Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 570: Invisible Killer thiên 【 xong 】

Chương 570: Invisible Killer thiên [kết thúc]
Xem xong hai đạo cụ đầu tiên, Trương Hằng dời mắt sang đạo cụ thứ ba, đây cũng là một món mà hắn quen thuộc nhất, trước đó ở hội đấu giá hắn đã nhìn qua thuộc tính của nó, hơn nữa trong game hắn đã mua và sử dụng không chỉ một lần.
[Tên: Chủy thủ đào tẩu] [Phẩm chất: C] [Tác dụng: Truyền tống đến địa điểm chỉ định trong phạm vi 20m, số lần sử dụng còn lại 3, thời gian hồi chiêu 60 giây, đeo chủy thủ vào địa điểm khóa mục tiêu, tập trung tinh thần là có thể kích hoạt.]
Đây chính là chủy thủ dịch chuyển mà Trương Hằng quen thuộc, ở hội đấu giá trước kia món đạo cụ cấp C này đã từng xuất hiện, cuối cùng được bán với giá hơn hai ngàn điểm tích lũy, đổi lại ba lần sử dụng có vẻ hơi đắt, nhưng cho dù Đinh Tứ cũng chỉ đánh giá từ góc độ giao dịch thì hơi bị đội giá, nhưng xét về hiệu quả sử dụng thì không ai thấy cái giá đó là không đáng.
Mặc dù trong game, chủy thủ dịch chuyển thường được dùng như một đạo cụ để nhanh chóng xông vào chiến trường, nhưng một khi bị tấn công thì chủy thủ dịch chuyển không thể sử dụng, nhưng 【chủy thủ đào tẩu】 lại là đạo cụ mang siêu năng lực tự nhiên nên nó không hề có giới hạn đó, nó thật sự xứng đáng với cái tên 【chủy thủ đào tẩu】.
Món đạo cụ cấp C này không chỉ có thể được dùng để nhanh chóng xông vào chiến trường và tập kích như trong game mà còn có thể dùng để bỏ chạy trong lúc nguy cấp, nó gần như là một món bảo vật cứu mạng hoàn mỹ mà tất cả người chơi đều mong muốn, rốt cuộc điểm tích lũy dù có giá trị đến đâu cũng không quý bằng tính mạng của mình.
Đến lúc này, Trương Hằng đã xem xong ba đạo cụ, trong đó hai món cấp C và một món cấp D, thu hoạch xem như không tệ, nhưng phải biết trong phó bản lần này hắn đã xử lý Loki, vị thần dối trá và nghịch ngợm nổi tiếng trong thần thoại Bắc Âu, nếu xét về danh tiếng thì còn cao hơn cả kỵ sĩ bạch mã trong Tứ kỵ sĩ Khải Huyền.
Nhưng tỷ lệ rơi đồ của hắn lại kém xa kỵ sĩ bạch mã ôn dịch, việc xử lý ôn dịch đã cho Trương Hằng một đạo cụ cấp B và một đạo cụ cấp C, trong khi Loki chỉ cho tượng trưng hai đạo cụ cấp C và một đạo cụ cấp D, điều mấu chốt hơn là 【dây kẽm thú cưng】 thì khó nói, ít nhất thì hai đạo cụ cấp C, 【chủy thủ đào tẩu】 và 【đèn phiêu lưu giả】 đều không phải là đồ của mình.
Thế là Trương Hằng lại nhặt đạo cụ thứ tư lên, kết quả lại cau mày.
[Tên: Lá cây tràn đầy sức sống (giả)] [Phẩm chất: F] [Tác dụng: Lá cây ngâm nước có thể giúp người uống cảm thấy thoải mái dễ chịu, có thể làm dịu những cơn đau nhỏ, tinh thần cũng có chút nâng lên, nhưng thực tế không thể vì vậy mà khỏe hơn, thời gian tác dụng là một giờ. PS: Dù người chế tạo nó là ai thì cũng thật sự quá nhạt nhẽo.]
Đạo cụ chỉ có phẩm chất F này ngược lại là món đồ phù hợp nhất với phong cách của Loki trong số những đạo cụ mà Trương Hằng có được lần này, tin rằng ngoài thần dối trá và nghịch ngợm ra thì không ai lại nhạt nhẽo đến mức chuyên làm những thứ đồ này để trêu người chơi, tóm lại tất cả miêu tả có thể quy lại là nó hoàn toàn vô dụng.
Sau khi Trương Hằng cầm lấy, anh lập tức ngâm nó vào cốc nước để uống, không thể không thừa nhận là lá cây này trông bề ngoài cũng khá đẹp mắt, nhất là lúc ở trong cốc nước, nó hoàn toàn xòe ra, nhìn rất có tiên phong đạo cốt, hơn nữa vớt ra rồi mà nó vẫn cứ xanh biêng biếc, dường như không hề bị nước nóng ảnh hưởng.
Nhưng sau khi Trương Hằng thử một miếng thì thấy, tác dụng của món đồ này thật sự quá yếu ớt, đừng nói là để dùng làm chất kích thích tạm thời, ngay cả việc làm tạm một chút bạch dược Vân Nam để giảm đau cho cơ thể khi bị thương cũng khó đạt được hiệu quả mong muốn, giống như tác dụng đã miêu tả, nó chỉ có thể khiến người ta sau khi uống cảm thấy chủ quan là thoải mái, dễ chịu một chút xíu.
Trương Hằng thậm chí còn nghi ngờ rằng ý nghĩa tồn tại của nó chỉ là để Loki tạo ra để trào phúng các loại sản phẩm chăm sóc sức khỏe thần thánh hiện nay đang bay đầy trời mà thôi.
Nhưng nghĩ đến đây thì Trương Hằng lại khẽ động sắc mặt, vì anh dường như đã hiểu cách dùng của món đạo cụ này.
Thế là Trương Hằng cáo từ với cô gái pha chế rượu, anh thò tay vào một thùng sắt bên cạnh, lấy ra 【dây kẽm thú cưng】 lúc trước anh đã ném vào đó. Kết quả anh phát hiện ở dưới đáy cái thùng sắt kia, không biết từ lúc nào mà lại có thêm một loạt vết cắn giống như răng, hơn nữa một khu vực ở chỗ đó dường như đã mỏng hơn so với chỗ khác.
"Dây kẽm của ngươi đâu có răng, sao lại bị gặm thành ra thế này?"
【dây kẽm thú cưng】 đương nhiên không nói gì, nó vẫn giữ nguyên vẻ lười biếng, có điều không còn là vẻ mặt ủ rũ chán nản mà giống như là vừa được ăn uống no đủ nên không muốn cử động lắm.
Thế là Trương Hằng định ném nó trở lại hộp gỗ tule cho nó tự trông nhà, nhưng lại bị cô gái pha chế rượu ngăn lại, "Ta cũng không quen với tập tính của món đồ chơi này lắm, nhưng ta cảm giác là nó không thích bị nhốt trong không gian kín, nếu ngươi thật sự muốn bồi dưỡng tình cảm với nó, dù ta thấy việc này hơi ngốc… thì tốt nhất là đừng nhốt nó vào trong hộp."
"Cám ơn."
Sau khi Trương Hằng nói xong liền bắt chước Loki nhét bừa 【dây kẽm thú cưng】 vào túi, sau đó anh lại nhặt ba loại đạo cụ vừa giám định xong.
Cô gái pha chế rượu lúc này lại lên tiếng, "Lần này ngươi hoàn thành phó bản thông thường sớm hơn rất nhiều so với trước kia, vậy về sau… là có chuyện gì đó phải bận sao?"
"Hè sắp đến rồi, ta cũng định về nhà, nên tranh thủ chơi hết các game của tháng này."
Mặc dù cô gái pha chế rượu từng giúp anh ở dưới đường hầm bỏ hoang, nhưng hiện giờ Trương Hằng vẫn chưa hoàn toàn dò xét mối quan hệ giữa hai người nên anh cũng không tiết lộ hành trình đến Greenland của mình.
Thế là cô gái pha chế rượu lại nhìn chằm chằm vào anh một lúc lâu, sau đó duỗi lưng nói, "Vậy cũng được, xem ra chúng ta phải tạm biệt nhau hơn một tháng."
"Chúc ngươi kỳ nghỉ vui vẻ."
"Chúc ngươi kỳ nghỉ vui vẻ, sau khi tan ca ta cũng định đi mua cái thùng đá mới." Cô gái pha chế rượu thầm nói.
Sau khi bước ra khỏi cửa lớn của quán bar, Trương Hằng biết là dù chuyện của đại diện chiến tranh hay chuyện phó bản thông thường đều đã tạm thời có một kết thúc, rốt cuộc anh cũng sắp đón chờ hành trình đến Greenland mà mình đã chuẩn bị từ lâu, đó là nơi khởi đầu của tất cả, rất nhiều dấu hiệu đều cho thấy cha mẹ anh đã gặp anh ở đó vào năm đó.
Nói một cách khác, đó cũng rất có thể là quê hương của anh, dù năm đó nơi đội khảo sát khoa học đi đến được nghe nói là trong vòng trăm dặm không có ai ở, và rất khó tưởng tượng một đứa bé có thể sống sót trong môi trường tự nhiên khắc nghiệt như vậy, nhưng chính vì vậy mà Trương Hằng cần đích thân đến đó một chuyến, để tìm ra đáp án.
Anh có dự cảm rằng chuyến đi này sẽ hoàn toàn thay đổi nhân sinh của mình, nhưng Trương Hằng cũng biết rằng mình không còn đường lui nữa, tình cảm của anh đã tiêu hao gần hết, có một số việc không phải muốn trốn tránh là có thể trốn tránh được.
Nhưng trước đó, anh còn có một chuyện muốn làm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận