường như hoàn toàn không biết Trương Hằng là người nhân bản đang chuẩn bị lấy thiết bị định vị ra, khi trò chuyện toàn bộ quá trình đều dùng dị vật để thay thế thiết bị định vị, sau đó lại để trợ thủ làm một loạt kiểm tra trước khi phẫu thuật cho Trương Hằng, cuối cùng xác định phương án phẫu thuật.
Mà một bên Trương Hằng cũng đã cạo sạch tóc, thay xong quần áo phẫu thuật, nằm lên bàn phẫu thuật.
Hắn không căn dặn F tiểu thư điều gì nữa, và nàng cũng không hề cam đoan điều gì với hắn, cả hai chỉ nhìn nhau một cái.
Sau đó F tiểu thư nói với Phong Tử ở bên cạnh, "Phần sau có thể sẽ có chút máu me, tốt nhất là anh nên ra ngoài tránh đi."
"Vậy còn chị?"
F tiểu thư không nói gì, nàng đã dùng hành động thực tế để trả lời câu hỏi này, mang theo bội k·i·ế·m của mình đứng ở bên cạnh bàn phẫu thuật, gần vị trí cửa phòng, tiện thể ngăn cản người từ bên ngoài xông vào ngay tức khắc.
"Nếu chị không sợ, vậy tôi càng không sợ." Phong Tử vốn rất bạo gan, nghe vậy lại càng mở to mắt, tò mò nhìn bác sĩ gây mê tiêm thuốc cho Trương Hằng.
Đợi đến khi thuốc mê bắt đầu có tác dụng, bác sĩ ở trên đầu Trương Hằng đã cạo sạch tóc đánh dấu đường cắt, sau đó bắt đầu động d·a·o cắt da đầu, một đường hướng xuống, dưới da, cơ bắp, cho đến khi lật da cánh lại rồi dùng máy khoan điện và d·a·o tiện mở xương sọ, cả quá trình dường như hai người phụ nữ kia không có mặt trong phòng phẫu thuật vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận