Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 58: Sợ hãi

Những vật kia hiển nhiên không ngờ đồng bọn của mình lại đột nhiên phản bội, vì vậy khi Trương Hằng xông lên, chúng đều có chút trở tay không kịp, đương nhiên thứ khiến chúng càng trở tay không kịp vẫn là khẩu mini đột kích trong tay Trương Hằng.
Trong thời buổi súng ống quản chế vô cùng nghiêm ngặt ngày nay, người bình thường muốn có được một khẩu vũ khí nóng chắc chắn là chuyện vô cùng khó khăn, huống chi Trương Hằng vẫn chỉ là một học sinh trung học, mặt khác tay súng thiện xạ đến mức đó cũng khó ai liên hệ hắn với học sinh cấp ba.
Đội bảo an bên ngoài xưởng số 3 hoàn toàn bị đợt công kích đầu tiên của Trương Hằng đánh choáng váng, nếu là người bình thường cơ bản đã xong đời ở đây, may mà đối với đám dị tộc này, thân thể con người chỉ như quần áo, chỉ cần bản thể không bị thương chí mạng thì sẽ không chết, mà quần áo rách thì có thể mặc lại.
Thực tế trong mười người cùng xông lên thì có một người chỉ bị trúng đạn vào ngực và chân, may mắn cuối cùng vẫn lao tới được trước mặt Trương Hằng, Trương Hằng không bắn thêm, mặc dù đầu của đối phương và họng súng của hắn chỉ cách nhau chưa đến hai mươi phân, với khoảng cách này hắn không thể trượt, nhưng cân nhắc đến phía sau còn không ít địch nhân, Trương Hằng vẫn quyết định tiết kiệm chút đạn.
Rốt cuộc khẩu mini đột kích trong tay hắn là do Nhạc Cao Tích Mộc tạo ra, chỉ có một băng đạn.
Bởi vậy, Trương Hằng dùng mini đột kích chặn tay đối phương đưa tới, nhưng tên kia còn chưa kịp vui mừng thì một khắc sau, hàn quang trong tay Trương Hằng lóe lên, một con dao găm nhỏ đã cắm vào huyệt Thái dương của hắn.
Trương Hằng rút dao, để lộ một chuỗi máu, nhìn thân ảnh trước mắt ngã xuống, nhưng tiếc là không nhận được thông báo từ hệ thống, mà bên chân thì một gã không biết từ lúc nào bò tới, rõ ràng mặt bị đạn bắn xuyên, nhưng dường như không ảnh hưởng nhiều đến hành động, nó vươn tay nắm lấy ống quần Trương Hằng.
Trương Hằng đành phải tốn thêm một viên đạn để hắn yên tĩnh lại.
Hắn vừa đánh gục đám bảo an trước cổng không bao lâu thì từ cửa lớn xưởng bước ra, thấy người từ hướng ký túc xá và mấy xưởng khác chạy tới, bất kể nam nữ già trẻ ai cũng như Lưu Tường, hơn nữa hung hãn không sợ chết.
Trương Hằng không ngờ có ngày mình được trải nghiệm cảm giác vui sướng khi chiến đấu với Zombie.
Những vật này có thể che giấu cảm giác đau, ngoại trừ đầu và cột sống, số ít nhược điểm, cũng không sợ đạn, ngược lại khá giống Zombie, hơn nữa là loại Zombie trong "Thế chiến Z" chứ không phải loại chậm chạp trong "Xác sống", Trương Hằng bắn hết nửa băng đạn cũng chỉ hơi cản bọn chúng, mà người bên phải đã lao đến.
May mà khác với các tay súng khác, cận chiến cũng là sở trường của Trương Hằng, trải qua mấy cuộc chiến trước đó, Trương Hằng đã tìm ra yếu điểm đối phó chúng, nện gãy cổ là cách nhanh nhất để chúng mất khả năng hành động, nhưng tất nhiên là cũng có khuyết điểm, không thể làm bản thể trong não thất thứ tư chết đi.
Nhưng hộp sọ bảo vệ nên dù là Trương Hằng cũng khó tấn công được vào bên trong.
Dù sao mục tiêu hiện tại của hắn là trốn khỏi đây, chứ không phải một mình đối mặt với hàng trăm kẻ địch trong nhà máy thủy tinh, vì thế Trương Hằng vẫn chọn lùi lại, trước tiên khiến chúng mất khả năng hành động.
Ngay lúc này, tay quay có vẻ hữu dụng hơn dao găm khá nhiều.
Trương Hằng chỉ tốn chưa đầy ba giây đã nện gãy cổ hai người, nhưng chỉ trì hoãn được chút ít, người phía sau đã tới, thế là Trương Hằng lại phải bắn ra mười mấy phát đạn, kèm theo hai tiếng thông báo hệ thống.
Sau đó Trương Hằng thừa dịp thời cơ không xoay người bò lên mái xưởng số 3, lúc này mới thấy được khả năng điều khiển cơ thể của từng người, một số kẻ ra khỏi kén sớm hơn có khả năng thao túng cơ thể tốt hơn, trèo theo Trương Hằng, còn một số khác thân thể kém cân bằng nên bò khá chậm hoặc không leo lên nổi.
Trương Hằng leo lên mái nhà cũng không lập tức chạy mà đợi chút, đạp ba tên bò nhanh nhất xuống, rồi nhìn quét khu xưởng, phát hiện gần như mọi hướng đều có địch nhân.
Rõ ràng việc hắn trà trộn vào xưởng số 3 đã chọc giận chúng.
Chẳng qua nếu chúng biết hắn làm gì dưới căn phòng ngầm, có lẽ chúng sẽ càng tức giận hơn.
Và như thể để chứng minh lời này, tiếp đó, dù đám đó đang làm gì, chúng đột nhiên ngừng lại, như bị cúp điện tập thể, khoảnh khắc đó Trương Hằng như lạc vào một viện tượng sáp khổng lồ, và đồng thời bên tai anh nhận được một thông báo hệ thống khác.
Dù trong tình cảnh khẩn trương thế này, Trương Hằng vẫn rất khó lơ thông báo của hệ thống.
【Chúc mừng hoàn thành nhiệm vụ ẩn, thành công tìm và tiêu diệt "Cây kén", cắt đứt con đường sinh sôi của dị tộc, điểm số người đại diện chiến tranh +100, xin hãy đến bảng nhân vật để xem tin tức liên quan...】
Trương Hằng đoán "Cây kén" chính là thứ bên dưới xưởng số 3, liên quan đến vấn đề sinh tồn và nòi giống của đám dị tộc này, tầm quan trọng của "Cây kén" không cần bàn cũng hiểu, việc nhận được một trăm điểm số có lẽ không có gì đáng ngạc nhiên, với lại rất nhiều trong game hoặc phim, sau khi xử lý mẫu sào thì côn trùng khác cũng tự bạo theo.
Nhưng những gì xảy ra sau đó chứng minh phim chỉ là phim, dù không rõ chúng dùng cách nào để biết "Cây kén" đã chết, nhưng khi chúng tỉnh lại từ trạng thái bị "cắt điện", ngay lập tức trở nên cuồng bạo.
Chúng cùng nhau ngẩng đầu lên, từng cặp mắt cùng hướng về phía Trương Hằng trên mái nhà.
Dù không ai lên tiếng, nhưng Trương Hằng vẫn rõ ràng cảm nhận được chúng không hề vui vẻ lúc này.
Thực tế, giây phút sau đó, Trương Hằng đã thấy chúng bắt đầu lao đến mái nhà, không quan tâm đến sống chết.
Ngoài ra, có người còn dựng thang cứu hỏa, hơn trăm người vây quanh xưởng số 3 chật kín, giờ trở đi bọn chúng chỉ có một mục tiêu là giết kẻ đã hủy diệt "Cây kén".
Trương Hằng giờ mới hiểu cảm giác chọc phải ổ kiến lửa, xem ra trong phó bản này anh đừng hòng sống yên, trời biết có bao nhiêu đồng bọn của chúng trong thành phố, dù mất đi "Cây kén" và không thể sinh sôi, việc những người còn lại truy sát cũng đủ khiến anh bận túi bụi rồi.
Nhưng đó đều là chuyện về sau, kế hoạch của Trương Hằng hiện tại là rời khỏi nhà máy thủy tinh, hội ngộ Bách Thanh và cứu những người bị thay thế.
Thấy càng lúc càng nhiều người trèo lên mái nhà, Trương Hằng không do dự nữa, dùng tư thế đánh golf nện vỡ đầu một tên xông lên, sau đó chạy về phía tường vây, trên đường đi hắn không tiếc đạn dược, xả hết số đạn còn lại trong băng, mạnh mẽ tạo ra một lỗ hổng.
Nhưng không ngờ tốc độ lấp lại của đối phương còn nhanh hơn, chúng đã bịt lỗ hổng trước khi hắn xông đến, và cùng lúc đó, người từ ba hướng còn lại cũng kéo đến đông hơn.
Thấy chúng sắp vây kín Trương Hằng trên mái nhà thì một cảm xúc kỳ lạ bỗng trào dâng trong lòng anh, Trương Hằng không biết tại sao mình lại có hành động kế tiếp, chỉ thấy anh dừng chân lại, duỗi một tay ra, mặt hướng về phía kẻ địch, rồi nhắm mắt lại.
Thế giới như thể dừng lại một khắc rồi ngay sau đó, những kẻ lao tới quên mình kia bỗng mềm nhũn, tựa như con rối bị cắt dây, đổ gục xuống đất, còn người đang trèo cũng như sủi cảo rơi xuống, mặt ai cũng mang vẻ sợ hãi khó tả.
Còn Trương Hằng như vừa trải qua một cơn ác mộng, mở mắt ra thì toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, anh cảm thấy cơ thể và đầu óc trống rỗng, nhưng biết đây chưa phải lúc nghỉ ngơi, miễn cưỡng lấy chút sức tàn, nhảy xuống hướng tường vây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận