Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 559: Mới tinh tận thế

"Ta đại diện cho ngày tận thế?" Trương Hằng nhíu mày, "Ta chỉ là một phàm nhân, vì sao lại có liên quan đến ngày tận thế, mà nhắc đến tận thế, sự diệt vong của các vị thần Bắc Âu chẳng phải có liên quan đến ngươi sao?"
"Sự diệt vong của các vị thần Bắc Âu chỉ là tận thế của riêng các vị thần Bắc Âu," Loki nói, "phải thừa nhận, ừm, nếu xét vào hơn hai nghìn năm trước thì trận đại chiến đó vẫn rất hoành tráng, các thi nhân không ngừng ngâm nga, rất nhiều kẻ nổi danh đã viết không ít những vần thơ tuyệt đẹp để ai điếu các vị thần đã ngã xuống, ca tụng Thor, Odin chiến đấu anh dũng, các vị thần Asgard quả cảm kiên cường… Thôi không nói, lại tiện thể trách cứ ta một chút, nhưng đáng tiếc, bọn họ quá lỗi thời rồi."
"Ý ngươi là sao?"
"Ta không hề nhắm vào những lão già đó, thật đấy, ta còn thích một vài người trong số họ, thậm chí còn thu thập hài cốt của vài người để làm đồ dùng trong nhà lưu niệm, nhưng với sức sản xuất vào thời đó, ngươi có thể tưởng tượng được điều điên rồ nhất là một tên có mái tóc đỏ, bộ râu quai nón, đầu óc toàn thịt rượu, tên tráng hán cầm một cái chùy lớn nện từ đông sang tây, và ngựa kéo xe của hắn là gì? Hai con dê rừng kéo xe chiến, hai con dê vừa buồn cười vừa ngốc nghếch!"
Loki lặp lại một lần, "Ngươi hiểu ý ta chứ, đó là giới hạn tưởng tượng của mọi người khi đó, còn hiện tại, ngươi tùy tiện kéo một người ra, họ đều có thể kể ra hàng trăm thứ trông có vẻ ảo diệu và có sức nặng hơn thế, ví như Ferrari, tên lửa Trường Chinh 5, đừng nói gì đến tàu sân bay... Nhưng ta không thể trách họ, điều kiện vật chất hạn chế trí tưởng tượng của họ, những kẻ đáng thương kia đã cố gắng hết sức rồi."
Dù là sự diệt vong của các vị thần Bắc Âu hay Ngày Tận Thế, tất cả những câu chuyện về ngày tận thế, những vần thơ tao nhã này... nói sao đây, chúng giống như một mỹ nhân tuyệt sắc, không thể chống lại sự ăn mòn của thời gian, giờ đã sớm không còn xứng với danh tiếng lừng lẫy khi xưa, giống như những lão già chúng ta vậy."
Loki vừa nói vừa lấy ra một chai Champagne không biết kiếm từ đâu, mở nút chai, nói với Trương Hằng, "Uống một ly chứ?"
Trương Hằng lắc đầu, "Trước khi xử lý mọi việc ta cần phải giữ tỉnh táo, không có ý định uống rượu."
"Được thôi, vậy ta tự mình uống một chén nhỏ, còn lại để đó, chờ xử lý xong ta sẽ uống." Loki lại tỏ ra rất hiểu chuyện, hắn tự rót cho mình một ly, uống cạn rồi nâng ly nói, "Cạn ly vì thời gian tươi đẹp đã qua."
Trương Hằng thờ ơ.
"Nói đi nói lại, một phần trong chúng ta nên cảm tạ TV, manga, tiểu thuyết mạng, hay cụ thể hơn là Marvel, Netflix, Sony... Nhờ có công của những nhà sáng tác hiện đại mà một số câu chuyện cũ đã một lần nữa tỏa sáng sức sống, ta cũng là một trong số đó, dù ta không hề muốn ghép đôi với cái gã cầm chùy ngu ngốc kia, tiện nói thêm, trong thần thoại Bắc Âu ta thật ra là em trai của Odin chứ không phải của Thor, nhưng ta đoán cũng chẳng ai quan tâm chuyện này."
"Tóm lại, ta đã khôi phục không ít sức mạnh, đây là chuyện tốt, cho thấy loài người dù đã sáng mắt ra vẫn không thể tách rời khỏi dối trá và lừa lọc," Loki nói, "nhưng đại đa số các vị thần cũ, cuộc sống không hề dễ dàng, họ suy tàn theo thời gian, để có được một tín đồ, họ phải dùng mọi thủ đoạn, nhưng như ta đã nói, năm nay không ai thấy một gã cưỡi hai con dê rừng oai phong hơn một kẻ lái Lamborghini vung tiền, trái lại, là sự quật khởi của các vị thần mới, họ trẻ tuổi và mạnh mẽ."
"Thần truyền thông, thần hàng hiệu, thần anime, thần điều hòa… Đôi khi ta cũng không hiểu loài người, một số người trong số họ cứ đến mùa hè là tin chắc rằng điều hòa là phát minh vĩ đại nhất của loài người, chính điều hòa đã cứu mạng cẩu của họ, so với chúng ta, các vị thần mới hấp thu tín ngưỡng theo cách linh hoạt hơn nhiều, không còn cầu nguyện, không còn tế tự, thậm chí không thèm để ý tín đồ của mình có tôn kính mình hay không, điều này trong quá khứ là không thể tưởng tượng nổi, những lão già kia sẽ vì chút chuyện nhỏ nhặt mà giáng thần phạt lên những kẻ bất kính, nhưng giờ, ai mà nhớ đến vị thần điều hòa vào mùa đông chứ, đồng thời các nghi thức cũng không ngừng được đơn giản hóa."
"Rất nhiều lão gia hỏa đã từng phàn nàn với ta về việc buôn bán ế ẩm, hồi trước ta gặp một tên trên đường, hắn nắm trong tay vài trang web rất được mọi người yêu thích, một cái có vẻ tên là P gì đó, tín đồ của hắn rải rác khắp thế giới, đủ loại người, và cách hắn thu hút tín ngưỡng cũng rất đơn giản và thô bạo, các vị thần cũ hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, ngươi chỉ cần lướt qua một đoạn video ngắn hắn đăng trên mạng là hoàn thành nghi thức."
"Hắn quả thực là Einstein trong giới thần linh, hoàn toàn là thiên tài, kể từ ngày sinh ra, tín đồ của hắn đã tăng lên nhanh chóng, hơn nữa độ trung thành của tín đồ cực kỳ cao, cơ bản là một khi đã đăng nhập vào trang web của hắn để trở thành tín đồ thì sẽ không bao giờ có thể rời khỏi, chỉ có thể không ngừng cung cấp tín ngưỡng cho hắn, thứ này còn có tác dụng hơn cả những lời thề độc nghiệt nhất."
"Nhưng, các vị thần mới cũng có phiền não của riêng mình, tuyệt đại đa số chỉ có một thân thần lực mạnh mẽ, nhưng lại đánh mất đi bản năng chém giết và tranh đấu vốn có của các vị thần cũ, lấy các vị thần Asgard làm ví dụ, ngay từ khi mới sinh ra, ta đã phải đối mặt với vô số kẻ địch, chúng ta có kẻ tử địch là tộc Người Khổng Lồ, các thần tộc cũng từng có nội chiến, có lúc đến bờ vực diệt vong, về sau trong Sự Diệt Vong của các Vị Thần Bắc Âu chúng ta đã chết trận hết… Về cơ bản chúng ta chưa từng có lúc nào thực sự an ổn, mỗi khoảng thời gian đều tràn ngập máu tanh, hoặc là cùng nhau chống địch, hoặc là chém giết lẫn nhau, nếu ngươi không có khả năng chiến đấu, ngươi sẽ bị giết chết."
"Nhưng các vị thần mới của xã hội hiện đại thì không như vậy, ngoài số ít người có năng lực chiến đấu ra, phần lớn là những kẻ ta vừa nhắc tới như ông anh làm web, họ rất giỏi trong việc thu hút tín ngưỡng, nhưng lại hoàn toàn không biết đánh nhau như thế nào, thêm nữa rất nhiều các vị thần cũ đều cảm thấy trong mắt họ chỉ có tín ngưỡng, đã từ bỏ sự tôn nghiêm và vinh dự vốn có của thần linh, hơn nữa các hành vi của họ đã gây nhiễu loạn thị trường một cách nghiêm trọng, cho nên rất nhiều vị thần cũ đều coi họ là u nhọt của giới."
"Nhưng như ta đã nói trước đó, trong số các vị thần mới cũng có những kẻ khác biệt, ở đây ta phải nói là loài người trong việc tự tìm đường chết chưa bao giờ khiến ta thất vọng, lần này cách tự tìm đường chết của bọn họ lại có chiêu trò mới, đó là sợ hãi, luôn là một bản năng nguyên thủy thuần túy nhất của con người, xoay quanh sự sợ hãi, họ đã phát triển ra vô số hình thức giải trí, nhưng phần lớn đều chỉ là những trò nhỏ nhặt, cho đến khi họ nhìn đến ngày tận thế, như ta đã nhắc, dù là Khải Huyền hay là Sự Diệt Vong của Các Vị Thần Bắc Âu, đều đã là đồ cổ lỗi thời, không theo kịp trào lưu của thời đại, loài người đã sớm mất đi nỗi sợ hãi trước Địa Ngục mà tiền nhân vẽ ra bằng trí tưởng tượng cằn cỗi, họ muốn tạo ra nỗi sợ hãi mới, thuộc về thế kỷ 21, kịch tính và mới mẻ, đó là ngày tận thế hoành tráng!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận