Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 120: Ngươi muốn nghe lời nói thật sao

Chương 120: Ngươi muốn nghe lời thật sao?
Công việc của Gabi rất nhiều, sau khi sắp xếp xong danh sách đối chiến ngày mai thì vội vàng rời khỏi sân huấn luyện. Những người còn lại thì nhao nhao vây quanh huấn luyện sư, hỏi thăm thông tin về đối thủ của mình, nhận được tin tức xong lại tranh thủ thời gian quay đầu đi tìm người làm bồi luyện, mô phỏng đối chiến ngày mai.
Chỉ có Varro một mình ngồi dưới đất, không nhúc nhích. Bóng dáng hắn nhìn có chút cô đơn, bất quá lần này đại đa số mọi người đều có thể hiểu được sự ủ rũ của hắn, bởi vì vận may của hắn thật sự quá tệ, lại phải đối đầu với Habitus, chênh lệch của hai bên quá lớn, trận đấu này nhất định là một chiều bị treo lên đánh, mà tỷ lệ Varro thông qua khảo hạch đương nhiên cũng gần như bằng không.
Trương Hằng lúc này cũng từ chỗ huấn luyện sư hỏi được tư liệu của Garba, bao gồm tỷ lệ thắng bại, phong cách chiến đấu các loại. Huấn luyện sư có ấn tượng không tệ về Trương Hằng, còn cố ý nhắc nhở hắn khi giao đấu với lão hồ ly như Garba thì nên chú ý những điểm nào. Sau khi Trương Hằng nói lời cảm ơn thì đi đến bên cạnh Varro.
Varro không cần quay đầu lại cũng biết là ai đến, mở miệng nói, "Đừng lo lắng, ta vẫn chưa bỏ cuộc, trước kia ngươi hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà ta lại quyết định trở thành dũng sĩ giác đấu."
"Bây giờ ngươi nguyện ý nói cho ta biết sao?" Trương Hằng ngồi xuống bên cạnh Varro.
"Chiều nay, chính là chiều nay khi ta đi sân đấu phụ giúp, ta đã thấy hắn." Varro nắm chặt nắm đấm.
"Ai?"
"Từng là bạn tốt nhất của ta, hoặc nói... người mà trước đây ta đã từng xem là bạn tốt nhất." Varro tự giễu cười cười, "Ta cực kỳ tin tưởng hắn, đem toàn bộ số tiền đầu tư vào cây gai dầu giao hết cho hắn, để hắn mang đến Ai Cập, nhưng sau này bọn chúng nói hắn bị cướp trên đường, cả người lẫn tiền đều mất hết, ngược lại bọn chúng đưa t·h·i t·hể về, chiều cao hình thể đều không có vấn đề gì, nhưng mà mặt lại bị sẹo bỏng."
"Hắn đã trở về rồi?"
"Đúng vậy, hơn nữa còn cùng thê t·ử của ta ở chung một chỗ, hai người bọn họ cùng ngồi trên khán đài, thưởng thức buổi biểu diễn giác đấu, hẳn là bọn hắn không chú ý tới ta, cũng phải, trước đây khi ta đi xem biểu diễn giác đấu cũng đâu có chú ý tới nô lệ phía dưới."
Hành vi phách lối của đối phương cũng khiến Trương Hằng có chút bất ngờ, Trương Hằng vốn nghĩ rằng bạn của Varro sau khi giả chết rồi cũng sẽ rời khỏi La Mã, mang theo tài sản của Varro chuyển đến nơi khác ở, như vậy coi như không có chứng cứ, nhưng không ngờ tên đó lại dám quay lại, còn quang minh chính đại cùng thê t·ử của Varro ở cùng nhau.
"Ngươi có thể khởi tố hắn, đòi lại tài sản của mình không?" Trương Hằng hỏi.
Varro lắc đầu, "Trong luật của Brazil chỉ thụ lý việc kiện tụng của c·ô·ng dân La Mã, nô lệ không nằm trong số đó, hơn nữa bây giờ ta cũng không có tiền thuê luật sư, bọn chúng còn có thể tìm đủ loại lý do để biện giải, ví dụ như hắn thực sự gặp cướp, nhưng mà may mắn t·r·ố·n thoát, chỉ là người khác nhầm lẫn mà đem t·h·i t·hể của người khác đưa về cho hắn, ban đầu ta đã ký khế ước kia, bất luận là vì nguyên nhân gì, ta đều đã hoàn toàn vi phạm điều ước."
Varro bây giờ so với lúc Trương Hằng mới gặp hắn đã trầm ổn hơn nhiều, chẳng phải vì sao người ta vẫn nói gian khổ chính là trường học tốt nhất, nhưng vấn đề của Varro là hắn thực sự quá xui xẻo.
Trải qua việc thê t·ử và bạn thân p·h·ả·n b·ộ·i, rồi mất đi tự do, vất vả tỉnh lại, g·ánh ch·ịu một đoạn huấn luyện ma quỷ không thể ch·ố·ng đỡ, ngẩng đầu lên thì lại p·h·át hiện Habitus cản đường phía trước.
Varro do dự một chút, vẫn là hỏi, "Ngươi cảm thấy ta có bao nhiêu phần thắng khi đối đầu với Habitus?"
"Ngươi muốn nghe lời thật sao?"
"Đương nhiên."
"Không có một thành nào." Trương Hằng thẳng thắn nói, "Hắn đang ở giai đoạn hoàng kim của đấu sĩ, tố chất cơ thể, kỹ xảo chiến đấu, kinh nghiệm chiến đấu đều vượt xa ngươi, loại chênh lệch này không phải chỉ dựa vào ý chí là có thể bù đắp, cho dù là Bach được huấn luyện cường hóa mà đối đầu hắn thì phần thắng cũng rất nhỏ."
"Vậy còn ngươi?" Varro hỏi.
Trương Hằng cười cười, không trả lời câu hỏi này, mà lại nói, "Nhưng mục tiêu của ngươi cũng không phải là thắng hắn, chỉ cần có thể thông qua buổi khảo hạch ngày mai là được."
"Nếu như đúng như lời ngươi nói, tố chất cơ thể, kỹ xảo chiến đấu, kinh nghiệm chiến đấu của hắn đều hơn ta, vậy thì trận chiến ngày mai sẽ là một chiều, vậy làm sao ta có thể thông qua buổi khảo hạch?" Varro cười khổ, "Ta không biết ta có thể cầm cự dưới tay hắn được bao lâu, mười hiệp sao."
"Có thể là ngươi đánh giá bản thân mình hơi cao rồi, bạn của ta." Trương Hằng nói uyển chuyển, "mặt khác, chỉ có phòng ngự hoặc chạy t·r·ố·n thì coi như ngươi có thể kéo dài hiệp đấu cũng không có ý nghĩa gì."
Người xem có ấn tượng rất xấu với những kẻ hay chạy trốn, nếu như đấu sĩ nào luôn bỏ chạy thì khi hắn thất bại mà người xem không được thấy biểu hiện đặc sắc, tức sẽ sôi ruột, lúc này bọn chúng sẽ gào thét gi·ết hắn! Những người tổ chức biểu diễn cũng sẽ thuận theo ý dân mà xử quyết kẻ thất bại.
Bởi vậy, dù là những đấu sĩ giảo hoạt như Garba, khi gặp đối thủ biết mình không thắng được thì cũng phải dốc sức chiến đấu, cho dù không thắng thì cũng phải bôi một hai vết trên người đối thủ, để thể hiện thái độ kính nghiệp của bản thân.
"Mấu chốt của việc vượt qua khảo hạch không nằm ở số hiệp đấu, mà là nằm ở việc ngươi có tạo được phiền phức cho Habitus hay không."
"Ta tạo phiền phức cho Habitus? Phiền toái gì chứ, m·á·u của ta sẽ văng lên trên k·i·ế·m của hắn sao?"
"Cần phiền toái lớn hơn chút." Trương Hằng nói, "Nếu như là người khác ta cũng không giúp được, nhưng mà trước đây chúng ta đã gặp Habitus ra tay, cho nên trong vấn đề này có lẽ ta có thể cho ngươi vài lời khuyên.
"Thật sao?" Varro vui mừng nói, hắn nhìn Trương Hằng ánh mắt lúc này giống như đang nhìn Jupiter hóa thân ở nhân gian.
Người sau đã không ít lần cứu hắn, từ việc giúp hắn kéo dài thời hạn ba ngày, đến việc làm hộ cụ cho hắn, bây giờ lại nói với hắn là có lẽ có biện pháp chiếm được chút lợi trên người Habitus.
"Đừng vội vui mừng, ta cũng không quá chắc chắn, rốt cuộc vẫn phải xem khả năng p·h·át huy của ngươi lúc lâm trận, cũng như thái độ của Habitus với ngươi nữa."
Trương Hằng dừng một chút, rồi nói tiếp, "Theo lý thuyết hắn hẳn sẽ không tham gia buổi khảo hạch nhập môn cho đấu sĩ, chúng ta không biết vì sao hắn có trong danh sách, nhưng nếu bắt ta đoán thì ta thấy rất có thể hắn và Gabi có chút mâu thuẫn, dù sao sự trỗi dậy của Bach đã trực tiếp đe dọa tới hắn, Gabi có lẽ là nhân cơ hội này để gõ hắn một chút, nên đoán chừng tâm tình của Habitus sẽ không được tốt, thêm việc hắn là một người cực kỳ kiêu ngạo, cho nên cơ hội của ngươi tới rồi, ta có thể đóng vai hắn để cùng ngươi đối luyện, chúng ta có cả một ngày, nếu như ngươi có thể làm được như lời ta nói, có lẽ ngươi sẽ gây ra được một chút phiền toái nhỏ cho hắn, đương nhiên dù mọi chuyện đều suôn sẻ, thì ngươi cũng chỉ có khoảng bốn thành cơ hội."
"Đủ rồi, bốn thành dù sao cũng tốt hơn là không có chút cơ hội nào." Varro nghiến răng nói, "Từ cái khoảnh khắc ta bị bán đến đây, ta chỉ còn con đường liều mạng, ta cần phải thoát ra khỏi đây, ta nhất định phải ra khỏi nơi này."
"Tốt lắm, ta sẽ nói cho ngươi biết ngươi cần phải làm gì."
Bạn cần đăng nhập để bình luận