Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 209: Biến hóa

Chương 209: Biến hóa
Sau khi trở về, ba người tạm thời tách ra, Trương Hằng vận khí không tệ, trốn học một ngày này không bị điểm danh, trở lại trường học sau hắn đi tắm rửa trước. Hiện tại là hơn ba giờ chiều, phòng tắm công cộng không có ai, Trương Hằng đứng dưới vòi sen, rửa sạch triệt để dòng m·á·u màu đen dính trên người, mặc dù trạng thái thân thể của hắn bây giờ đã hồi phục bình thường, nhưng những huyết dịch này dù sao cũng đến từ ôn dịch, một trong Tứ kỵ sĩ Khải Huyền, cẩn thận một chút vẫn hơn.
Trương Hằng xoa sữa tắm lên da, rồi dùng nước nóng xả, lặp lại hai lần, sau đó hắn nhìn xuống tay phải của mình. Nơi trước khi cấp cứu lưu lại lỗ kim đã biến mất không còn dấu vết. Mà khoảng thời gian từ khi rút kim truyền dịch chưa đến năm tiếng. Trương Hằng cũng không nói thật với Phàn Mỹ Nam và Hàn Lộ, sau khi vượt qua trận ôn dịch chí m·ạ·n·g kia, thân thể hắn sinh ra một số...biến hóa rõ rệt, nhất là trong vài giây ngừng thở kia.
Ý thức của Trương Hằng không hoàn toàn biến m·ấ·t, hắn thấy một vài thứ, nhưng cảnh tượng quá mức ly kỳ, đến mức hắn không thể dùng ngôn ngữ diễn tả những hình ảnh kia. Nhưng khi mở mắt ra, ngoài việc năng lực tự lành mạnh hơn một chút so với người bình thường, thì tạm thời không cảm nhận được gì khác biệt, lực lượng, nhanh nhẹn và phản xạ thần kinh cơ bản không thay đổi so với trước, sở dĩ có thể đối phó với ôn dịch, một trong Tứ kỵ sĩ Khải Huyền, ngoài việc đánh lén có lợi thế, cũng bởi vì đối phương không hề coi trọng hắn. Bạch mã kỵ sĩ hiển nhiên không nghĩ tới mình sẽ bị móc tim theo cách như vậy, nên thần sắc lúc cuối mới phẫn nộ đến thế.
Trương Hằng không thể xác định chính xác chuyện gì đã xảy ra hoặc đang xảy ra với cơ thể mình... May mà năng lực tự lành mới có được không hề khoa trương như lời bạch mã kỵ sĩ, không chú ý cũng rất khó phát hiện, về phần còn có biến hóa ẩn tàng nào khác không, thì phải từ từ quan sát. Trương Hằng tắm xong, tạm gác lo lắng về thân thể sang một bên, xỏ dép đi siêu thị mua lon trà đá, lúc thanh toán phát hiện thẻ trường của mình bị rơi trong phòng tắm, cau mày, đang định lấy điện thoại, thì ngay sau đó, một chiếc thẻ trường được đưa đến từ sau lưng, giúp hắn trả tiền trà đá.
Trương Hằng quay lại, thấy Thẩm Hi Hi. Cô ấy cười với hắn, "Tớ mời khách."
"Cảm ơn." Dù sao một lon trà đá cũng không đáng bao nhiêu, Trương Hằng không từ chối.
"Dạo này cậu thế nào?" Thẩm Hi Hi hỏi.
"Cũng bình thường, đi học, chơi game, đọc sách ở thư viện." Trương Hằng bật lon trà đá, uống một ngụm.
"Vậy à, nhưng buổi sáng ở lớp Tin học cơ sở tớ không thấy cậu."
"À..."
"Không có ý gì khác, chỉ là nghe Tiếu Tiếu nói cậu vừa chọn cùng lớp tự chọn với tớ."
"À, bạn của mẹ tớ có chút việc, tớ phải qua đó." Trương Hằng nói.
"Bạn của mẹ cậu, là Hàn Lộ sao?" Thẩm Hi Hi nhướng mày.
"Sao cậu biết?"
"Cậu nên hỏi còn ai không biết thì hơn, hai người cùng phòng của cậu đã rêu rao khắp nơi việc cậu quen biết Hàn Lộ rồi... còn suýt chút nữa in tờ rơi phát khắp nơi ấy."
"..."
"Đùa chút thôi, cũng là Tiếu Tiếu kể cho tớ, chắc cô ấy nghe từ bạn trai Ngụy Giang Dương của mình." Thẩm Hi Hi nói, "Thôi, buổi tối tớ còn có lớp, bài tập chưa làm, tớ đến thư viện trước đây."
Vừa nói, cô vừa lấy điện thoại ra, "À đúng rồi, tớ cùng...mấy người bạn lập một tài khoản công cộng, chuyên giải quyết mấy chuyện kiểu trước đây, cậu có thể giới thiệu cho bạn bè ai cần giúp, nếu gặp khó khăn gì có thể nhắn lại trên đó, bọn tớ sẽ hỗ trợ trả lời, nếu bắt buộc sẽ giúp đỡ."
Trương Hằng nhận được mã QR Thẩm Hi Hi gửi, quét xong thấy một tài khoản công chúng tên "quái kỳ vật ngữ", Trương Hằng không rõ Thẩm Hi Hi có phải nảy ra ý tưởng này từ diễn đàn của người chơi trước đây không, nhưng có thể thấy nàng đang tự lựa chọn con đường ngày càng đi xa, cho dù là câu lạc bộ vì cộng đồng chống lại sự xâm lấn của các sinh vật lạ trước kia, hay là tài khoản công chúng hiện tại, ý muốn giúp đỡ người bình thường của cô trước sau không đổi. Mà theo như lời Phàn Mỹ Nam thì hiện giờ ngày càng có nhiều người chơi tán thành và tham gia vào nhóm của cô ấy, thậm chí đã khiến vài công hội bản địa chú ý, khiến lượng công việc của nàng càng lúc càng lớn, với Thẩm Hi Hi thì thời gian an tâm đọc sách, học tập ở thư viện càng ngày càng khó khăn, nàng thậm chí đã nghĩ đến chuyện tạm dừng việc học.
Trương Hằng dùng số điện thoại đã đăng ký thẻ ngân hàng cho Đinh Tứ, đăng ký một tài khoản wechat, nhắn vào tài khoản "quái kỳ vật ngữ"——tôi có một người bạn nhận được một tấm ảnh rất kỳ lạ thì phải làm sao?
Chưa đến hai phút sau, đối phương đã trả lời——Ảnh dạng gì?
Trương Hằng mô tả qua tấm ảnh Hàn Lộ nhận được, đối phương lập tức hoảng hốt, trả lời gần như ngay lập tức——từ giờ làm ơn đừng ngủ, bạn của anh hiện đang ở đâu?
Trương Hằng gõ một hàng chữ, nhưng nghĩ ngợi rồi xóa đi, cất điện thoại vào túi áo, qua phản ứng của đối phương cũng có thể thấy họ không có cách nào giải quyết được. Ban đầu, Trương Hằng cũng chỉ thử xem sao, tử vong mộng cảnh trong trò chơi đã được công nhận là một vấn đề khó giải, không có cách cứu vãn, ba đại công hội đầu tư nhiều nhân lực và tài lực vào như vậy đến giờ vẫn không có giải pháp nào hữu hiệu, càng không cần phải nói đến những người khác, mà với tính cách của Thẩm Hi Hi, nếu như cô ấy thật sự tìm được giải pháp, chắc chắn sẽ công khai ngay trên mạng để phòng ngừa nhiều người bị hại hơn.
Biện pháp khả thi nhất trước mắt vẫn là tìm được nữ đeo kính râm, nhưng bên Phàn Mỹ Nam đến giờ vẫn chưa liên lạc lại, rõ ràng là cũng không có thông tin gì. Trương Hằng không có biện pháp gì hơn, chỉ có thể tiếp tục chờ đợi. Và điều không ngờ tới là lần chờ đợi này kéo dài tới hai ngày…
… Khoảng thời gian kể từ khi Hàn Lộ chợp mắt lần trước đã là ba ngày trước, hơn 80 giờ không ngủ khiến cả người cô rơi vào trạng thái bồn chồn và mệt mỏi. Hàn Lộ có tâm lý vững vàng hơn tuyệt đại đa số người bình thường, thế mà đến mức này cô cũng sắp mất kiên nhẫn, liên tục dùng cà phê để duy trì sự tỉnh táo khiến cô trông cực kỳ uể oải. Khi Trương Hằng tan học đến chỗ Hàn Lộ ở, cô đang quăng đồ đạc, vì tiếng ồn khi người giúp việc nấu ăn, lúc này Trương Hằng mới chú ý mắt Hàn Lộ đã đầy tơ máu, lúc nhìn thấy Trương Hằng cả người cô như mất hết sức lực, ngã ngồi lại lên sofa, xoa huyệt Thái Dương.
Trương Hằng chú ý đến chồng tài liệu chất đống trên bàn trà, "Cô vẫn còn đang làm việc sao?"
"Hết cách rồi, cũng nên tìm chút gì đó làm thôi," Hàn Lộ cười khổ, "Nếu không thật sự khó chịu quá, tôi bây giờ nguyện ý dùng nửa gia sản đổi lấy một giờ ngủ, chỉ cần một giờ thôi là được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận