Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 375: Đếm ngược

"Ngươi biết sử dụng nó như thế nào không, nhóc con?" Lão nhân lưng còng nói.
"Đương nhiên, ta có một người thầy rất lợi hại, thương pháp của hắn thần sầu, một mình có thể đối mặt mười tên đại hán trang bị đầy đủ vũ trang, nếu đêm nay hắn ở đây, ta dám cược ngươi và lũ chó săn của ngươi thậm chí còn chưa bước vào cửa nhà đã bị hắn đánh gục rồi." Wendy nói.
"Ồ... Thật là quá đáng tiếc, cực kỳ đáng tiếc là hắn không có ở đây đêm nay, nếu không thì ta cũng rất tò mò xem vị cao nhân có thể một mình đối phó mười tay súng đó trông như thế nào, có phải ba đầu sáu tay không." Cook lo lắng nói.
"Không sao, ngươi không cần thấy tiếc, có học trò của hắn là ta ở đây đã đủ đối phó ngươi rồi. Ta tuy không lợi hại như thầy ta, nhưng cũng là một Thần Xạ Thủ đấy," Wendy ưỡn ngực, "Lúc đi săn ta có thể bắn trúng thỏ rừng chạy ngoài năm mươi mét, huống chi khoảng cách gần như vậy, chỉ cần ta bóp cò, một giây sau trên ngực ngươi sẽ có thêm một lỗ thủng, đạn sẽ xé nát thịt của ngươi, tim của ngươi, sau đó ngươi sẽ ngã xuống đất rên rỉ, nhưng yên tâm đi, quá trình đó sẽ không kéo dài đâu, vì chẳng mấy chốc ngươi sẽ xuống địa ngục thôi, đồ lưng còng tạp chủng đáng chết!" Wendy nói xong còn nhổ nước bọt xuống đất.
"Ha," Cook nhíu mày, hắn bị nghẹn khoảng nửa phút không nói gì, nửa phút sau hắn mới nháy mắt, một lần nữa nói, "Phải thừa nhận... Vừa rồi câu tuyên ngôn đó rất là hùng hổ đấy, nhóc con, nhất là câu nói tục kia, ngươi còn thoải mái hơn cái gã ba ba đạo đức giả của ngươi, trên đường đi ta cũng đã tạo cơ hội cho hắn rồi, khi ngủ ta cố ý quay lưng về phía hắn, nếu như hắn đủ tàn nhẫn, đáng lẽ hắn đã cướp súng của ta rồi, như vậy hắn có thể khống chế ta, để giành thế chủ động, nhưng cuối cùng hắn lại khiến ta thất vọng, trong đầu hắn chỉ toàn ý nghĩ bỏ chạy, nhưng hắn không biết rằng, trong cái thế giới này, căn bản không có chỗ nào có thể trốn được đâu, vì con người, không thể trốn thoát số phận được."
"Ta không quan tâm đến những thứ lằng nhằng liên quan đến dòng suối nhỏ và cá hồi của ngươi, ta chỉ biết người không thể chạy nhanh hơn đạn." Wendy lạnh lùng nói.
"Ồ, điểm này, ta ngược lại cực kỳ tán đồng." Lão nhân lưng còng ngừng lại một chút, "Xem ra hiện tại chúng ta rơi vào bế tắc rồi, ngươi có súng, ta cũng có súng. Để ta nói cho ngươi biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nhé, nhóc con... Ta nổ súng, xử lý ba mẹ ngươi, ngươi nổ súng xử lý ta, nếu như thương pháp của ngươi thật sự tốt như những gì ngươi nói, sau đó tiếng súng sẽ khiến ba tên thuộc hạ của ta xông vào, đương nhiên, khi nhìn thấy cảnh tượng đổ máu bên trong, bọn chúng sẽ không chút do dự giơ súng lên bắn ngươi, ngươi sẽ đáp trả, nếu may mắn cũng có thể kéo một tên đen đủi xuống mồ, sau đó ngươi sẽ trúng đạn thôi, tin ta đi, sẽ rất đau đấy. Đặc biệt nếu đây là lần đầu tiên ngươi trúng đạn."
"Nếu như ngươi bị bắn trúng chỗ hiểm... Thì thôi đi, quá trình không khác gì so với những gì ngươi đã tả, còn nếu như ngươi đặc biệt xui xẻo, bị trúng đạn, nhưng một lúc chưa chết được, đó mới là tình huống tệ nhất, ngươi sẽ nằm trên nền nhà lạnh lẽo, vừa chảy máu vừa chờ chết đến, thật là tuyệt vọng và cô độc, bên tay trái của ngươi là xác của mẹ ngươi, còn tay phải là ba của ngươi, theo một nghĩa nào đó thì cả nhà các ngươi ngược lại là đã đoàn tụ, sau đó ngươi thấy được xác của ta ở giữa, lão tạp chủng lưng còng này, ha, mọi chuyện bắt đầu trở nên thật đáng ghét."
"Ngươi nói xong chưa?" Wendy thản nhiên nói, dù nàng đang cố gắng kìm nén sự khủng hoảng trong lòng, nhưng không thể phủ nhận là những lời mà lão nhân lưng còng nói trước đó đã hoàn toàn đánh trúng vào chỗ yếu của nàng, điều nàng sợ nhất chính là việc ba mẹ chết ngay trước mặt, chỉ nghĩ đến những cảnh tượng đó thôi cũng đã khiến tay nàng run rẩy khi cầm súng, thân thể cũng trở nên cứng ngắc.
Nhưng đó vẫn chưa phải là khó khăn nhất, điều tệ hơn cả chính là nàng biết thực tế bản thân thậm chí không thể thực hiện được mục tiêu cùng chết như vậy.
Chưa nói tới việc nàng khuếch đại khả năng dùng súng của mình, nói mấy điều của lão ngưu tử Joseph lên người, thực tế là ở cự ly gần thế này, Wendy vẫn có chút tự tin sẽ bắn trúng được lão nhân lưng còng.
Nhưng điều thật sự tồi tệ chính là súng của nàng căn bản không có đạn.
Dù Wendy đã trộm cả súng lẫn đạn, nhưng vẫn chưa kịp nạp, vốn dĩ cô muốn sau khi trả chìa khóa xong thì sẽ dùng thuyền điện chạy tới thị trấn, tìm nơi nào có ánh sáng rồi từ từ nạp đạn, kết quả không ngờ Cook lại xông thẳng vào nhà cô.
Hắn ngồi ngay xuống phòng khách, khiến cô suýt chút nữa ngay cả súng cũng không kịp móc ra, đừng nói đến chuyện nạp đạn.
Vậy nên tới giờ cô vẫn luôn đang dùng giọng điệu để hù dọa.
"Ngươi đang căng thẳng sao, nhóc con?" Đôi mắt ma quỷ của lão nhân lưng còng giống như có thể nhìn thấu tận đáy lòng nàng.
Mồ hôi từ trán Wendy chảy xuống chóp mũi, nàng quật cường nói, "Ta không hề căng thẳng, cùng lắm thì chúng ta chết chung, ít nhất ta có thể thấy ngươi chết trước mặt, ta cũng coi như đã báo thù cho cha mẹ ta, chuyện này khiến ta cảm thấy cũng không tệ lắm."
"Rất tốt, rất tốt, con nhìn đi Matthew, đây là điều ta không ngừng nhấn mạnh đấy, đến cả con gái của ông cũng biết rằng, ông cần phải nhìn thẳng vào vận mệnh của mình, đừng đại chiến với thứ cẩu nương dưỡng kia nữa..." Lão nhân lưng còng nhìn Wendy, tỏ vẻ tiếc nuối, "Con là con gái, với lại ta cũng không có thời gian lâu như vậy để bồi dưỡng con, nếu không thì ta sẽ trực tiếp mang con đi rồi, nhưng tâm trạng ta đang không tệ, nên quyết định giúp con một chuyện nhỏ."
"Chuyện gì?" Wendy nuốt một ngụm nước bọt.
"Ta biết giờ con đang rất dày vò, không biết phải làm sao, nhóc con, không sao cả, chuyện đó cứ để cho ta, ta giỏi nhất là xử lý những tình thế bế tắc này." Lão nhân lưng còng nói, "Ta sẽ đếm từ mấy chục tiếng, nếu như con không chịu hạ súng xuống, mặc kệ sau này con có bắn hay không, ta đều sẽ bóp cò, bắn chết ba mẹ con, đương nhiên, con cũng có thể thử xem vận may trước đó mà hạ gục ta, chúng ta có thể so xem ngón tay ai nhanh hơn, chuyện này chắc thú vị lắm đây."
Dù Wendy không ngừng nói với bản thân, lão nhân lưng còng kia cũng đang dùng thuật tâm lý với nàng, muốn dùng khí thế áp đảo nàng, nhưng nàng từ cặp mắt lạnh lẽo của đối phương vẫn đọc được rằng đối phương không hề giả vờ.
"10." Lão nhân lưng còng mở miệng, thản nhiên nói.
Giờ khắc này Wendy chỉ cảm thấy bản thân chưa bao giờ bất lực đến vậy, nàng không biết mình có thể làm gì tiếp theo, giơ súng đầu hàng? Hay là liều chết tới cùng, trơ mắt nhìn cha mẹ nàng bị giết? Nàng đã làm tất cả những gì có thể làm, nhưng vẫn không thể thay đổi được bi kịch sắp xảy ra, dù không ngừng nói với bản thân phải mạnh mẽ, không thể để kẻ đối diện nhìn thấy sự yếu đuối của nàng, nhưng nước mắt vẫn không tự chủ trào ra từ khóe mắt.
"Không sao đâu, không có gì đâu Wendy, con đã làm rất tốt, ba với mẹ rất tự hào về con." Matthew ôn nhu nói, sau đó nhìn về phía Cook, tựa như đã quyết định một chuyện gì đó, "Thả chúng nó ra, tôi đi theo ông."
"Không, phải theo kế hoạch của ta, ta không tin những lời hứa suông của ông đâu Matthew, ta sẽ giết vợ ông, mang con gái ông đi, điều kiện này sẽ không thay đổi, đương nhiên, nếu con gái ông ngoan cố đến cùng, ta chỉ còn cách giết luôn cả ông, ông cũng biết con ngựa của ta rồi đấy, ta luôn luôn giữ lời, dù rất đáng tiếc, ta luôn coi ông như con trai ta, ta đã mất đi một đứa con gái, ông không biết rằng ở cái tuổi này của ta, lại mất đi một đứa con trai, chuyện đó sẽ là đả kích lớn thế nào với ta đâu, trong lòng ta ngập tràn bi thống." Lão nhân lưng còng ung dung nói, "9."
Nước mắt làm mờ mắt Wendy, nàng chỉ cảm thấy khẩu súng săn trong tay nặng trĩu, không thể nào nhấc lên được, giống như chỉ một giây sau nữa nó sẽ rơi xuống khỏi tay nàng, nhưng ngay lúc nàng sắp cạn kiệt hết sức lực, từ bên ngoài vang lên tiếng súng nổ, ngay sau đó lại là hai tiếng nữa, gần như cùng lúc, ở giữa còn kèm theo vài tiếng kêu thảm, và cả tiếng người ngã xuống đất.
Sau đó, tất cả lại trở về yên tĩnh như ban đầu, như thể chưa có chuyện gì xảy ra cả.
Chỉ còn lại tiếng gió đêm gào thét thổi qua.
"Cái gì vậy?" Lão nhân lưng còng nhíu mày, hắn không còn tâm trạng tiếp tục chơi trò chơi với Wendy nữa, nhân lúc cô đang mất tập trung, trực tiếp nổ súng bắn trúng bàn tay cô, khẩu súng săn cũng trượt khỏi tay, sau đó lão nhân lưng còng hướng họng súng về phía cửa chính.
Bạn cần đăng nhập để bình luận