Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 464: Mê cung

Chương 464: Mê cung
Trương Hằng không hề cố ý tránh mặt lão nhân, mà ngay trước mặt ông ta trực tiếp mở túi du lịch, lấy ra Lego xếp gỗ. Lần này đồ vật hắn cần lắp ghép cũng không phức tạp, nên không mất nhiều thời gian, rất nhanh đã đến bước cuối cùng, cắm 【 Vô Hạn Tích Mộc 】 vào trong đó.
Khoảnh khắc sau, một chiếc máy bay không người lái mới toanh đã xuất hiện trên tay hắn.
Trương Hằng điều khiển máy bay không người lái bay lên, trước ánh mắt ngây người như phỗng của lão nhân, nó bay về phía mê cung bên trên. Từ đây có thể nhìn rõ toàn cảnh mê cung, đồng thời có thể thấy rõ ràng những biến động đang diễn ra. Trương Hằng lặng lẽ tính toán thời gian mỗi lần biến động, thử từ đó vạch ra con đường thông đến trung tâm, đồng thời tính cả tốc độ di chuyển của mình vào đó...
Máy bay không người lái thực tế đã xuất hiện từ những năm 20 của thế kỷ trước, nhưng ban đầu chúng chủ yếu là phục vụ quân sự, hoặc đảm nhận một phần công tác nghiên cứu khoa học và đo vẽ bản đồ, cho đến khoảng mười năm trước mới mở rộng ra thị trường tiêu dùng, và đến những năm gần đây mới thực sự được người tiêu dùng biết đến và chấp nhận.
Lão nhân đã đến hòn đảo này hơn năm mươi năm trước, và người ông gặp trước Trương Hằng cũng là từ mười hai năm trước. Hơn nữa, hai người đó cũng không nói với nhau mấy câu. Vì vậy, trước khi gặp Trương Hằng, ông chưa bao giờ nhìn thấy máy bay không người lái.
Khi nhìn chiếc máy bay không người lái từ tay Trương Hằng bay lên, rồi bay đến trên không trung của mê cung, cảm giác của lão nhân không khác gì việc nhìn thấy một hiện tượng siêu nhiên nào đó. Đặc biệt là khi về sau ông ta còn để ý thấy hình ảnh truyền về từ thiết bị điều khiển trong tay Trương Hằng, vẻ mặt ông càng thêm kinh ngạc.
Trước đó, khi Trương Hằng hỏi ông có thể sử dụng công cụ hay không, ông chỉ hiểu rằng đó là các loại vật như cái thang, nên cũng không quá để ý. Trên thực tế, đừng nói Trương Hằng không có thang, cho dù hắn có mang theo thang đến đây cũng không cách nào vượt qua được mê cung này, bởi vì sự thay đổi của mê cung không chỉ giới hạn ở những bức tường đất đỏ di động, mà ngay cả mặt đất dưới chân cũng đang từ từ trôi. Nói cách khác, cho dù ngươi đứng tại chỗ, vị trí của ngươi cũng sẽ liên tục thay đổi.
Đây cũng là nguyên nhân lão nhân không hề lo lắng việc Trương Hằng sử dụng công cụ.
Nhưng rõ ràng máy bay không người lái hiện tại không nằm trong dự đoán của ông ta.
Khi có máy bay không người lái chiếm vị trí cao, Trương Hằng tương đương với việc có được bản đồ nhìn từ trên cao của mê cung. Hắn có thể quan sát kết quả mỗi lần thay đổi, đồng thời luôn nắm bắt được vị trí của mình trong mê cung, điều này khiến hắn có thể đến được trung tâm mê cung mà không cần dựa vào liên kết với Jörmungandr.
Lão nhân theo bản năng cảm thấy chuyện này có chút không ổn, nhưng sau đó lại có chút mơ hồ, không biết mình nên làm gì. Lệnh của Jörmungandr dành cho ông ta là đón những tín đồ tiềm ẩn lên đảo tại mê cung, nhưng không hề trao cho ông quyền lục soát hoặc giam giữ đồ vật của những tín đồ tiềm ẩn này.
Hơn nữa, lão nhân nhìn từ vỏ đao và trường cung sau lưng Trương Hằng có thể thấy người trẻ tuổi này khác với những người từng lên đảo trước đây. Dù hiện tại Trương Hằng trông có vẻ nhã nhặn và lịch sự, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ luôn như vậy. Thực tế, lão nhân có thể nhanh chóng phân biệt được thân phận và nghề nghiệp của phần lớn những người lên đảo, nhưng với Trương Hằng, từ lần đầu tiên nhìn thấy đến giờ, ông ta vẫn không chắc chắn được rốt cuộc hắn là ai.
Vậy nên, cuối cùng lão nhân vẫn không làm gì, cứ đứng ở một bên để mặc Trương Hằng điều khiển máy bay không người lái trên không, nghiên cứu mê cung này.
Có lẽ Jörmungandr cùng những người tiếp dẫn cho hắn đều không cập nhật kiến thức hiện đại. Thực tế thì, rất nhiều vị thần có lịch sử tương đối lâu đời, những khảo nghiệm hoặc nghi thức mà họ đặt ra đều không còn thích hợp với xã hội hiện đại.
Ví dụ như, khi Jörmungandr xây mê cung trên hòn đảo này, chắc chắn hắn không ngờ đến có một ngày con người sẽ phát minh ra những thứ như máy bay không người lái. Tất nhiên, theo sự phát triển của thời đại, một bộ phận những vị thần có tư tưởng tương đối khai sáng cũng sẽ điều chỉnh bản thân theo sự tiến bộ và phát triển của xã hội, chẳng hạn như Chronos mà Trương Hằng từng gặp trước đây. Vị thần đó còn mặc cả đường trang để mở rộng thị trường phương Đông, dù sự kết hợp có hơi buồn cười.
Hoặc như vị thần tự xưng là Einstein, hư hư thực thực mà Trương Hằng gặp trong phó bản Apollo. Vị thần kia dứt khoát nương theo sự phát triển của khoa học kỹ thuật hiện đại mà tạo ra, sức mạnh của hắn cũng ngày càng lớn mạnh theo sự phát triển của khoa học kỹ thuật. Ngược lại, một số vị thần cổ xưa lại dần bị con người lãng quên theo sự tiến bộ của kỹ thuật.
Tuy nhiên, tình huống của Jörmungandr lại tương đối đặc biệt. Tên của nó không bị thế nhân lãng quên. Trương Hằng thậm chí không dễ dàng phán đoán được so với thời điểm nó hùng mạnh năm xưa thì sức mạnh của nó bây giờ yếu đi hay mạnh lên. Vì hiện nay, giải trí và truyền thông chưa từng có sự phát triển như hiện tại, sự nổi tiếng của nó thậm chí còn tăng lên so với quá khứ.
Nhưng vấn đề của Jörmungandr là trong thần thoại Bắc Âu gốc, nó là một con quái vật bị giam dưới biển sâu, chỉ đến ngày tận thế của chư thần mới chính thức thoát khỏi vòng vây và xuất hiện. Nên nói theo cách hiện tại, nó thuộc kiểu người xa cách, tự kỷ với xã hội loài người.
Mặc dù trong những năm gần đây nó cũng không quên lựa chọn tín đồ trong nhân loại, nhưng tốc độ và số lượng thật sự không dám nịnh hót. Rốt cuộc, trong năm mươi năm chỉ có mười sáu người lên đảo thì có vẻ quá ảm đạm, chưa kể đến việc nó đã ăn hết ba người, và cuối cùng chỉ có ba tín đồ rời khỏi hòn đảo này. Từ việc lựa chọn người này rất khó nói nó đã hiểu biết nhiều đến đâu về xã hội hiện đại. Điều này dẫn đến mê cung do nó xây dựng cũng trở nên vô cùng cổ xưa.
Khoảng nửa giờ sau, Trương Hằng thu hồi máy bay không người lái. Hắn đã thử mô phỏng vài lần, đều thành công đến được trung tâm mê cung, thời gian có lúc dài lúc ngắn, điều này chủ yếu liên quan đến tính không chắc chắn trong các lần biến đổi của mê cung.
Nhưng nói chung, khi có tầm nhìn bao quát, độ khó của mê cung này đã thực sự giảm đi rất nhiều.
Vậy nên, sau khi đợi thêm khoảng mười phút nữa, Trương Hằng lại thả máy bay không người lái, rồi cuối cùng chính hắn cũng bước vào mê cung.
Trương Hằng di chuyển rất nhanh, vừa vào mê cung đã lập tức chạy, chủ yếu là vì mê cung này cứ mỗi 90 giây lại biến đổi một lần, do vậy hắn cần quy hoạch lại lộ tuyến đến trung tâm.
Mà dù là Trương Hằng, việc quy hoạch lộ tuyến cũng tốn thời gian, điều này khiến thời gian di chuyển của hắn càng ngắn hơn, do đó mỗi giây giữa các lần thay đổi đối với Trương Hằng mà nói đều vô cùng quý giá.
Với máy bay không người lái trên không làm người chỉ điểm, việc di chuyển của Trương Hằng ở giai đoạn đầu vẫn tương đối thuận lợi. Rất nhanh, hắn đã chỉ còn cách trung tâm mê cung chưa đến một nửa. Nhưng ngay sau đó, tốc độ biến đổi của mê cung lại nhanh hơn, khoảng cách giữa hai lần biến đổi rút ngắn xuống còn 60 giây. Đây là tình huống mới mà Trương Hằng chưa từng gặp trong các lần mô phỏng khảo nghiệm trước đó, và nó là một thách thức với hắn. Bởi nó có nghĩa thời gian quy hoạch lộ tuyến và di chuyển của hắn sẽ càng ngắn hơn.
May mắn, cục diện hiện tại vẫn nằm trong sự khống chế của Trương Hằng, cho dù thời gian giảm xuống còn 60 giây thì hắn vẫn đang di chuyển về phía trung tâm mê cung. Tuy nhiên, Trương Hằng thực sự dâng lên một tia cảnh giác, bởi vì hắn không chắc chắn rằng khi mình tiếp tục đi, thời gian này có còn thay đổi nữa hay không.
Bạn cần đăng nhập để bình luận