Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 152: Người trung gian

Chương 152: Người trung gian
Trương Hằng đi theo tiểu nam hài đến gần Carrefour, ở bên trong mua chăn mền gối đầu, bàn chải đánh răng, cốc, đồ thay giặt nội y, tất, còn có dao cạo râu. Tiểu nam hài còn giúp hắn chọn một loại nước hoa Cổ Long, nhưng Trương Hằng khoát tay từ chối vì mình không cần thứ đó, nhưng sau đó khi đi ngang qua chỗ bày dao cạo râu, hắn lại dừng bước, cầm lên một con dao xếp ở phía trên.
Chuôi dao làm bằng gỗ hoàng đàn, đầu bịt bằng đồng thau, lưỡi dao làm bằng inox, khả năng chịu lực và độ cứng đều không tệ, chủ yếu là nó chỉ dài 11cm, rất thích hợp mang theo trên người. Cộng thêm kỹ năng đao thuật cấp 3 của Trương Hằng, nó có thể giúp hắn có thêm năng lực cận chiến mạnh mẽ hơn.
"Ngươi muốn nó?" Tiểu nam hài hỏi.
"Có được không?"
Tiểu nam hài nhìn nhãn mác giá 35 euro, "Hơi đắt đấy."
"Ta có thể đổi cái khác."
"Thôi, cứ lấy cái này đi, dù sao tiền cũng sẽ trừ vào tiền lương của ngươi mà."
"Cảm ơn."

Ra khỏi siêu thị, tiểu nam hài lại dẫn Trương Hằng đến một cửa hàng quần áo cũ, bỏ ra mười euro mua một bộ tây trang màu đen, quần áo lót, cùng với một đôi giày da, tạo thành một bộ hoàn chỉnh.
Trương Hằng thay quần áo xong, bước ra từ phòng thử đồ.
Tiểu nam hài lùi lại hai bước, nhìn người kia từ trên xuống dưới.
Trương Hằng nhướn mày, "Thế nào?"
"Hơi rộng hơn một chút, nhưng nhìn tổng thể cũng không tệ lắm." Tiểu nam hài vừa nói vừa lấy từ trên kệ một chiếc kính râm gọng đen đưa cho Trương Hằng, "Không cần đeo, cứ đút trong túi là được."
Trương Hằng làm theo, cuối cùng tiểu nam hài cũng gật đầu, "Như vậy chắc là được rồi."
Tiểu nam hài không nói vì sao như vậy thì được, Trương Hằng cũng không hỏi.
Hai người đem đồ vừa mua về nhà, sau đó mua hai cái hotdog ở quán ven đường coi như bữa tối, lúc này trời cũng đã tối hẳn.
"Đi thôi, ngươi nên bắt đầu làm việc rồi."
Tiểu nam hài ăn xong miếng hotdog cuối cùng, lau miệng, rồi dẫn Trương Hằng đến trạm xe lửa.
Hiện tại là giờ tan tầm, nhà ga có khá nhiều người, hai người tốn chút sức mới chen được lên tàu.
Khi cửa khoang tàu chậm rãi đóng lại, tiểu nam hài lên tiếng một lần nữa, giới thiệu cho Trương Hằng, "Lát nữa chúng ta sẽ đi gặp một gã gọi là Hồ Ly, hắn là người trung gian nổi tiếng nhất vùng này."
"Người trung gian?"
"Đúng, chính là loại người chuyên giúp người khác làm mối, môi giới làm ăn, rồi ăn tiền hoa hồng, nói đơn giản thì, nếu ngươi có chuyện phiền não gì thì cứ tìm đến hắn, chỉ cần có tiền hắn đều có thể giúp ngươi giải quyết. Tất nhiên hắn không tự mình ra mặt mà sẽ giúp ngươi tìm kiếm người phù hợp."
"Giống như là môi giới?"
"Cách kiếm lợi nhuận thì rất giống môi giới, nhưng khác biệt lớn nhất là môi giới chỉ làm những chuyện hợp pháp, còn Hồ Ly thì không kiêng nể gì, chuyện ủy thác bình thường, phạm pháp hay ở vùng xám... chỉ cần có tiền hắn đều nhận."
"Ha ha, ta cứ tưởng thành phố sau khi có CTOS rồi thì sẽ không có tội phạm nữa chứ."
"Chỉ là tỉ lệ tội phạm diện rộng đã giảm xuống, nhưng những kẻ phạm tội vẫn không biến mất, người của hắc tổ rất thông minh, nếu tội phạm thật sự biến mất, thì chắc chắn sẽ có người nghi ngờ sự cần thiết của CTOS. Người dân sẵn sàng hy sinh một phần quyền riêng tư vì sự an toàn, nhưng nếu họ nhận ra mình đã an toàn tuyệt đối rồi, thì họ sẽ chuyển trọng tâm sang việc bảo vệ sự riêng tư của mình. Vì vậy hắc tổ phải kiểm soát một chừng mực, chứng minh rằng CTOS đang có hiệu quả, nhưng không để tội phạm thật sự biến mất khỏi thành phố."
"Nếu không có tội phạm thì cảnh sát cũng không còn cần thiết nữa."
"Đúng, đại loại là như logic đó," tiểu nam hài nói, "nhưng kể từ khi có CTOS, nó thực sự đã gây ra một cú sốc lớn đối với thế giới ngầm của thành phố này, những luật lệ sinh tồn trước kia không còn được áp dụng nữa, mạnh được yếu thua, một số kẻ bảo thủ lạc hậu bị đào thải, còn những người mới nổi như Hồ Ly thì bắt đầu bộc lộ tài năng."
"Thế còn 01 thì sao?"
"Chúng ta không phải tội phạm," tiểu nam hài nghiêm túc nói, "mặc dù hắc tổ luôn cố bôi nhọ chúng ta, nhưng 01 từ khi thành lập đến giờ vẫn luôn là tổ chức phi lợi nhuận. Ngay cả khi chúng ta dùng một vài thủ thuật kỹ thuật để thu tiền, thì tất cả đều dùng cho việc đối phó CTOS, không có đồng nào rơi vào túi thành viên cả."
"Thật đáng khâm phục." Trương Hằng nói.
"Ngươi đang chế giễu chúng ta sao?"
"Ta chưa từng chế giễu ngươi trước đó, ngược lại là ngươi... Cho dù ta gặp ngươi vào lúc nào, ngươi cuối cùng cũng sẽ nghi ngờ động cơ của ta. Đây có phải là điều mà mọi người thường gọi là quán tính lịch sử không?"

Một tiếng sau, hai người đến khu vực bên kia của thành phố, gần ngoại ô. Có thể dễ dàng cảm nhận được trên đường ít camera hơn, người cũng ít đi rất nhiều.
Gần đến đích, tiểu nam hài dặn dò, "Sau khi thấy Hồ Ly, ngươi không cần nói gì cả, cứ để ta nói chuyện với hắn là được."
"Ngươi nói sao hay vậy."
Hai người đi xuống một tầng hầm gara, ở ba tầng đầu vẫn còn xe, nhưng xuống đến tầng dưới cùng thì lại thấy âm nhạc ầm ĩ.
Ở vị trí lối vào có hai gã đầu đinh đang hút thuốc, thấy bọn họ đến liền đưa tay ra hiệu cấm vào trong.
"Chúng tôi đến tìm Hồ Ly." Tiểu nam hài nói.
Hai gã đầu đinh liếc nhau một cái rồi lại ngồi xuống.
"Mấy tên bảo vệ cũng bình thường thôi, chỉ cần nói tên là vào được rồi." Trương Hằng nói, hai người bước vào tầng hầm để xe thứ tư. Khác với sự trống trải của các tầng trên, ở đây có khá nhiều người và đầy xe sang trọng, còn có vô số các cô nàng dáng vóc nóng bỏng lướt qua ánh mắt họ.
"Chỉ là một đám tự cho mình là phú nhị đại, tụ tập để thoả mãn cảm giác mới lạ và kinh dị khi chơi trội, mặt khác trong đám người này có kẻ mang theo một ít 'cua đồng' nên không muốn bị cảnh sát chú ý."
Tiểu nam hài nói một cách tự nhiên, mắt đảo nhìn xung quanh, cuối cùng dừng lại ở một hướng, "Tìm thấy Hồ Ly rồi."
Hắn là một trong số hai người duy nhất mặc trang phục lịch sự trong toàn bộ buổi tiệc. Người còn lại là Trương Hằng với bộ vest. Tuy nhiên khác với Trương Hằng, Hồ Ly chỉ mặc nửa bộ trang phục, áo khoác thì chỉnh tề còn phía dưới là quần short đi biển và hai chân đầy lông lá. Mặc dù nhiệt độ không khí hiện tại không cao lắm nhưng có vẻ như hắn không hề cảm thấy lạnh, hơn nữa có thể thấy tâm trạng của hắn khá tốt, hắn đang ôm hai cô gái tóc vàng mỗi bên, cười ngả nghiêng.
"Xin lỗi nhé các bảo bối, có khách đến tìm, hai em có thể lấy giúp anh ly Champagne được không?"
Hai cô nàng luyến tiếc rời khỏi ngực hắn, một cô trong số đó còn nhíu mày ra vẻ không thích khi đi qua tiểu nam hài.
"Đừng để trong lòng, Tô Phỉ rất hay ghen, còn Anaitia thì nuôi một con rắn hổ mang con trong ga-ra nhà mình." Hồ Ly nói, "Lâu rồi không gặp, đã rất lâu không nhận được tin tức của ngươi rồi. Mấy cái mã hóa nửa yếu tố mà ngươi gửi, ta còn tưởng mình nghe lầm khi ngươi nói muốn đến tìm ta, vị này là... bạn trai của ngươi à?"
"Không phải, chỉ là khách trọ thôi. Anh ta cần tiền thuê phòng gấp nên ta mới dẫn đến đây."
"Rất hân hạnh." Hồ Ly bắt tay với Trương Hằng rồi lại nhìn về phía tiểu nam hài, "Vậy là đến giờ ngươi vẫn chưa tìm được bạn trai sao?"
"…"
"Kẻ nói nhiều trong phim thường sẽ chết sớm." Tiểu nam hài lạnh lùng đáp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận