Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 305: Sát thần

Chương 305: Sát Thần Một đao trong tay, Trương Hằng cũng chính thức mở ra hình thức Sát Thần. Loại cảm giác này tựa như trở lại đêm giao chiến đẫm máu ở Kinh Đô trong phó bản Mạc mạt, bốn phương tám hướng chỉ toàn là địch nhân vô tận, giống như thủy triều xông tới.
Chỉ xét về đao pháp mà nói, đám mô-tô đảng này đương nhiên kém xa các võ sĩ phái Mạc, bọn chúng không động còn tốt, hễ động thì cơ hồ toàn thân đều là sơ hở, lại thiếu sự phối hợp giữa nhau, về cơ bản chỉ dựa vào số đông cùng nhau xông lên. Nhưng bọn chúng cũng có ưu điểm riêng, đặc biệt là ở vũ khí, dù vũ khí nóng không dùng được nhưng đủ loại vũ khí cận chiến thì lại có thừa, một số người trong đó còn là máy móc chi giả đã được cải tạo.
Lúc đầu Trương Hằng cũng suýt nữa chịu thiệt, thấy có người vung nắm đấm về phía sau lưng mình, hắn không để bụng lắm, chém bay một tên đang cầm dùi cui điện bên cạnh, sau đó mới xoay người ứng phó nắm đấm kia, kết quả một đao chém vào tay đối phương, tia lửa văng tứ tung, mà chủ nhân của nắm đấm kia lại không hề lộ vẻ đau đớn. Ngược lại, chính Trương Hằng vì lực phản chấn quá mạnh mà suýt chút nữa không cầm nổi đao, cũng may nhát đao tuy không gây tổn thương đến đối phương nhưng cũng thay đổi quỹ đạo nắm đấm kia, khiến nó sượt qua thân thể Trương Hằng rồi đập vào tường của tiệm tạp hóa. Bức tường bị cú đấm này đánh nứt toác, bụi đá văng ra như mưa bột phấn.
Kẻ ra tay lộ vẻ hung ác trong mắt, giơ nắm đấm lên định tiếp tục nện cú thứ hai vào Trương Hằng, nhưng lần này Trương Hằng đã coi trọng đối thủ, đương nhiên sẽ không cho hắn bất kỳ cơ hội nào nữa. Nắm đấm của hắn còn chưa vung ra quá nửa, Trương Hằng đã nhanh chóng đón đầu chém đứt đầu hắn. Cái đầu kia vừa lăn tới cạnh lão đầu, khiến cho lão ta cùng chú chuột hamster đang được bưng trên tay cũng đều hoảng sợ.
Kết quả cảnh lão đầu còn chưa hết hoảng sợ, cổ áo đã bị một bàn tay túm lấy, mắt thấy sắp bị lôi ra sau quầy, may mà Trương Hằng vẫn luôn chú ý đến tình hình bên này, vừa giao chiến với hai tên đối thủ mới xông tới, vừa đưa tay còn lại nổ súng, xử lý gã muốn đục nước béo cò kia. Theo cái xác gã ta đổ ập xuống quầy, cảnh lão đầu cũng trượt người trở lại sau quầy, còn thanh đao của Trương Hằng thì vẽ nên một đường vòng cung quỷ dị trong không trung, vòng qua tên địch đang làm tư thế phòng ngự phía trước, đâm thẳng vào ngực đồng bọn hắn ta.
Đám xe máy đảng thấy vậy thì khựng lại một chút, bọn chúng hiển nhiên không ngờ rằng Trương Hằng không những thương pháp tốt mà đao pháp cũng hung ác đến thế, trong chớp mắt đã có thêm ba vong hồn dưới lưỡi đao của đối phương.
Nhưng bọn người này cũng biết thời gian của bọn chúng không còn nhiều, chỉ thở dốc một hơi liền lại kiên trì tiếp tục xông lên. Xem bộ dạng của chúng, hình như đêm nay cho dù phải dùng mạng người để lấp thì cũng phải cướp được cảnh lão đầu.
Thế là áp lực của Trương Hằng cũng dần tăng lên, bản thân hắn thì tạm thời không có vấn đề gì lớn, chủ yếu là phải lo cho cảnh lão đầu, nhất là sau khi cái khẩu súng ngắn xếp gỗ của lão đã bắn hết đạn, Trương Hằng không thể cách không chi viện được nữa, chỉ có thể cắm khẩu súng rỗng vào hông, lại đoạt một cây đao, đổi sang nhị đao lưu kỹ pháp, lúc này mới miễn cưỡng dùng đao quang đầy trời che chở hai người.
Nhưng ngay cả là hắn, duy trì tần suất xuất đao và thu đao cao như vậy cũng không dễ dàng, nhất là khi đám địch nhân trước mắt hoàn toàn không thèm để ý đến thương vong. May mắn là người của ông G đến cũng rất nhanh, tính đến bây giờ chỉ mới hơn tám phút, vị thống trị một tầng này đã tổ chức được gần một trăm thủ hạ, tốc độ này rõ ràng vượt ngoài dự đoán của đám xe máy đảng, rất nhiều người trong số chúng đã lộ vẻ tuyệt vọng trên mặt.
Người đầu tiên chạy đến chiến trường chính là cô F, vị hôn thê của ông G, cô thể hiện không hề giống một tiểu thư khuê các mà giống như một vị tướng quân, nhất là khi cô dùng cánh tay robot rút thanh bội kiếm bên hông xông vào đám đông, trông hệt như mãnh hổ xuống núi. Tốc độ chém người của cô vậy mà còn nhanh hơn cả Trương Hằng, dù một phần lớn công lao phải kể đến cánh tay máy và thanh kiếm hợp kim đặc biệt của cô, hơn nữa hiện tại [giấu vỏ] cũng không ở bên người Trương Hằng, nhưng như vậy cũng đủ để thấy biểu hiện của cô thật kinh người.
Sự xuất hiện của cô F đã hoàn toàn đánh sụp tinh thần của đám mô tô đảng, lúc đầu chúng cậy vào sự chênh lệch về thời gian, nếu không cũng không cần đợi đến khi cảnh lão đầu gặp ông G rồi mới ra tay, lúc này cảnh lão đầu đã giao tư liệu trong cặp công văn, thương lượng giao dịch xong xuôi, là thời điểm cảnh giác của các bên đều thấp nhất.
Chúng phát động tập kích vào thời điểm đó là ngoài dự kiến của mọi người, nhưng mọi tính toán của chúng chỉ trừ một điều, đó là chúng không ngờ lại gặp phải Trương Hằng. Kết quả sau một thời gian dài như vậy chúng vẫn không thể cướp đi cảnh lão đầu, ngược lại còn để người của ông G chạy đến, vì vậy giờ bọn chúng chỉ có thể bỏ chạy mà thôi.
Cô F cắm lại thanh kiếm hợp kim vào hông, không thèm nhìn những kẻ đã chạy thoát, cô tiến thẳng đến trước mặt Trương Hằng và cảnh lão đầu rồi lên tiếng, "Các vị không sao chứ? Để xảy ra chuyện này trên địa bàn của chúng tôi là do chúng tôi sơ suất, tôi xin thay mặt ông G tạ lỗi với các vị."
Trương Hằng cũng ném thanh đao rèn trong tay qua một bên, lắc đầu nói, "Không sao, dù sao cả hai chúng tôi đều không việc gì."
Cảnh lão đầu thì không nghĩ là mình không có việc gì, xung quanh ông toàn là xác chết, trên người và trên mặt đều là máu tươi, may là không phải của ông, nhưng cơ thể không bị thương không có nghĩa là tinh thần cũng không tổn thương. Nhất là càng về sau, biểu hiện trên mặt của ông ngày càng giống chú chuột hamster trong ngực.
Nhưng đầu óc ông ta vẫn còn tỉnh táo, biết rằng hai người trước mắt đều là Sát Thần chính hiệu, cho nên trong lúc hai người kia nói chuyện, ông ta lần đầu tiên giữ im lặng, hoàn toàn không chen vào một lời, đồng thời còn cầu nguyện trong lòng rằng Trương Hằng sẽ không chấp nhặt mấy lời bất kính lúc trước của mình.
Cô F nghe vậy thì gật đầu, không nói nhiều mà đi thẳng vào vấn đề, "Những kẻ tập kích các vị là một băng đảng cỡ trung vừa thoát khỏi sự khống chế của chúng tôi, thành viên phần lớn là bọn bạo tẩu tộc, đầu óc vốn đã không được bình thường, rõ ràng bọn chúng không phải là chủ mưu mà là bị ai đó mua chuộc. Có lẽ kẻ đó đã hứa cho chúng rời khỏi tầng không gian thứ nhất, nếu không chúng đã không dám công khai đối đầu với chúng ta. Các vị cứ yên tâm, tôi cam đoan bọn chúng sẽ không trốn thoát được một tên nào."
Nói xong, cô dừng lại một chút, ánh mắt đảo qua những xác chết xung quanh, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng không hỏi gì thêm mà chỉ nói, "Tôi sẽ cho người mang đến cho hai vị hai bộ quần áo để thay giặt, mặc kệ hai vị muốn về nhà hay là ở lại trên địa bàn của chúng tôi đều được cả."
Bạn cần đăng nhập để bình luận