Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 318: Bí mật

"Rất hân hạnh được gặp hai vị, ta là Liêu Minh, quản lý bộ phận thị trường."
Năm phút sau, một người đàn ông mặc âu phục, đi giày da, dáng người thẳng tắp bước vào từ cửa, bắt tay với Trương Hằng và Điện Tử Dê.
Vẻ mặt của Điện Tử Dê có chút khẩn trương. Vì đang giữ chiếc máy tính siêu nhỏ dưới bàn, hắn không thể đứng dậy, chỉ có thể ngồi tại chỗ, dùng một tay bắt tay với Liêu Minh. Cùng với vẻ mặt nghiêm nghị, hắn trông không giống đang bàn chuyện làm ăn mà giống như đang đến gây sự.
Tuy nhiên, Liêu Minh là quản lý bộ phận thị trường, từng gặp gỡ vô số người, quen biết với đủ loại hạng người nên cũng không để tâm. Hắn vẫn nhiệt tình trao đổi danh thiếp điện tử với cả hai.
"Hai vị đến từ... tập đoàn công nghệ Khải Thông?"
"Đúng vậy, nói chính xác thì chúng tôi chỉ là một công ty con thuộc tập đoàn, mới thành lập gần đây." Trương Hằng nói.
Điện Tử Dê làm giả hai tấm danh thiếp điện tử rất cẩn thận. Để tránh đối phương kiểm tra, hắn dùng thông tin của một công ty có thật, nhất là công ty mẹ có quy mô tương đương với Thịnh Đường Morgan, có hơn một nghìn công ty con. Điện Tử Dê chọn một công ty con mới thành lập gần đây để vừa tăng tính chân thực cho danh thiếp lại vừa tiện cho cả hai tùy cơ ứng biến.
Liêu Minh gật nhẹ đầu, "Theo tôi được biết, tập đoàn công nghệ Khải Thông cũng có mảng kinh doanh máy truyền cảm. Không, phải nói máy truyền cảm của tập đoàn công nghệ Khải Thông rất nổi tiếng trong ngành. Vì sao công ty hai vị lại không đặt hàng trực tiếp từ tập đoàn mà lại tìm đến chúng tôi?"
Trương Hằng đương nhiên đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho câu hỏi này, nghe vậy liền nói, "À, máy truyền cảm của tập đoàn hoàn toàn chính xác là hàng bán rất chạy nên đơn đặt hàng bị dồn rất nhiều, mà chúng tôi lại cần gấp. Về thời gian có chút hạn chế. Ngoài ra, yêu cầu của chúng tôi đối với máy truyền cảm cũng không cao... nên hy vọng chi phí có thể khống chế một chút."
"Hiểu rồi, vậy tiếp theo để tôi giới thiệu sơ qua về sản phẩm của chúng tôi cho hai vị." Liêu Minh vừa nói vừa kết nối vòng tay của mình với máy chiếu trong phòng tiếp khách.
Nhịp thở của Điện Tử Dê cũng trở nên dồn dập.
Trương Hằng và Điện Tử Dê đã thảo luận về khả năng xâm nhập vào vòng tay từ lần gặp đầu tiên. Theo lý thuyết của Điện Tử Dê, vòng tay ở thời đại này là thiết bị mà mọi người đều mang theo, tích hợp nhiều chức năng và thông tin cá nhân, do đó nó phải tuyệt đối an toàn. Việc tấn công vòng tay trực tiếp từ internet là vô cùng khó khăn. Cho dù là hacker hàng đầu thì cũng cần rất nhiều thời gian để phá giải và xâm nhập vào vòng tay của người khác.
Tuy nhiên, dù hệ thống có an toàn đến đâu thì cũng sẽ có lỗ hổng. Điện Tử Dê đã đưa ra một phương pháp khác.
——Từ bỏ tấn công mạng, sử dụng giao thức giao tiếp không dây tầm ngắn để hoàn thành xâm nhập.
Nói đơn giản là trước khi vòng tay của Liêu Minh kết nối với máy chiếu phòng họp, Điện Tử Dê sẽ che chắn tín hiệu máy chiếu trước, ngụy trang máy tính siêu nhỏ của mình thành thiết bị máy chiếu. Khi Liêu Minh kết nối máy chiếu, thực chất là kết nối với máy tính của Điện Tử Dê. Như vậy, Liêu Minh đã trực tiếp kết nối vòng tay của mình với máy tính của Điện Tử Dê. Điện Tử Dê có thể dễ dàng xâm nhập vào vòng tay của Liêu Minh mà không cần phải dùng biện pháp tấn công cứng từ bên ngoài.
Dĩ nhiên, phương pháp đơn giản, thô bạo này không phải là không có khuyết điểm.
Đầu tiên, khi Liêu Minh kết nối với máy tính của Điện Tử Dê thì máy chiếu không thể nhận được bất kỳ tín hiệu nào. Chỉ cần Liêu Minh không phải người ngốc thì sẽ nhanh chóng nhận ra điều bất thường.
Cũng may, vấn đề này có thể giải quyết dễ dàng. Chỉ cần sau đó Điện Tử Dê dùng máy tính kết nối máy chiếu rồi truyền thông tin thu được đến máy chiếu phòng họp là được. Điều phiền phức thật sự là vòng tay của Liêu Minh lần đầu tiên kết nối với máy tính của Điện Tử Dê. Theo quy định, vòng tay sẽ có một thông báo nhắc nhở an toàn trước khi kết nối.
Vấn đề này không lớn không nhỏ. Trong sinh hoạt hàng ngày cũng thường gặp phải. Đa số mọi người sẽ không quá để ý việc thông báo nhắc nhở an toàn có phải lần đầu kết nối hay không. Tuy nhiên, không thể loại trừ khả năng có người cẩn thận chú ý đến sự khác biệt nhỏ nhặt này.
Ví dụ như Liêu Minh hiện tại, khi nhận được thông báo nhắc nhở, vẻ ngạc nhiên hiện lên trên mặt. Với vai trò là quản lý bộ phận thị trường, Liêu Minh thường xuyên tiếp đón khách, không phải là lần đầu tiên sử dụng phòng tiếp khách số 2, cũng không phải lần đầu tiên kết nối máy chiếu. Thường ngày đều là kết nối trực tiếp, lần này lại nhận được nhắc nhở thì có vẻ hơi bất ngờ.
Điện Tử Dê bên cạnh cũng hồi hộp lo lắng, sợ Liêu Minh nghĩ ra điều gì, ngược lại Trương Hằng vẫn bình tĩnh như thường, còn mở miệng hỏi, "Sao vậy, có chuyện gì sao?"
"À, không có gì, có lẽ là do tôi vừa nâng cấp hệ thống hai ngày trước." Liêu Minh bị thúc giục như vậy cũng không nghĩ nhiều nữa, nhấp vào xác nhận và kết nối vào máy tính của Điện Tử Dê. Hai giây sau, máy chiếu cũng được mở lên, chiếu tài liệu công ty được lưu trong vòng tay của Liêu Minh lên phòng tiếp khách.
Đến đây Liêu Minh xem như đã yên tâm, bắt đầu giới thiệu về tình hình công ty và sản phẩm cho cả hai.
Hắn giảng khoảng một khắc đồng hồ. Trong lúc đó hắn thỉnh thoảng để ý đến vẻ mặt của Trương Hằng và Điện Tử Dê, dường như là đang dò xét hứng thú mua sắm của bọn họ. Nhưng hắn thất vọng vì Trương Hằng hầu như không có biểu cảm gì. Còn vẻ mặt của Điện Tử Dê thì có vẻ thả lỏng hơn trước nhưng cũng không đọc được nhiều thông tin.
Sau khi Liêu Minh trình bày xong, Trương Hằng hỏi thêm mấy câu hỏi mà người mua thường hỏi rồi nói, "Chúng tôi có thể đến xưởng sản xuất xem qua không?"
"Đương nhiên, đợi một lát, tôi sẽ liên hệ bên đó."
Liêu Minh nói xong liền gọi điện thoại, sau đó dẫn Trương Hằng và Điện Tử Dê xuống lầu, đi bộ đến xưởng phía sau ký túc xá để tham quan dây chuyền sản xuất.
Xưởng sản xuất của Trác Thụy cũng không khác mấy so với các công ty ở tầng 4. Về cơ bản không còn công nhân nữa. Trên thực tế, theo lời giới thiệu của Liêu Minh, toàn bộ công ty TNHH máy truyền cảm Trác Thụy chỉ có chưa đến 40 người. Bộ phận nghiên cứu và phát triển và bộ phận thị trường là lớn nhất. Còn lại các bộ phận khác thì chỉ có tầm hai ba người.
Sau một vòng đi xuống, Trương Hằng và Điện Tử Dê cũng không phát hiện điều gì đáng ngờ. Ít nhất là bên ngoài thì Trác Thụy chỉ là một công ty khoa học kỹ thuật nhỏ hoạt động bình thường. Về phần nội dung bị che giấu bên dưới là gì thì phải xem Điện Tử Dê đã sao chép được gì từ vòng tay của Liêu Minh.
Cuối cùng, Trương Hằng bắt tay lại với Liêu Minh và nói, "Chúng tôi đã hiểu rõ tình hình cơ bản. Nhưng vẫn cần thời gian nghiên cứu để so sánh báo giá. Sau khi có kết quả, tôi sẽ liên hệ với anh ngay."
"Không có gì, sau này nếu có vấn đề gì cứ gọi điện hoặc gửi email cho tôi." Liêu Minh vẫn nhiệt tình như trước.
Sau khi rời khỏi Trác Thụy, Trương Hằng và Điện Tử Dê trực tiếp rẽ vào một quán cà phê, tìm đến một dãy ghế dài ở góc khuất. Sau đó Điện Tử Dê đóng gói tất cả số liệu đã sao chép được gửi cho Trương Hằng, bao gồm nhưng không giới hạn ở thông tin liên lạc, email, ảnh chụp và thông tin vị trí cũng như ghi chép tiêu dùng trong hai tháng qua của Liêu Minh.
Điện Tử Dê mất cả một giờ để xem qua những thứ này. Sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi. Bởi vì giống như lúc cả hai tham quan xưởng, thông tin chứa trong vòng tay của Liêu Minh xem ra cũng rất bình thường, ngoại trừ việc hắn duy trì mối quan hệ không đứng đắn với một nữ nhân viên trong công ty thì dường như hắn không giấu diếm bí mật gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận