Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 249: Bức tranh hạ lạc

Holmes trở về vào lúc hoàng hôn, hắn không nói một lời đã xông thẳng vào phòng, một lát sau, tiếng đàn violin lúc cao lúc thấp từ phòng ngủ của hắn truyền ra, hắn hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của người nghe, hành hạ lỗ tai người ngoài khoảng một khắc đồng hồ mới chịu dừng lại, hài lòng đặt đàn violin xuống, sau đó nói với Trương Hằng, "Đêm nay hủy buổi gặp mặt với Vial, ta đã báo cho hắn rồi, buổi chiều không thu được quá nhiều tin tức hữu dụng, có gặp cũng chẳng nói được gì."
"Vừa hay, ta cũng định nói với ngươi là đêm nay có thể có việc, không đi được." Trương Hằng lấy ra hai tấm vé xem kịch, "Một người bạn tặng hai ta vé, muốn ta đi xem nàng biểu diễn vào buổi tối."
"Ha ha, nhà hát hoàng hậu lại có vở kịch mới sao?" Holmes vẫn như trước đây rất tinh mắt, "Vậy ngươi có bạn đồng hành không?"
"Ngươi biết ta mới đến Luân Đôn không lâu, còn chưa quen thuộc lắm nơi này, cũng không có ai quen cả, cho nên..."
"Vậy thì thật trùng hợp, ta cũng đang định đi nhà hát hoàng hậu vào tối nay đấy." Holmes cười nói.
"Ngoài việc thích chơi đàn violin ra, ngươi cũng thích xem kịch à?"
"Ta rất thích xem kịch, nhưng đêm nay cũng không chỉ vì nghe ca nhạc kịch." Holmes nói, "Chúng ta muốn bắt được M tiên sinh kia, phải biết được mục tiêu của hắn là ai, trước kia hắn toàn hoạt động ở nước Pháp, đột nhiên chạy xa đến Luân Đôn, hiển nhiên không thể chỉ vì mấy mối làm ăn nhỏ."
"Vậy ngươi có khoanh vùng được đối tượng chưa?"
"Ừm, chiều nay ta có đến thăm mấy người bạn, chỉnh lý được một danh sách, xếp theo thứ tự từ trên xuống dưới, đều là người hắn có khả năng nhắm đến, tuy hiện tại hắn chưa hành động, nhưng nếu ta là hắn thì đã bắt đầu nghiên cứu mục tiêu rồi, vừa hay ba trong năm người đứng đầu danh sách tối nay đều có mặt ở nhà hát hoàng hậu, ta có chút quen biết với thợ trang điểm chính ở rạp, vốn định nhờ hắn kiếm vé vào, nhưng bây giờ trong tay ngươi có vé rồi thì tốt quá."
...
Sau khi ăn tối xong, Holmes và Trương Hằng thay lễ phục. Holmes vuốt cằm thu dọn một chút, cả người trông có vẻ tinh thần hơn hẳn, cùng với sống mũi ưng và đường nét kiên nghị trên khuôn mặt, có lẽ tuy vẫn không được coi là mỹ nam tử, nhưng tuyệt đối không xấu. Sau đó Holmes chọn một cây gậy chống có chuôi bằng đồi mồi, thân gậy làm bằng gỗ hồng, đồng thời nói với Trương Hằng, "Này bạn phương Đông, bây giờ ngươi đã có tiền, cũng nên đi mua cho mình một cây gậy chống thích hợp đi."
Trương Hằng không thể hiểu hết được sự yêu thích điên cuồng của đàn ông châu Âu với gậy chống, ở Luân Đôn, những người thuộc tầng lớp quý ông gần như ai cũng có gậy chống, và thường thì không chỉ có một cây. Chẳng hạn như buổi sáng dắt chó đi dạo, họ sẽ mang gậy chống bằng gỗ nguyên chất, buổi chiều tối lại đổi thành gậy có đầu bạc, còn trong các bữa tiệc tối, người giàu có lại cầm gậy đầu vàng. Mặt khác, những dịp tương tự như thế, khi đi xem kịch, cũng có một loại gậy chống chuyên dụng. Trong lúc bi đát nhất, thất vọng và nợ nần chồng chất, Balzac vẫn không ngần ngại ném ra 700 đồng franc để mua một cây gậy chống xa hoa khảm đá mã não. Tiêu dùng kiểu này nếu để 618 thời đại kia có lẽ đã bạo hết những người thường xuyên nói mình phải cắn răng rồi, đến hiện nay thì nó mang ý vị 'bán thận mua táo' rồi. Nhưng "nhập gia tùy tục" luôn là đức tính tốt đẹp của Trương Hằng. Thế kỷ 19 đại khái cũng là thời đại hoàng kim của gậy chống, ngay cả rất nhiều thương hiệu trang sức nổi tiếng cũng không thể không vào kiếm một phần. Tiffany, Cartier đều có gậy chống của mình, nhưng Trương Hằng lại không mấy hứng thú với những loại gậy chống mang nhãn mác đó. Ngoài việc giá của chúng quá đắt thì lý do còn là tiêu chuẩn chọn gậy của Trương Hằng khác với đa số người khác, gậy chống ngoài là biểu tượng địa vị thì trong lúc cần thiết còn có thể dùng làm vũ khí tự vệ. Bởi vậy Trương Hằng coi trọng trọng lượng và độ rắn chắc của gậy chống hơn, nó có đủ tiêu chuẩn làm vũ khí hay không, chứ không để ý đến kiểu dáng bên ngoài, hắn định khi nào rảnh sẽ đi dạo một chuyến ở chợ đồ cũ.
Hai người đến nhà hát hoàng hậu thì vẫn còn nửa tiếng nữa mới đến giờ biểu diễn. Eileen Eder đúng là đã thu xếp rất tốt vé vào cửa cho họ, ngay hàng ghế thứ hai chính giữa, còn mấy người mục tiêu mà Holmes quan tâm thì lại đang ở trong bao lầu hai. Trương Hằng đến giờ mới biết được, một trong số đó là Thor, một vị bá tước hiện là thủ tướng Anh. Trước giờ diễn, hắn ưỡn bụng và ngậm xì gà đi vào bao cùng vài người đi theo. Holmes cũng quan sát những người có trong danh sách, hay chính xác hơn là quan sát những người bên cạnh Thủ tướng, nhưng đến giờ hắn vẫn không phát hiện gì cả. Khi khán giả lục tục vào hết, đèn trong nhà hát cũng tối lại, âm nhạc vang lên và màn che từ từ được kéo ra. Trước khi vở kịch bắt đầu hai phút cuối cùng, Trương Hằng nói với Holmes, "Ta nghĩ thông suốt rồi."
"Ừm, nghĩ thông suốt chuyện gì?"
"Nghĩ rõ là bức tranh kia ở đâu rồi."
"Ồ?" Nghe vậy, Holmes cười nói, "Ngươi nói thử xem."
"Mấu chốt là ở chỗ tranh vẽ bị biến mất không thấy đâu, nhưng khung kính lại vẫn còn trong phòng," Trương Hằng phân tích, "đây cũng là điều trước đó ta cảm thấy có chút kỳ lạ, mang thẳng tranh đi so với việc tháo tranh ra từ khung kính sẽ dễ hơn nhiều, nên suy luận trước đó của ta có vấn đề, nếu là quản gia và hầu gái thông đồng, người mang tranh đi trước hoàn toàn có thể giao cho người sau cất, nhưng cô hầu vẫn gỡ tranh xuống, điều này cho thấy quản gia thực sự không có gì đáng nghi trong chuyện này, cô ta làm vậy để tiện giấu tranh, đã bị lục soát mà không phát hiện, vậy tranh không được giấu trên người cô ta, nên chỉ còn một khả năng, tranh vẫn còn ở trong phòng."
Rất nhiều người đều có một lối tư duy sai lệch, cảm thấy M tiên sinh nhất định phải lấy được đồ mới có thể khống chế người mất, nhưng trên thực tế hắn không nhất thiết phải làm vậy, có những biện pháp đơn giản hơn, chỉ cần làm cho đối phương cho rằng hắn đã trộm đồ là được, đây cũng chính là tác dụng của lá thư tên sách trông có vẻ rất phách lối đó, sáng sớm rời giường, tử tước phát hiện bức tranh không còn, đồng thời trên sàn nhà còn có lá thư có chữ ký của M tiên sinh, cả hai cái kết hợp lại, đương nhiên mọi người sẽ theo lẽ thường cho rằng M tiên sinh đã trộm bức tranh đi.
"Không sai." Holmes vỗ tay khen, "Không loại trừ một chút cách làm cố tình gây nhiễu loạn hiện trường của kẻ phạm tội, nhưng đại bộ phận những gì kẻ phạm tội để lại đều có mục đích, đặc biệt là lão tặc ranh mãnh lão luyện như vậy, tựa như một nghệ thuật gia, hắn sẽ gần như không bao giờ thêm nét thừa vào một bức tranh đã hoàn hảo... Vậy, nếu như đi xa thêm một bước, ta hỏi ngươi bức tranh được giấu ở đâu trong phòng, ngươi còn suy ra được không?"
"Ở trong bình sứ," Trương Hằng dứt khoát nói, "Vial đúng là một thám tử rất tận tụy, hắn thu thập được càng nhiều tin tức hơn, về cơ bản mỗi ngóc ngách trong phòng kia hắn đều đã lật tung lên, chỉ có cái bình sứ kia là không đụng tới. Theo bản ký họa ta thấy được, miệng bình kia rất nhỏ, nhưng bụng lại to, nếu bỏ tranh vào rồi dán sát dưới đáy, thì từ trên nhìn vào căn bản không cách nào phát hiện ra."
Bạn cần đăng nhập để bình luận