Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 239: Có thể muốn vất vả ngươi chạy 1 chuyến

Chương 239: Có thể cần làm phiền ngươi đi một chuyến Trương Hằng dựa theo phương thức liên lạc của nữ tế ti để liên lạc với người của cửa hàng nước hoa, kết quả ngoại trừ cảm nhận được sự tự tin của Cân Bằng Chi Nhận thì không có thu hoạch gì khác, điều này khiến trong lòng Trương Hằng dâng lên một cảm giác không hay. Người phụ nữ đeo khăn che mặt nói không sai, Trương Hằng hoàn toàn chính xác không biết thực lực chân chính của Cân Bằng Chi Nhận, nhưng mà trước đó không lâu hắn vừa mới tiếp xúc Orderlus, biết người như Orderlus tuyệt đối khó đối phó, huống chi Orderlus hiện tại rõ ràng còn liên thủ với Chó Săn, chuẩn bị cùng nhau diệt Cân Bằng Chi Nhận.
Trong dự đoán ban đầu của Trương Hằng, cuộc chiến giữa Cân Bằng Chi Nhận và Chó Săn kéo dài hơn hai trăm năm, lần này hẳn cũng rất khó phân thắng bại, như vậy hắn, người ứng cử của Cân Bằng Chi Nhận có thể vừa quan sát vừa kiến thức các thủ đoạn giữa hai bên. Nhưng hiện tại xem ra, rất có thể hắn đã đ·á·nh giá cao năng lực của người lãnh đạo thế hệ này của Cân Bằng Chi Nhận, đồng thời đ·á·nh giá thấp Chó Săn đang trỗi dậy. Nếu như Megaphone là người của Chó Săn, vậy tổ ong sau lưng hắn rất có thể cũng lệ thuộc vào tổ chức bên ngoài của Chó Săn.
Điều này cũng có nghĩa Chó Săn có lẽ đã hoạt động ở thành La Mã một thời gian tương đối dài, vụ ám s·á·t ở Britannia trước đây rất có thể chỉ là thủ đoạn của Chó Săn để đánh lạc hướng, Cân Bằng Chi Nhận hoàn toàn không biết gì về đối thủ đang lớn mạnh trước mắt, điều này khiến Trương Hằng rất khó tin tưởng bọn họ nắm giữ thế chủ động trong cuộc chiến này. Mà một khi Cân Bằng Chi Nhận thất bại, vậy hắn, người ứng cử này hiển nhiên cũng khó mà bảo toàn được thân mình.
Trương Hằng biết mình cần chuẩn bị trước để phòng ngừa tình thế đột ngột xấu đi, mặc dù theo như lời của lão huấn luyện viên Ba Tư, kể cả chính hắn, chỉ có bốn người trong Cân Bằng Chi Nhận biết thân phận của Trương Hằng. Nhưng từ giờ phút này, Trương Hằng cần phải chuẩn bị sẵn sàng cho việc thân phận bị lộ. Tuy nhiên, hắn cũng không định từ bỏ kế hoạch ám s·á·t Orderlus, ngoài việc Trương Hằng cần phải vào thư viện bí mật của Cân Bằng Chi Nhận, còn bởi vì giải quyết được Orderlus, hẳn cũng có thể giảm bớt một chút áp lực cho Cân Bằng Chi Nhận.
Với tính cách cẩn trọng đến mức cực hạn của Orderlus, cơ hội lộ ra sơ hở cũng không nhiều. Lần này là do hắn không ngờ Trương Hằng lại không uống hết ly rượu có vấn đề, vẫn có thể giữ tỉnh táo khi hắn tra hỏi, ngoài ra, hiển nhiên hắn cũng không ngờ có người lại có thể chỉ từ ngữ điệu, cách chọn từ và bước chân mà nghe ra nhiều tin tức như vậy, nếu không hắn tuyệt đối sẽ không đích thân đến gặp Trương Hằng. Nhưng tiếp theo, Trương Hằng e là cũng phải bắt đầu chạy đua với thời gian.
… "Cái gì? Đất phong của ngươi bị thu hồi rồi, ở tỉnh Mesopotamia, chỗ đó là chỗ nào vậy?" Tiểu nữ nô nghe vậy mặt mày ngơ ngác, từ khi sinh ra nàng vẫn luôn là nô lệ ở thành La Mã, căn bản chưa rời khỏi nơi này, những tỉnh lân cận nàng còn nghe nói qua, còn nơi xa xôi thì chịu.
"Ừm, tỉnh Mesopotamia ở phía đông nam của La Mã, cách mấy ngàn dặm, muốn trước ngồi xe ngựa, sau đó ngồi thuyền, về sau lại ngồi xe ngựa, đi đến đó mất khoảng mấy tháng đấy." Trương Hằng nói.
"Xa như vậy sao, nhưng không phải ngươi không thể rời khỏi La Mã sao?" Tiểu nữ nô khó hiểu nói, "Vậy ngươi làm sao quản lý đất phong của mình?"
Nói xong nàng phát hiện ánh mắt Trương Hằng đang nhìn mình, tiểu nữ nô đầu tiên là sững sờ một chút, sau đó dường như nghĩ tới điều gì, khuôn mặt nhỏ trở nên trắng bệch, "Ngươi… ý của ngươi là, không lẽ để ta đi?"
"Ừm, có thể là sẽ làm phiền ngươi đi một chuyến."
"Nhưng, nhưng ngươi không, không phải nói cách xa mấy ngàn cây số sao?" Tiểu nữ nô hoàn toàn bị dọa cho nói lắp.
"Ngươi không cần gấp, dù sao ta cũng không vội, ngươi cứ từ từ đi, trên đường tiện thể ngắm cảnh dọc đường, lại nếm thử đồ ngon, ta sẽ đưa đủ lộ phí cho ngươi, trước kia không phải ngươi không rời khỏi La Mã được sao, vừa hay cũng có thể ra ngoài mở mang kiến thức."
"Nhưng ta không muốn rời khỏi… La Mã." Tiểu nữ nô suýt nữa thốt ra câu ta không muốn rời khỏi ngươi, cũng may vào phút chót nàng nhanh trí đổi chữ "ngươi" thành "La Mã".
"Ta biết, cứ coi như giúp ta một việc đi, hiện tại ta cũng không có người thân tín nào ở bên cạnh."
"Nhưng ta từ nhỏ đã là nô lệ, việc quản lý đất phong, ta cũng không biết nên làm như thế nào." Tiểu nữ nô cuối cùng lại nghĩ ra một lý do, sau đó vội vàng bổ sung, "Ta vẫn nên ở lại bên cạnh ngươi, giặt quần áo, nấu cơm, chăm sóc cuộc sống thường ngày của ngươi đi, cái này ta giỏi nhất."
Nhưng nàng không ngờ người nào đó lại còn lạnh lùng hơn nàng tưởng tượng, Trương Hằng nghe vậy nói, "Không sao, kinh doanh thua lỗ thì cứ viết thư đòi tiền ta, còn kiếm được tiền thì ngươi tự mình giữ lại mà tiêu."
"Như vậy cũng được sao?" Tiểu nữ nô hoàn toàn bị sự hào phóng của Trương Hằng làm cho kinh ngạc, sau đó nàng còn muốn nói thêm nhưng mà trọng điểm không phải cái này, nhưng mà đợi nàng kịp phản ứng, thì lại nghe Trương Hằng trực tiếp dùng giọng điệu không thương lượng mà nói, "Ngươi đi dọn dẹp đi, ngày kia sẽ đi, mau chóng lên đường, không thì đến tỉnh Mesopotamia sẽ là mùa đông."
Tiểu nữ nô nghe vậy trái tim triệt để rơi xuống đáy vực, đối mặt với mệnh lệnh đuổi khách tương tự, rốt cuộc không thể nói thêm gì, cúi đầu chạy ra ngoài. Trương Hằng biết sau khi trở về phòng mình, tám phần là tiểu nữ nô sẽ khóc lớn một trận.
Nhưng điều này cũng sẽ không thay đổi bất kỳ quyết định nào của Trương Hằng, Commodus ban đầu muốn để hắn chọn đất phong ở gần La Mã, nhưng Trương Hằng chủ động yêu cầu đặt đất phong ở một nơi thật xa, bên ngoài là tuyên bố muốn phân chia thêm đất, nhưng thực tế chính là mượn cớ để đưa tiểu nữ nô đi một chuyến đường dài.
Năm nay, đừng nói là điện thoại hay internet, ngay cả điện báo cũng không có, người vừa ra khỏi cửa cơ bản cũng ở trạng thái m·ất liên lạc, như vậy về sau bất luận chuyện gì ở thành La Mã xảy ra, tiểu nữ nô cũng sẽ không bị ảnh hưởng, mà Trương Hằng cũng chờ cơ hội đưa hai người có quan hệ m·ậ·t thiết với mình ra khỏi vòng xoáy sắp tới.
Về phần chuyện chia ly, dù sao cũng là chuyện sớm muộn, cho dù không có chuyện gì xảy ra, một năm sau Trương Hằng cũng sẽ rời khỏi phó bản, chung đụng càng lâu lúc chia tay lại càng khó chịu hơn, chi bằng bây giờ nhẫn tâm một chút, mà Trương Hằng cũng đã cho tiểu nữ nô gần hết số tiền kiếm được trong khoảng thời gian này, sau khi đưa tiễn nàng xong, cuối cùng hắn có thể triệt để buông tay buông chân.
Trương Hằng mượn 【 Kreuz Chi Tâm 】 lẻn vào miếu thờ cất giữ hồ sơ công dân trong đêm tối, tìm được danh sách quý tộc sinh ra hai mươi năm trước, nhưng kết quả có chút khiến hắn bất ngờ, sau khi bỏ ra khoảng một tuần để điều tra, Trương Hằng phát hiện Orderlus không có trong đó.
Điều này có chút kỳ lạ, hoặc là Orderlus thông qua cách nào đó đã lấy đi hồ sơ công dân của mình, hoặc là Trương Hằng tìm sai hướng, Orderlus thực sự không phải xuất thân từ quý tộc như lời đồn, nhưng thứ nhất, điều này không giải thích được những thói quen quen thuộc của quý tộc trên người hắn, thứ hai, so với quý tộc, số lượng bình dân còn nhiều hơn, Trương Hằng không thể thu thập hết hồ sơ của dân thường sinh ra hai mươi năm trước, từng người từng người loại trừ.
Trương Hằng cảm thấy mình rất có thể đã bỏ sót một công đoạn nào đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận