Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 329: Bình đao

Mãi cho đến ngày cuối cùng, Trương Hằng vẫn không thể quyết định nên mang theo thanh đao nào trở về hiện thực. Trương Hằng nghĩ ngợi, vấn đề chuyên môn quả nhiên vẫn là nên hỏi ý kiến người có chuyên môn thì tốt hơn. Thế là hắn ôm Kiku-Ichimonji và Juuzumaru Tsunetsugu, tiện thể mang theo cả thanh thái đao vô danh mà Koyama Akane đã đưa cho mình, đi đến đao phòng nổi danh nhất Kinh Đô.
Bởi vì trước đó hắn hay lui tới đây xem đao, còn cố ý báo trước là để dành cho hắn những thanh đao nổi danh, nên phiên đầu (cửa hàng trưởng) cùng tiểu tăng (tiểu nhị trong tiệm) đều đã biết hắn. Thấy hắn liền lộ ra khuôn mặt tươi cười, “A bộ đại nhân, hôm nay không phải ngày nhập hàng, sao ngài lại có hứng thú tới chơi?”
Trương Hằng tiện tay cho tên tiểu tăng mở cửa năm văn tiền, khiến hắn cười tít cả mắt, miệng như muốn ngoác tới sau đầu, "A, ta hôm nay không đến mua đao, là có mấy thanh đao muốn tìm người giám định." Phiên đầu cùng tay thay mặt (quản lý cấp cao) liếc nhìn nhau, đều mỉm cười.
“Sao vậy?” Trương Hằng hỏi.
“Hôm nay ngài tới đúng là dịp tốt, ông chủ bình thường đều không có ở tiệm, không hiểu sao hôm nay lại đến sớm vậy, đây chính là cơ hội tốt đấy, thiên hạ này to lớn không có loại đao kiếm nào mà ông chủ không biết, từ tác phẩm của danh gia đến vũ khí mà thợ rèn bình thường làm ra, ông ấy đều có thể nói ra lai lịch ngay.”
“Lợi hại như vậy sao?” Trương Hằng có chút bất ngờ.
“Cho nên, bất kể vấn đề gì liên quan đến đao, hỏi ông ấy là được rồi, đương nhiên, tốt nhất là đao của ngài có thể lọt vào pháp nhãn của ông ấy.” Phiên đầu cười híp mắt nói.
“Điểm này không cần phải lo lắng, thỉnh cầu này là do ta dẫn tiến.” Trương Hằng nói.
“Đi theo ta.” Phiên đầu dẫn Trương Hằng đến một gian phòng trà ở hậu viện đao phòng.
Một ông lão gầy gò đang pha trà ở đó.
“Vị khách này hi vọng ngài có thể bình đao giúp hắn.” Phiên đầu khom người nhắc nhở.
“Vất vả rồi.” Ông lão đáp, gật đầu cảm tạ.
Phiên đầu sau đó lui ra khỏi phòng, ông lão chỉ vào chiếu Tatami trên đất, Trương Hằng thấy thế, hành lễ rồi ngồi xuống, trước đây, ở Tokyo trong phó bản hắn đã ở Nhật Bản một thời gian, bất quá lúc đó không có chú trọng lễ nghi như hiện tại, hắn cơ bản là muốn ngồi thế nào thì ngồi.
Bây giờ nhập gia tùy tục, cũng học theo cách ngồi truyền thống của Nhật Bản, cố gắng mở rộng các khớp, mu bàn chân và bắp chân giữ trên cùng một mặt phẳng, dán xuống chiếu, gót chân và các ngón chân ở giữa để làm trụ… Đương nhiên vẫn không thoải mái lắm, nghe nói tư thế ngồi giống như tra tấn này có vẻ như cũng từ Trung Quốc truyền vào.
Nhưng Trung Quốc sau này trong lịch sử dường như không có ai ngồi như vậy nữa.
Ông chủ không nhắc đến chuyện nhờ Trương Hằng bình đao, Trương Hằng cũng không vội, dù sao bây giờ thời gian còn sớm, còn gần nửa ngày nữa phó bản mới kết thúc, hắn liền ngồi đó, xem ông chủ động thủ pha trà. Trà đạo Nhật Bản chia thành hai tông phái lớn là Mạt trà và Tiên trà, nhưng trên thực tế đều bắt nguồn từ Trung Quốc, mạt trà thì được truyền từ thời Đường, tiên trà thì từ thời Minh Thanh, đương nhiên khi đến Nhật Bản thì có phát triển, nghe nói hạt trà sớm nhất là do lưu học sinh thời Nara từ Trung Quốc mang về.
Mà Sen no Rikyu là người góp nhặt, tư tưởng của ông cùng với tư tưởng của kính thanh tịch đã ảnh hưởng rất lớn đến hậu thế.
Ông chủ hiển nhiên cũng biết chút ít về điều này, nhóm than, đun nước rất thuần thục, sau đó hâm nóng bát, bỏ vụn trà tự tay mài vào chén, rót nước sôi vào, dùng chổi khuấy trà liên tục cho đến khi sinh ra lớp bọt dày đặc (chỗ này tự mình liên tưởng tới việc cọ nồi), động tác tràn đầy nhịp điệu, cuối cùng rót nước trà vào hai chén, đây chính là mạt trà.
Trương Hằng từ tay ông chủ nhận một bát trà, xoay hoa văn trên bát về phía đối phương, tỏ vẻ cảm tạ. Sau đó nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Ừm, hắn cũng không uống ra được gì khác biệt.
“Kiên nhẫn cũng không tệ,” ông chủ trên gương mặt gầy gò lộ ra một nụ cười, dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của Trương Hằng, lắc đầu, “Được rồi, chúng ta vẫn là nói chuyện đao đi.”
Trương Hằng lấy ra thanh đao thứ nhất, đưa tới.
“Juuzumaru Tsunetsugu.” Quả nhiên, ông chủ chỉ liếc qua một cái đã nói, “Thời Heian, do Aoe Tsuneji tạo thành, Katana Tsuneji, nhận dài hai thước năm tấc một phần. Đao kiếm này mang theo dấu ấn từ chủ nhân trước Nichiren thượng nhân, dùng để phá lệ khí, đây là phật đao nổi danh, nhưng sau này lại rơi vào tay đao phủ, có thể nói là giao cho nhầm người, lệ khí vốn đã mất đi giờ lại hồi phục được không ít, cần mang về chùa miếu nuôi thêm một thời gian.”
“Ông chủ đúng là người am hiểu đao kiếm.” Trương Hằng lại đưa thanh đao thứ hai lên.
“À, Kiku-Ichimonji, đao kiếm tốt của ngươi cũng không ít đấy.” Ông chủ vuốt ve thân đao, “Thấy những vết tích nước lạnh trên lưỡi đao không, so với đao kiếm thông thường sâu hơn, thủ pháp này gọi là chữ T của Ichimonji, là tác phẩm của phái Ichimonji, tác giả là Ichimonji thì tông thời Kamakura, Katana thì tông, nhận dài hai thước bốn tấc hai phần, chủ nhân nổi danh nhất là Okita Souji, đáng tiếc, thanh danh đao này thật vất vả tìm được người xứng đáng, lại là con ma yểu mệnh, cẩn thận nghe có thể nghe được tiếng gào thét của nó, người đa tình gặp đao đa tình, suy cho cùng đều chỉ vì tình mà lầm lỡ thôi.”
Trương Hằng nghe xong những lời nhận xét của ông chủ thì rơi vào trầm mặc, lát sau ngẩng đầu lên, “Tại hạ muốn thỉnh giáo, hai thanh đao này thanh nào thích hợp với ta hơn.”
Ông chủ nghe vậy không vội trả lời, ngược lại nói, “Không phải ngươi còn một thanh đao sao, sao không lấy ra.”
“Thanh đao kia chỉ là do bằng hữu tặng, đối với ta ý nghĩa phi phàm, nhưng e rằng không lọt được vào pháp nhãn của ngài.” Trương Hằng nói.
Ông chủ vẫn không thu tay lại, mỉm cười nói, “Có thể lọt vào pháp nhãn của ta hay không là do ta quyết định, không phải ngươi, ngược lại ngươi vẫn cứ giữ thái độ nghi hoặc thế?”
“Như ngài mong muốn.” Trương Hằng cuối cùng đưa thanh thái đao bình thường mà Koyama Akane tặng cho hắn.
“Ừm, thanh đao này thật là quá cẩu thả, người rèn đao thì cẩu thả, chủ nhân trước cũng qua loa, ngay cả cái tên cũng không có, katana cũng trống rỗng, chắc là cảm thấy mất mặt quá nhỉ, lục tung cả sách sử cũng không tìm được một dòng nào liên quan tới nó, thậm chí còn kém cả mấy cái hàng mẫu ở cửa hàng của ta.”
Trương Hằng dở khóc dở cười, hắn đã nói thanh đao này rất bình thường rồi, nhưng vị lão bá này vẫn cứ khăng khăng phải nhận xét, cuối cùng cầm lấy đao lại chê bai một tràng, đúng là điển hình của kiểu không có việc gì cũng thích kiếm chuyện.
“Dù thế nào thì thanh đao này cũng là bạn tặng, dù sao cũng là chút tấm lòng.” Trương Hằng đưa tay muốn lấy lại thanh đao.
Nhưng ông chủ vẫn chưa lập tức buông tay, mà lại nói, “Đã vậy, chọn thanh này đi.”
“Ừm?”
“Ta nói, cứ chọn thanh này đi.” Ông chủ nhàn nhạt nói, “Juuzumaru Tsunetsugu là đao của Nichiren thượng nhân, Kiku-Ichimonji thuộc về Okita Souji, hai người bọn họ đều dùng cách riêng để đánh lên dấu ấn của mình lên đao, cho nên đây là đao của bọn họ, cũng chỉ là đao của bọn họ.”
Trương Hằng nghe vậy trong lòng có chút dao động.
“Đao là thứ, chung quy vẫn là vì người mà nổi danh, không có tên cũng không sao, ngươi có thể đặt cho nó, không có lịch sử cũng không cần gấp, mình viết là được, viết lịch sử của mình cũng chính là lịch sử của nó, huống chi trong thanh đao này còn có tình cảm của người khác gửi gắm, đây chính là đao của ngươi.” Ông chủ như một con quỷ, không ngừng dụ dỗ bên tai Trương Hằng.
“Nói vậy ý ngài là không muốn ta mang hai thanh danh đao kia ra khỏi phó bản?” Trương Hằng nói, hắn đã mơ hồ đoán được thân phận của đối phương, dứt khoát nói thẳng.
Ông chủ nhấp một ngụm trà, cười tủm tỉm nói, “Đây là lựa chọn của ngươi, ta chỉ phụ trách đưa ra đề nghị, mua rồi thì không nên hối hận.”
“Thế nhưng ngài nói nhiều như vậy, cũng không che giấu được việc thanh đao này vốn thiếu hụt.” Trương Hằng im lặng nói.
“Chẳng phải ngươi rất rõ ràng, trên đời này có chuyện gì thập toàn thập mỹ,” ông chủ thản nhiên nói, “đao cũng như người, ai mà chẳng có lúc sa cơ, chẳng phải cũng có không ít đế vương tướng tướng xuất thân từ nơi cỏ dại sao, mấu chốt là có quý nhân kéo một tay.”
“Cho nên…Ý ngài là ta chính là cái kẻ thích vung tiền ra để nâng đỡ?”
“Hắc hắc.” Ông chủ cười một cách đáng đánh đòn, đã không còn vẻ tiên phong đạo cốt lúc pha trà trước đó, “Ta nói rồi, lựa chọn ở ngươi, biết đâu chừng nó cũng sẽ có ngày kéo ngươi một phen đấy.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận