Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 254: Tới gần chân tướng

Chương 254: Đến gần chân tướng
Holmes quyết định tạm thời không nói chuyện đêm nay cho Thủ tướng. Trương Hằng không có ý kiến gì, ngược lại Vial muốn lên tiếng, hắn luôn cảm thấy làm vậy có chút không được lịch sự, tương đương với việc dùng ngài Thủ tướng làm mồi nhử, nhưng vì không phải người Anh nên hắn cũng không tiện mở miệng, thế là cuối cùng Holmes vẫn đạt được ý muốn. Đội phố Baker lại bị triệu tập lần nữa, lần này Holmes còn tự thân ra trận, ban ngày hóa trang thành một người thợ sửa giày, bày sạp ở gần phủ Thủ tướng, ban đêm thì giả dạng thành kẻ say bên đường.
Kết quả hai ngày trôi qua, hắn sửa giày kiếm được bốn đồng, nhưng vẫn không thấy bóng dáng người Prussia nào. Bản thân Holmes thì không hề gấp gáp, giờ một ngày anh chỉ ngủ có ba tiếng nhưng vẫn nhìn rất tỉnh táo, lúc rảnh còn có tâm tình kéo đàn violin một chút. Về phần Trương Hằng và Vial thì không rảnh rỗi, mấy ngày này hai người đều la cà ở quán rượu và sàn đấu quyền Anh của London, muốn dùng cách này tiếp tục tìm kiếm mục tiêu, nhưng cũng như Holmes, cả hai đều không thu hoạch được gì, mà vào sáng ngày thứ ba, Trương Hằng còn nhận được một tin ngoài ý muốn, Holmes bị bắt.
Trương Hằng và Vial nhìn thấy vị thám tử đại tài ở cục cảnh sát, anh đang ngồi trên ghế dài, cằm nhấc lên như đang suy nghĩ gì đó. Trương Hằng làm thủ tục nộp tiền bảo lãnh, sau đó cảnh sát thả Holmes ra. Holmes nhận lại giày và hộp đồ nghề từ tay cảnh sát, không nói một lời rời khỏi cục cảnh sát. Trương Hằng và Vial hơi lo cho Holmes, sợ anh sẽ nghĩ quẩn, nhưng sau khi Holmes lên xe ngựa lại đột nhiên bật cười, "Có ý đó, xem ra lần này ta đích xác đánh giá thấp đối thủ rồi."
"Hả?"
"Nói ra thì hơi mất mặt," Holmes cười hắc hắc, "Ta lâu lắm rồi không có chật vật đến thế này, vốn định đi theo dõi người ta, kết quả lại bị người ta phát hiện, ngược lại còn bị phản công, có người báo cho cảnh sát tuần tra trên đường rằng bên ngoài phủ Thủ tướng xuất hiện người khả nghi, thế là ta liền bị cảnh sát tóm, mặc dù ta có chút quan hệ với cục cảnh sát, nhưng chuyện liên quan đến Thủ tướng thì cảnh sát không thể lập tức thả ta, đành phải để các ngươi đến bảo lãnh ta ra."
"Bọn chúng nhận ra ngụy trang của ngươi?"
"Chi bằng nói chuyện này từ đầu đã là cái bẫy rồi," Holmes nói, "bây giờ ta có thể khẳng định chúng ta bị theo dõi, có lẽ là từ sau cái đêm ở nhà hát, chúng ta đang cố gắng dựa vào thông tin trong tay để tìm ra người Prussia kia, nhưng đối phương hiển nhiên cũng đang tìm hiểu ngọn ngành của chúng ta, phải thừa nhận là chúng làm việc khá tốt, có vẻ như bọn chúng đã biết chúng ta ở đâu và làm gì, cho nên lần này hành động của chúng ta hoàn toàn nằm trong tầm mắt của bọn chúng, và chuyện hôm nay xem ra là bọn chúng cảnh cáo ta."
"Cảnh cáo?"
"Đúng vậy, xem ra bọn chúng không muốn ta xen vào chuyện này nữa." Holmes nói, "nhưng điều này cũng cho thấy chúng ta sắp đến gần chân tướng rồi."
"Xin lỗi, cắt ngang một chút," thám tử tóc đỏ gãi đầu, "Có phải tôi bỏ lỡ gì rồi không, hai ngày nay chúng ta chẳng thu hoạch được gì cơ mà, sao lại đột nhiên sắp đến gần chân tướng?"
"Trước mắt thì chưa biết, nhưng mấy ngày nay chắc chắn chúng ta đã vô tình làm gì đó khiến bọn chúng lo lắng, vì vậy từ khi các cậu đến trước tôi vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này." Holmes nói. Holmes sờ lên túi, nhưng phát hiện vì đổi đồ mà cái tẩu của mình không có trong túi. Vial vội vàng lấy trong túi ra một gói thuốc lá, đưa cho Holmes một điếu.
"Đừng vội, để tôi nghĩ lại một chút." Holmes hít một hơi thuốc lá rồi nói.
Trong khi Holmes tiếp tục suy tư thì Trương Hằng cũng đang nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây, xem còn có gì bỏ sót không, sau đó cả hai người gần như đồng thời khẽ "ồ" một tiếng.
"Các ngươi phát hiện gì sao?" Vial bây giờ còn tò mò hơn bất cứ ai, hận không thể chui vào đầu Trương Hằng và Holmes.
"Cậu đang nghĩ chuyện tôi vừa suy nghĩ à?" Holmes hỏi Trương Hằng.
Trương Hằng quay sang Vial, "Cậu đã nói các vụ án của ông M trước đây đều là ở Pháp, nghĩa là ông ta khả năng rất cao là người Pháp."
"Ừm... Đúng vậy, không sai."
"Mà vở 'Carmen' là một vở ca kịch Pháp."
"...Chuyện này thì không sao cả." Thám tử tóc đỏ nhướng mày, "Vậy thì sao?"
"Vở 'Carmen' được công diễn đầu tiên ở Paris, sau đó mới đến London, mà đúng lúc này ông M cũng xuất hiện ở London." Trương Hằng nói, "Đây lại là sự trùng hợp nữa sao?"
"Đợi một chút, ý của các cậu là ông M có liên quan đến đoàn ca kịch à?"
"Như vậy có thể giải thích được vì sao đối phương lại khẩn trương đến vậy." Trương Hằng nói.
"Bởi vì đêm đó chúng ta xuất hiện ở nhà hát," Holmes nói, "người của đối phương cảm thấy chúng ta sắp tiếp cận ông M rồi."
"Tôi đi tìm cô Eder ngay, xem trong đoàn kịch có ai là người Pháp và mới đến London trong thời gian này không." Trương Hằng quả quyết nói.
Nửa tiếng sau Trương Hằng đến trước phòng của Eileen Eder, sau khi Trương Hằng báo tên thì bà vú mở cửa, dẫn anh vào phòng khách ngồi, lúc này có tiếng đàn từ lầu hai vọng xuống.
"Cô Eder đang luyện đàn, xin ngài đợi một chút." Bà vú nói.
"Được." Trương Hằng ngồi xuống ghế sofa, bà vú rót trà hồng cho anh, khoảng một khắc đồng hồ sau tiếng đàn dừng lại, nữ ca sĩ đi xuống từ cầu thang.
"Xem ai tới này, cậu đúng là vị khách quý hiếm gặp đấy, ngài Trương Hằng." Eileen Eder nói, hôm nay cô mặc một chiếc váy trắng, trông như một đóa hoa ly trắng đang nở rộ.
Với sự thông minh của Eileen Eder, Trương Hằng cũng không che giấu gì, trực tiếp kể hết mọi chuyện cho cô.
Nữ ca sĩ tỏ vẻ bừng tỉnh, "Ra là vậy, đêm đó cậu rời đi cũng vì vụ án này sao."
"Mong cô Eder đừng trách."
"Eileen, cứ gọi tôi là Eileen." Nữ ca sĩ nói, "Sao tôi có thể trách một người cố gắng vì cải thiện trị an của London được chứ."
"Nghiêm chỉnh mà nói thì công việc này không mang tính ràng buộc." Trương Hằng nói, "Nên có lẽ gọi là sở thích thì đúng hơn."
"Như vậy còn khiến người ta kính nể hơn." Eileen nói, cô dừng một lát, rồi ngồi đối diện Trương Hằng, cũng rót cho mình một chén trà hồng.
"Người mà các cậu đang tìm, đúng là có tồn tại, hắn là cố vấn người Pháp của đoàn kịch, trước đây trong giai đoạn diễn tập, mọi liên hệ với đoàn kịch đều thông qua điện báo, nhưng lần này buổi diễn đầu ở London có tính quan trọng nên hắn cũng từ Pháp chạy đến, thú thật là tôi không ưa gã đó lắm, gã tuy nhìn bề ngoài có vẻ khiêm tốn nhưng tôi có thể thấy được thực ra trong lòng gã cực kỳ kiêu ngạo, căn bản không coi ai ra gì, đặc biệt là với phụ nữ, tất nhiên, trên phương diện công việc thì gã ngược lại làm khá tốt, nhưng đáng tiếc là gã cũng không được như gã nghĩ, là người thông minh nhất trong toàn đoàn kịch."
Bạn cần đăng nhập để bình luận