Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 29: Hữu nghị khảo nghiệm

Đám người được xe cảnh s·á·t đưa về khu vực nội thành, làm giấy ghi lời khai, bất quá lực lượng cảnh s·á·t có hạn, những vụ án nhỏ không gây ảnh hưởng nghiêm trọng thế này thì c·ô·ng an cũng chỉ làm qua loa cho có lệ, cảnh cáo mấy du khách xung quanh, trừ khi sự việc tương tự lại xảγ ra, nếu không sẽ không dồn nhân lực vào điều tra.
Đây cũng là chuyện không còn cách nào, bởi vì cơ bản mỗi nhân viên cảnh s·á·t trên tay đều sẽ có không ít vụ án tích tụ, sắp xếp thứ tự ưu tiên là kỹ năng cơ bản của mỗi cảnh s·á·t.
Việc cắm trại dã ngoại xem như bị bỏ, mọi người trở lại trường thì đã gần mười hai giờ, sau khi chào tạm biệt liền về phòng ngủ của mình.
Trần Hoa Đống vận khí không tệ, nhờ biểu hiện dũng cảm không hề lùi bước khi đối mặt với đám thanh niên mà xin được số điện thoại của Trần Tĩnh, có người mở đầu, mọi người dứt khoát trao đổi phương thức liên lạc luôn.
Vừa về phòng ngủ chưa kịp ngồi nóng chỗ thì bên nhóm của hồ đã nhắn tin qua, Thẩm Hi Hi cũng gửi Wechat cho Trương Hằng, chủ yếu vẫn là dặn hắn khoảng thời gian gần đây cố gắng cẩn t·h·ậ·n.
Trương Hằng nghĩ nghĩ, lịch sự trả lời cảm ơn.
Hắn vừa gửi tin nhắn đi, xung quanh đột nhiên im lặng trở lại, hơn một tháng trôi qua, Trương Hằng đối với loại tình huống này đã không còn lạ gì.
Hắn dùng di động cài báo thức lúc bảy giờ, leo lên g·i·ư·ờ·n·g ngủ một giấc.
Mở mắt ra bên ngoài vẫn tối đen như mực, Trương Hằng tắt chuông báo thức, xoay người xuống g·i·ư·ờ·n·g, pha cho mình một cốc yến mạch, cầm cái cốc đi xuống lầu.
Lần này dì quản lý ký túc xá lại hành động khá sớm, mới mười hai giờ đã khóa cửa lớn rồi.
Trương Hằng đi vào phòng trực ban, quen đường quen nẻo lấy chìa khóa, mở cửa.
Hắn đi trước đến siêu thị Wumart, cầm một cái bánh dứa trên kệ hàng, đặt tiền lẻ ở quầy thu ngân, thực tế Trương Hằng đã lâu không làm chuyện này, từ khi chuyện truyền thuyết 12 giờ đêm dọa một bác gái đến mức phải về nhà ôm cháu trai, hắn đã đổi thành việc chuẩn bị đồ ăn bỏ vào tủ trước khi đi ngủ.
Bất quá lần này thuộc trường hợp ngoài ý muốn, nếu không vì Trần Thành quấy rối thì theo lý hắn giờ này vẫn đang ở bên ngoài cắm trại dã ngoại, Trương Hằng vừa ăn hết yến mạch vừa ăn bánh dứa, tiện tay gửi cái cốc lên kệ hàng siêu thị, sau đó tản bộ đến phòng tập 24h, vừa hay đồ ăn trong bụng cũng tiêu hóa gần hết.
Hắn bắt đầu tập luyện từ máy chèo thuyền, ba tiếng rất nhanh trôi qua, sau đó Trương Hằng đi tắm, rồi đến câu lạc bộ leo núi. . . Cuối cùng hắn cầm hóa đơn, bắt đầu tản bộ trong thành phố.
Kết quả trên đường, ánh mắt hắn bị thu hút bởi chiếc BMW đỏ trước cửa một quán trọ nhỏ, Trương Hằng dừng xe đạp, nhìn biển số xe, cuối cùng x·á·c định đúng là xe của Trình Thành.
Nói thật, Trương Hằng không quá để ý đến tên phú gia c·ô·ng t·ử này, như hắn đã nói với Thẩm Hi Hi, hắn không mấy khi tham gia các hoạt động câu lạc bộ hay tập thể, cùng đám người trong hội học sinh cơ hồ không gặp mặt, việc Trình Thành muốn đối phó hắn sẽ rất khó khăn.
Người sau tuy bình thường trong trường hô mưa gọi gió, nhưng đâu có ai ngốc, ai cũng vì tiền thôi, cùng hắn a dua nịnh bợ lừa gạt mấy cô bé ngây thơ chưa trải sự đời thì được, nhưng nếu vì hắn mà đánh đổi bằng tấm bằng tốt nghiệp, thậm chí phạm pháp thì x·i·n ·l·ỗ·i, không ai dám hầu cả.
Còn chuyện bên ngoài trường, gã thanh niên hôm đó kỳ thực xét về bản chất thì không phải là thành phần xã hội gì, trải qua nhắc nhở của Thẩm Hi Hi, Trương Hằng cũng p·h·át hiện người kia giống với Trình Thành, đều là đám ăn chơi lêu lổng con nhà giàu, lần này đơn thuần là đến giúp bạn bè thôi, nhưng đám người này đôi khi lại còn phiền phức hơn cả mấy tay lưu manh, vì sĩ diện cái gì cũng dám làm.
Vì tiện đường gặp, Trương Hằng cảm thấy nên giải quyết mối họa ngầm này vẫn hơn.
Hắn cất xe đạp công cộng dưới lầu, đi vào quán trọ, Trương Hằng không biết Trần Thành ở tầng mấy, nhưng đây không phải vấn đề, máy tính ở quầy có thể dễ dàng tra được toàn bộ thông tin kh·á·c·h hàng.
Trương Hằng nhanh chóng tìm được tên của Trần Thành, ghi lại số phòng, sau đó mượn một chiếc chìa khóa dự phòng, hai phút sau đẩy cửa phòng 305.
Cửa kính phòng tắm đầy hơi nước, không có tiếng nước, còn có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của một phụ nữ bên trong, Trương Hằng không có ý định chiếm tiện nghi, nhìn qua một chút liền thu hồi ánh mắt, hắn đi vào trong phòng, cảnh tượng trước mắt là quần áo vứt lung tung.
Trên TV còn vắt một chiếc áo n·g·ự·c.
Trình Thành cởi trần, nằm trên g·i·ư·ờ·n·g, chỉ mặc quần cộc, một tay h·út t·huốc một tay nhắn tin Wechat.
Trương Hằng giật lấy điện thoại trên tay hắn, nhìn thấy đối tượng nói chuyện là một tên tên là Ngô Phàm, dùng hình xăm làm ảnh đại diện, Trương Hằng chợt nhớ, phát hiện mình không tài nào nhớ rõ hình xăm trên người gã thanh niên trước kia là gì, nhưng không sao, hắn bấm vào trang cá nhân của đối phương, lướt xuống, rất nhanh đã tìm thấy ảnh chụp.
Là ảnh chủ nick Wechat này chụp cùng một tủ giày, phía dưới còn có dòng chữ —— giày nhiều quá không bỏ được, phải làm sao?
Mà người trong ảnh chính là gã hôm trước chơi trò chồng d·a·o.
Trương Hằng quay trở lại giao diện tin nhắn, lật xem tin nhắn của hai người, giống với phỏng đoán ban đầu của hắn, chuyện này quả thật do Trình Thành lên kế hoạch, khi chuyện xảy ra hắn cũng ở gần đó, chuẩn bị chờ có tín hiệu thì ra tay, nhưng không ngờ cuối cùng lại bị Trương Hằng phá hỏng, đành phải lái xe về, một bụng bực dọc không chỗ xả liền hẹn cô em học sinh vừa mới quen được.
Ngô Phàm hỏi Trình Thành, có cần nghĩ cách làm tên chơi cung kia một chút không.
Trình Thành cũng không phải người có tâm thật sự, chỉ là cẩn t·h·ậ·n, nói là đợi hắn điều tra lý lịch của Trương Hằng rồi tính tiếp.
Lật về trước một chút là tin nhắn của hai người, ví dụ quán ăn đêm nào có em gái xinh, đôi giày nào số lượng có hạn đáng để cất, hay là cua được cô nào, ng·ự·c ai lớn, vân vân, ngoài ra Trương Hằng còn p·h·át hiện Trình Thành có tiếp xúc với ma túy mềm, lại còn dụ dỗ mấy cô gái quen hắn dùng chung.
Trương Hằng lắc đầu, tên này ngược lại rất h·ạ·i người, xem xong hắn tiện tay lập một nhóm chat, lôi hết Ngô Phàm và mấy người giống dạng thiếu gia mà hắn tìm được trong danh bạ vào.
Sau đó gõ chữ, Ngô Phàm kia đúng là đồ ngốc, tùy tiện dùng mấy câu nghĩa khí đã ngu ngơ nghe theo, bảo hắn làm gì thì làm đó, giờ thì cứ như c·h·ó nhà ta, ở cuối còn kèm một cái icon đeo kính râm đểu giả, rồi bấm nút gửi.
Có thể đoán được là sau 0 giờ, một tình hữu nghị bền chặt sắp phải đối mặt với khảo nghiệm t·à·n k·h·ố·c.
Nhưng chỉ như vậy thì chưa chắc đã khiến Trình Thành chịu an phận, nên Trương Hằng vẫn quyết định cho hắn chút cảnh cáo.
Hắn không có làm chuyện gì quá đáng, dù sao hắn cũng không phải quỷ dữ, chỉ đơn thuần là mời Trình Thành uống chút nước mà thôi.
Hai chai nước khoáng trong phòng đều bị rót hết, Trương Hằng sợ Trình Thành uống chưa đủ đã lại ra quầy cầm hai chai nữa, và để phòng ngừa việc Trình Thành uống nước quá nhiều mà bị ngộ độc dẫn đến tổn thương hệ thần kinh, thậm chí t·ử v·ong, hắn còn đặc biệt cầm thêm ba chai Pocari.
Kết quả phát hiện chai nước khoáng còn lại không rót vào được nữa, bụng Trình Thành đã lớn hơn hẳn một vòng, lay một cái là nghe tiếng nước chảy bên trong.
Sau đó Trương Hằng xóa sạch toàn bộ app trên điện thoại của Trình Thành, đổi ảnh nền thành hình ma trẻ con tân nương HD, đồng thời lưu lại trong ghi chú một câu chỉ có ngoài mặt—— hãy tự ngẫm xem mình đã làm gì.
Làm xong mọi việc, Trương Hằng liền cưỡi xe đạp ofo rời khỏi quán trọ, tiếp tục khám phá con đường nghệ thuật của mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận