Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 438: Hiểu lầm?

Chương 438: Hiểu lầm?
Ngay khi Trương Hằng ở lầu hai đánh giá xung quanh, tìm kiếm người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen, thì bóng dáng của cô ta lại xuất hiện ở tầng một sau quầy hàng. Cô ta đưa tay nhặt một viên nam châm đen trên mặt đất, bỏ vào túi, để nó hút lấy một viên nam châm trắng khác.
Sau đó, cô ta ngồi xổm xuống, cố gắng không gây ra tiếng động, men theo quầy hàng một đường về phía trước tìm tòi, đầu tiên là thấy biển chỉ dẫn toilet, nhưng khi vào trong thì phát hiện bên trong chỉ có một chiếc quạt thông gió thông với bên ngoài. Sau đó, người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen liền dời một thùng rác, dẫm lên trên, nhìn ra bên ngoài thì thấy đó là một bãi đỗ xe lộ thiên.
Thông thường, bãi đỗ xe sẽ có một lối đi thông trực tiếp vào bên trong siêu thị. Nói cách khác, chỉ cần tìm được lối đi này thì cô ta có thể trực tiếp rời khỏi bằng bãi đỗ xe. Điều này cũng không khó với người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen. Trên thực tế, sau khi ra khỏi toilet, cô ta đi thêm sáu cửa hàng nữa, vừa lúc nhìn thấy một lối thoát hiểm ở phía bên tay phải. Từ vị trí đó có thể thấy vừa vặn thông ra bãi đỗ xe.
Người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen bước nhanh hơn. Cô ta biết thời gian mình có không nhiều. Nếu Trương Hằng không ngốc thì chẳng mấy chốc sẽ tìm đến phòng giám sát của cửa hàng. Từ đó, hắn có thể dễ dàng nắm bắt động thái khắp nơi của cửa hàng. Vì vậy, cô ta cần phải rời đi trước lúc đó.
Lối thoát hiểm cũng bị khóa, nhưng với người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen thì đây căn bản không phải là vấn đề. Cô ta lấy chiếc chìa khóa trước đó ra. Kết quả giống như ở trước cổng chính. Chiếc chìa khóa trong tay cô ta tự động điều chỉnh hình dạng ngay khi cắm vào ổ khóa, giúp cô ta dễ dàng mở cửa, đi vào bãi đỗ xe.
Sau đó, cô ta lại tính toán thời gian. Trương Hằng lúc này có lẽ mới vừa tìm thấy phòng giám sát và đang trên đường chạy đến. Mà cô ta chỉ cần chạy thêm 50 mét phía trước nữa là có thể rời khỏi bãi đỗ xe.
Nhưng điều khiến người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen không ngờ tới là Trương Hằng căn bản không hề đi tìm phòng giám sát mà trực tiếp leo lên sân thượng của cửa hàng. Lúc này hắn đang đứng trên nóc nhà nhìn xuống.
Hầu hết các cửa hàng đều có không ít cửa và lối đi thông ra bên ngoài. Do đó, một khi mất dấu mục tiêu thì sẽ rất khó để đánh giá xem mục tiêu sẽ rời đi bằng cửa nào. Hơn nữa, trên thế giới này còn tồn tại những đạo cụ trong trò chơi. Chính Trương Hằng từng có một đạo cụ có thể khiến bức tường hòa tan. Cho nên hắn không đoán người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen sẽ rời đi bằng đường nào. Dù sao, cô ta đi bằng đường nào thì cũng sẽ đến được bên ngoài cửa hàng. Từ mái nhà có thể nhìn rõ tất cả.
Đương nhiên, người bình thường sẽ không chọn lên tầng cao nhất vào lúc này. Bởi vì thấy thì thấy, nhưng để đuổi kịp thì còn phải từ trên đó xuống, một đoạn đường mất khá nhiều thời gian. Khi ra đến ngoài cửa hàng thì mục tiêu có lẽ đã chạy mất dạng.
Nhưng đối với Trương Hằng, vấn đề này không tồn tại.
Hắn nhìn thấy người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen đang đi ngang qua bãi đỗ xe. Sau đó, hắn nhảy thẳng từ trên mái nhà xuống. Trong lúc cơ thể rơi xuống, đôi cánh chim màu đen phía sau cũng đồng thời mở ra.
Người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen chỉ cảm thấy một bóng đen lướt qua trên đầu. Nhưng ngẩng đầu lên thì không thấy có gì bất thường trên không trung. Cô ta còn tưởng do tinh thần căng thẳng quá mà bị ảo giác. Kết quả là vừa chạy ra khỏi bãi đỗ xe thì liền đụng phải một người.
Người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen lùi lại mấy bước, đợi đến khi đứng vững thì bất ngờ nhận ra người vừa va phải mình không ai khác chính là Trương Hằng.
Chỉ là cô ta hoàn toàn không hiểu nổi, rõ ràng nửa phút trước Trương Hằng còn ở trong siêu thị, vì sao nửa phút sau lại xuất hiện thần kỳ ở trước mặt cô ta. Hơn nữa, trong đoạn đường này cô ta đều rất cẩn thận, đặc biệt chú ý hành tung của mình. Xác nhận mãi đến lúc đi từ bãi đỗ xe ra cũng không để lộ sơ hở.
"Ngươi thật ra không cần lo lắng, ta chỉ muốn nghe ngóng ngươi một số chuyện thôi." Trương Hằng mở miệng nói.
"Chuyện gì?" Người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen cảnh giác hỏi.
"Ta biết ngươi và muội muội ngươi hiện tại đang ở trong một cuộc cạnh tranh, và ngươi chắc cũng biết rõ tình trạng sức khỏe của cô ấy."
"Đúng vậy, ta biết cô ta không còn nhiều thời gian để sống, cho nên, ngươi cảm thấy ta là một người chị gái thì nên nhường cho cô ta chuyện này sao?" Người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen nhếch mép, lộ ra một nụ cười chế nhạo.
Nhưng Trương Hằng nghe vậy lại lắc đầu, "Ngươi muốn trở thành người đại diện của Loki cũng có lý do của ngươi, nên muốn ngươi nhường cho muội muội của ngươi cũng không có đạo lý gì. Ta không vì chuyện cạnh tranh giữa các ngươi mà đến, sở dĩ ta tìm ngươi là vì muốn nhờ ngươi một chuyện nhỏ, nói cho ta biết Loki ở đâu hoặc có cách nào liên hệ với hắn."
Sắc mặt của người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen trở nên hơi kỳ quái, "Các ngươi hỏi ta Loki ở đâu?"
"Ngươi là người đại diện của hắn, đương nhiên là phải hỏi ngươi."
"Ngươi đang trêu chọc ta hả? À, ta hiểu rồi, trách sao mấy người đàn ông các ngươi mãi mãi chỉ là đám ngu ngốc bị phụ nữ dắt mũi xoay vòng. Cô em gái thân yêu của ta đã nói với ngươi như vậy sao, nói rằng ta thắng trong cuộc cạnh tranh này?"
"Ý gì?" Trương Hằng nhíu mày.
"Nếu như ngươi không bị cô em gái bệnh tật, chả có gì đáng giá của ta mê đến váng đầu, vì sao không dùng đầu của mình mà suy nghĩ thật kỹ xem tối nay ta đến bệnh viện tìm cô ta là vì cái gì? Là để củng cố chiến thắng của mình sao? Hay là để làm ra tuyên bố với tư cách người chiến thắng?" Người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen cười khẩy nói.
"Ngươi nói là cô ta mới thật sự là người thắng trong cuộc cạnh tranh lần này? Nhưng mà vừa rồi ở trong trung tâm thương mại ngươi đã dùng siêu năng lực để vứt bỏ ta còn gì?"
"Không phải vậy đâu, về phần siêu năng lực của ta thì đại khái là một tuần trước Loki đã thu hồi lại năng lực đã giao cho ta. Còn những thủ đoạn nhỏ trong siêu thị đều là do đạo cụ của ta." Người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một cái chìa khóa và hai viên nam châm, lung lay trước mặt Trương Hằng, rồi nói tiếp.
"Trước kia, tam đại công hội đều không làm gì được ta, nếu như năng lực ngụy trang của ta còn, ngươi làm sao có thể dễ dàng bắt được ta như vậy? Thế nào, có phải cảm thấy muội muội ta không đơn thuần và vô hại như vẻ ngoài của cô ta? Nếu như ngươi muốn nghe thì ta có thể kể cho ngươi nghe nhiều hơn những chuyện xưa của cô ta. Đảm bảo sẽ làm ngươi kinh ngạc đấy. Trên thế giới này không ai hiểu rõ cô ta hơn ta đâu. Dù sao hai chúng ta có sự liên kết tâm linh mà."
Nhưng điều khiến người phụ nữ mặc đồ tennis màu đen bất ngờ là khi nghe cô ta nói xong thì Trương Hằng đối diện vẫn không hề nao núng mà chỉ nói ngắn gọn bốn chữ: "Ta tin tưởng nàng."
Dừng một chút, Trương Hằng lại tiếp tục nói, "Ta biết muội muội của ngươi cũng được một thời gian rồi, rất rõ cô ấy là người như thế nào, cho nên những chiêu ly gián nhỏ nhặt kia của ngươi vẫn là cất đi thì hơn. Bất quá, giờ xem ra có lẽ hai người các ngươi thật sự có hiểu lầm gì đó."
Bạn cần đăng nhập để bình luận