Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 293: Đường đi

"Chúc mừng." Trương Hằng nói.
"Cám ơn." Từ Thiến nhận lời chúc phúc của người nào đó, lại uống hai hớp trà, sau đó đặt chén trà xuống, "Về phương diện đối thủ cạnh tranh, ta có thể cho ngươi rất nhiều tên, rốt cuộc chỉ cần những ai có nhân khí xấp xỉ ta đều là đối thủ cạnh tranh tiềm ẩn của ta, mà những tiểu chủ phát sóng đang chờ cơ hội để lên vị bên dưới thì lại càng nhiều vô số kể, nhưng cạnh tranh giữa chúng ta không tính là quá khốc liệt, thật sự muốn nói khốc liệt vẫn là những người dẫn chương trình có phong cách giống ta, nhân khí cũng không kém là bao, ta có thể cho ngươi mấy cái tên."
"Ừm?"
Từ Thiến mở vòng tay ra, nhanh chóng chọn mấy tấm danh thiếp trong sổ liên lạc, rồi gửi cho Trương Hằng.
"Trước đó ta cũng từng cân nhắc đến khả năng này, vì nghĩ đi nghĩ lại, nếu thật sự có người theo dõi giám thị ta, cũng chỉ có thể là do mấy người kia thuê người, đại khái là kiểu mấy gã thám tử tư, muốn moi ra cái gì đó xấu về ta, rồi tung lên mạng, để nhân khí của ta tuột dốc, có đôi khi vì được lên vị, một số người trong giới này quả thực sẽ không từ thủ đoạn."
Trương Hằng mở thư ra nhìn, không có ý kiến gì.
"Còn có gì khác muốn hỏi không?" Từ Thiến nói.
"Tạm thời chỉ có vậy thôi, ta điều tra sơ qua về danh sách cô cho trước đã." Trương Hằng đáp.
Từ Thiến nghe vậy thì mở to hai mắt, có vẻ hơi bất ngờ, "Chẳng lẽ bảo tiêu của G7Z ngoài việc bảo vệ sự an toàn của ta, còn phụ trách điều tra xem ai đang theo dõi ta sao?"
Thật ra, lúc Trương Hằng hỏi thăm, trong lòng Từ Thiến đã sinh ra chút nghi ngờ, nàng lần đầu tiên thấy một người bảo tiêu thu thập thông tin tỉ mỉ đến vậy, quả thực không giống bảo tiêu, mà giống thám tử tư hơn, nhưng lúc đó nàng chỉ nghĩ rằng do việc lập kế hoạch bảo an mà thôi, không ngờ đối phương thật sự muốn điều tra.
Trương Hằng nghe vậy vẫn giữ vẻ mặt không đổi, "À, người của công ty không nói cho cô về phong cách làm việc của tôi sao? So với việc bị động phòng ngự, tôi càng thích chủ động tấn công hơn."
"À... Tôi không có hỏi quá nhiều, bọn họ chỉ đưa cho một bản danh mục, nói cho tôi biết bảo tiêu cấp bậc nào tương ứng với mức chi tiêu nào, dù sao thì..." Từ Thiến nói tới đây thì như nghĩ ra điều gì, không nói tiếp, dừng lại một chút rồi nói thêm, "Dù sao thì tôi cũng chỉ trả tiền thôi, nhưng mà tùy cậu vậy, cậu muốn điều tra thì cứ điều tra đi, nhưng mà chỉ có thể ra ngoài điều tra vào lúc tôi không phát sóng, hơn nữa ban đêm nhất định phải trở về, còn lúc tôi ra ngoài cậu phải ở bên cạnh tôi để đảm bảo an toàn."
"Không thành vấn đề." Trương Hằng nói.
Hắn chủ động đề nghị điều tra, không chỉ vì giải quyết phiền phức cho Từ Thiến, mà còn để nhân cơ hội ra ngoài dạo chơi, tìm xem tung tích của cánh kiến đỏ đĩa nhạc, tuy rằng so với người chơi bình thường hắn có thêm 240 ngày thời gian chơi game, mà mục đích hiện tại của phó bản có vẻ như không có gì nguy hiểm. Nhưng Trương Hằng cũng không có ý định lãng phí thời gian, dự định vừa điều tra vừa tìm kiếm tung tích của cánh kiến đỏ đĩa nhạc.
Từ Thiến cảm thấy hài lòng với câu trả lời của Trương Hằng, "Tốt quá rồi, vậy hai tuần tới phiền cậu ở lại chỗ của tôi nhé, phòng ngủ là phòng của tôi rồi, đồ đạc ở trên tôi phải dùng làm việc, cho nên đành làm phiền cậu ngủ sô pha vậy, tuy nhiên sô pha của tôi là loại hàng cao cấp, còn dễ chịu hơn mấy cái giường của nhà nghỉ một hai sao, hơn nữa còn có thể tổ hợp lại thành giường nằm, trực tiếp thao tác trên vòng tay là được."
"Được thôi."
Trương Hằng không hề để ý đến nơi ở, trên biển cả với tấm lưới luôn lắc lư, hay cả căn nhà nhỏ tự dựng hắn đều từng ngủ cả rồi, hắn cũng không phải khách du lịch, chỉ cần có chỗ che mưa che gió là được.
Từ Thiến đứng dậy từ trên sô pha, vươn vai một cái, "Đồ dùng cá nhân ta cũng đặt mua hết cho cậu rồi, chuyển phát nhanh chắc sẽ tới ngay, đồ dùng hằng ngày và quần áo thay giặt thì cậu có thể tự đi mua, ta một lát nữa sẽ phát sóng theo như đã hẹn, cậu có thể ra ngoài, nhưng phải về trước 12 giờ tối, ngoài ra thì không còn chuyện gì."
Từ Thiến vừa nói vừa chìa tay ra, "Hy vọng hai tuần tới chúng ta có thể chung sống vui vẻ."
"Ta sẽ điều tra rõ ai đang theo dõi cô." Trương Hằng nắm tay Từ Thiến.
"Vậy thì tốt nhất." Dù lời nói là vậy nhưng Từ Thiến rõ ràng không mấy tin vào lời hứa của Trương Hằng, "Còn chút thời gian, ta ngủ bù một chút, cậu cứ tự nhiên."
Nói rồi Từ Thiến đi vào phòng ngủ, cửa phòng ngủ hiện chữ locked.
Khoảng một khắc đồng hồ sau, một chiếc máy bay không người lái chở hàng bay đến trước cửa sổ, mà Trương Hằng cũng nhận được tin có muốn nhận kiện hàng hay không, sau khi nhấp xác nhận thì cửa kính sát đất ở trên trực tiếp mở ra, để máy bay không người lái bay vào.
Chiếc máy bay này đặt kiện hàng vào một góc tường trong phòng khách, phát ra một đoạn nhạc ngắn rồi lại bay ra ngoài qua chỗ kính vừa mở.
Khoảng hai mươi phút sau, Từ Thiến ngáp dài rồi từ trong phòng ngủ đi ra, liếc mắt nhìn kiện hàng ở góc tường, "Nhận được đồ rồi à? Vậy cậu có thể ra ngoài rồi đó."
"Ừ, có chuyện gì thì cứ liên lạc với ta." Trương Hằng cầm 【 Vỏ Bọc Ẩn Thân 】 và 【 Cung Xương Ôn Dịch 】 bên chân lên rồi tạm biệt Từ Thiến.
...
Ngày đầu tiên ra ngoài, Trương Hằng cũng không lập tức bắt tay vào điều tra, vẫn là làm quen với thành phố này là chính.
Hắn đi ra khỏi khu chung cư Á Thành, bước ra ngoài đường cái, phòng của Từ Thiến ở bên trong cự đản, cửa kính sát đất cũng không hướng ra đường, cho nên đây cũng là lần đầu tiên Trương Hằng nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Toàn bộ tầng thứ ba được thiết kế rất có cảm giác khoa học kỹ thuật, khắp nơi đều là các tòa nhà cao tầng san sát, dù là lối đi bộ hay đường cái ở giữa đều rất rộng rãi, nhưng khác với thành phố tương lai trong "Sát Thủ Ngân Dực", Trương Hằng ngược lại không thấy ô tô bay lơ lửng trên đầu, trên đường cái ô tô vẫn là bốn bánh, chỉ là đã loại bỏ xăng xe, tất cả đều dùng năng lượng mới làm động cơ.
Về phần trên không thì dành cho các loại đường ray nhẹ treo, đây cũng là phương tiện giao thông công cộng chính ở tầng thứ ba, giăng mắc khắp nơi, liên kết với nhau, ngoài ra thì các loại biển quảng cáo lại giống như trong "Sát Thủ Ngân Dực" , xuất hiện khắp nơi, trên đó chiếu hình ảnh quảng cáo bằng kỹ thuật hình chiếu liên tục không ngừng. Từ dao cạo râu tự động cho đến bánh kem sô cô la, món nào trông cũng khiến người ta muốn mua.
Nhưng mà nhìn tổng thể thì bầu không khí ở thành phố tầng thứ ba vẫn là rất tích cực, nhất là trên đường, mỗi người trông đều rất tự tin, ưỡn ngực ngẩng đầu, đi lại vội vã, nhìn ai cũng tràn đầy niềm tin vào tương lai. Hai bên đường cái cây xanh cũng được bố trí rất tốt, thêm vào đó là bầu trời nhân tạo được ngụy trang giống thật, khiến cho những người sống ở trong này không cảm thấy chút cảm giác ngột ngạt nào.
Bây giờ thời gian đã gần hoàng hôn, ánh sáng cũng dần tối đi.
Trương Hằng đứng ở một bên ngã tư đường, lo lắng không biết lát nữa nên đi ăn ở đâu, hắn đã mân mê vòng tay của mình một hồi lâu, nắm rõ được hết các tính năng cơ bản trên đó.
Tin tốt là trình độ khoa học kỹ thuật trong phó bản này tuy rõ ràng cao hơn thực tế, nhưng vẫn chưa đến mức không thể lý giải được, rốt cuộc bây giờ thời gian cũng chỉ mới là năm 2077, nói cách khác các kỹ năng phá án mà Trương Hằng nắm giữ vẫn có thể phát huy được tác dụng phần lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận