Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 115: Hắc buồm thiên (hai mươi)

Chương 115: Hắc buồm t·h·i·ê·n (hai mươi) "Các ngươi có thể tưởng tượng không, mười đấu bảy, ta xông lên boong tàu đối diện chém bay hai tên, kết quả quay đầu nhìn lại, đồng bọn của ta có ba tên đang bị đánh, còn sáu tên thì đã chạy về trên thuyền." Annie giận dữ nói, "Mà lại đây đã không phải lần đầu xảy ra chuyện như vậy đâu, ta sắp phát điên mất rồi, còn nữa, thuyền của chúng ta, Kim Yến t·ử hiệu, cái tên nghe thì ghê gớm, nhưng thật ra căn bản chỉ là một cái thuyền đ·á·n·h cá! Hơi lớn sóng gió một chút là bọn ta sắp xuống biển cho cá ăn rồi! Mỗi lần rời cảng cũng không dám chạy ra quá xa, thuyền trưởng thì lại là một kẻ nhát gan, thấy thuyền buôn lớn một chút là chạy nhanh hơn ai hết, không biết còn tưởng chúng ta mới là kẻ bị c·ư·ớ·p đó! "
Trương Hằng nghe vậy cũng không biết phải nói gì, hải tặc ở Nassau rất nhiều, nhưng phần lớn chỉ là phường trộm cắp vặt, mười mấy người tùy tiện kiếm một chiếc thuyền đã dám ra biển, lúc cướp thì giương cờ đen, nếu đối phương sợ hãi đầu hàng thì bọn hắn thắng lợi trở về, bằng không nếu mà thật đánh thì bọn hắn chạy còn nhanh hơn ai. Nghiêm chỉnh mà nói thì bọn hắn còn không thể xem là hải tặc, chỉ là mượn danh cờ đen để uy h·i·ế·p kẻ đầu cơ thôi.
"Thật ghen tị với các ngươi, Sư Tử biển hiệu có tới hơn ba mươi khẩu pháo đi, lại còn có thuyền trưởng lợi hại nữa, nghe nói mỗi lần các ngươi ra biển đều nhắm tới những con dê béo khó gặm, còn dám đối pháo với cả chiến hạm, như vậy mới là hải tặc chứ, ta luôn mơ ước có được cuộc sống như vậy, đáng ghét, ta mà là đàn ông thì tốt rồi, mập mạp cũng lăn lộn được ở trên thuyền, ta đánh giỏi như vậy sao lại không lên được!" Annie càng nghĩ càng tức, một tay đập lên thành ghế bên cạnh, kết quả không chỉ vết thương trên tay bị nứt ra, mà áo choàng trên người cũng tuột xuống, nhưng mà nàng không để ý, ngược lại dùng ánh mắt mong đợi nhìn về phía một người, "Này, mập mạp chẳng phải nói ngươi có không ít bạn ở trên Sư Tử biển hiệu sao, ngươi giúp ta giới thiệu một chút có được không?"
Trương Hằng nhặt áo trên đất ném vào trước ngực thiếu nữ tóc đỏ, "Nói bao nhiêu lần rồi, Sư Tử biển hiệu không nhận nữ, ai nói cũng vô dụng, với cả ở nhà thì đừng có cởi quần áo lung tung, cô đã ở đây thì phải tuân thủ quy tắc của tôi."
"Sợ gì chứ, tại sao đàn ông có thể cởi trần mà phụ nữ thì không? ! " Annie bất mãn nói, đáng thương cô nàng tóc đỏ vì gặp phải bất công giới tính ở nơi làm việc, bây giờ đã biến thành một nữ quyền chiến sĩ rồi.
"Mấy người đang nói chuyện gì vậy?" Malvin tay cầm bát thuốc thảo dược từ bên ngoài bước vào. "Bọn tôi đang nói ở trên đảo này hình như đàn ông ai cũng có công ăn việc làm, còn phụ nữ thì hoặc là ở nhà làm việc nội trợ, trông con, hoặc là chỉ có thể đến kỹ viện để k·i·ế·m tiền thôi." Annie lầm bầm, sau đó nàng lại nói, "Hay là ba người bọn mình lập một băng hải tặc tự làm nhỉ, lúc đánh nhau ta có thể chấp một địch ba, Trương Hằng chắc cũng đánh được hai tên, còn mập mạp, ngô, mập mạp chắc đánh được một chọi nửa thôi, ba người chúng ta cộng lại chắc chắn mạnh hơn lũ phế vật ở Kim Yến t·ử hiệu."
"Một chọi nửa, còn có cách tính này nữa sao?" Malvin nghe vậy ngây người.
"So với việc này thì trước mắt nên về nhà mới là lựa chọn tốt hơn, cho dù cô không thích cha cô, chẳng lẽ mẹ cô không lo cho cô sao?" Trương Hằng dừng một chút rồi nói, "Nếu cô cần, tôi có thể cung cấp phí đi đường."
"Không đời nào! Tuyệt đối không!" Annie liên tục lắc đầu nói, "Tôi trốn đi đã thề rồi, trừ khi tôi giàu hơn gã đàn ông đó, nếu không tôi sẽ không quay về. Với cả, chỉ có cuộc sống tự do của hải tặc mới thích hợp với tôi nhất, cái này đã nằm trong bản chất của tôi rồi, không thay đổi được, tôi thích hòn đảo nhỏ này, thích nơi đây, từng hơi thở nơi đây đều là hương vị của tự do!" ...
Trương Hằng chỉ cảm thấy đứa nhỏ này không còn cách cứu nữa.
Mà lúc này, có người gõ cửa dưới lầu, con trai của chủ n·ô·n·g trường đưa thuốc thảo dược cho Annie để trên bàn, rồi cùng Trương Hằng xuống lầu, mở cửa ra thì mới phát hiện người đứng ở ngoài là người quen cũ của bọn họ.
—— Goodwin, một người hiền lành nhiệt tình được công nhận trên Sư Tử biển hiệu.
Anh ta vừa vào nhà, tò mò quan sát xung quanh một lượt rồi khen, "Nơi này không tệ nha, dù hơi xa thị trấn một chút nhưng lại rất yên tĩnh, xem ra các cậu cũng đã ổn định rồi. Sao rồi, có gặp khó khăn gì không, sống ở trên đảo đã quen chưa?"
Trương Hằng và Malvin mời anh vào nhà, sau đó Malvin đi đun nước, pha trà. Ba người ngồi xuống nói chuyện phiếm một hồi, Goodwin cuối cùng cũng đi vào chủ đề chính. Người pháo thủ da đen nhìn về phía Trương Hằng, cười híp mắt nói, "Rosco về hưu rồi, định về Anh quốc thăm con gái, chắc chuyện này cậu biết rồi, mà như vậy thì vị trí người khống buồm ở Sư Tử biển hiệu sẽ t·r·ố·n·g ra, thế nào, cậu có hứng thú không?"
"Tôi sao?" Trương Hằng có chút bất ngờ, bốn tháng nay Rosco không giấu giếm gì mà dốc hết tài nghệ truyền cho cậu, nhưng chuyện này đâu phải một sớm một chiều mà làm được, rất nhiều thứ biết không có nghĩa là làm được, trong thời gian này còn phải dựa vào việc tích lũy kinh nghiệm, sau khi ông già đi thì Trương Hằng cũng không phải người giỏi nhất về kh·ố·n·g buồm ở trên Sư Tử biển hiệu, xét vị trí người khống buồm này thì mấy thủy thủ già vốn là cấp dưới của Rosco vẫn phù hợp hơn.
"Tự tin lên một chút đi, bọn tôi đều tin cậu, cậu là học trò duy nhất của Rosco, sau khi ông ấy đi thì vị trí của ông ấy lẽ ra nên do cậu thay thế chứ." Goodwin khích lệ nói, "Tin tôi đi, không chỉ một người trên thuyền nghĩ như vậy đâu."
"Thật sao? !" Malvin có lẽ là người hưng phấn nhất trong phòng, hiện tại cậu ta đang ôm đùi của Trương Hằng, tự nhiên hi vọng vị trí của Trương Hằng ở trên thuyền càng cao càng tốt, người khống buồm là một chức vụ rất quan trọng trên bất cứ chiếc thuyền nào, cân nhắc việc hai người mới lên thuyền hơn bảy tháng thì chuyện này tương đương với một bước tiến nhảy vọt.
Trương Hằng nghe vậy cũng không đưa ra ý kiến, cậu chỉ ngồi đó yên lặng chờ người pháo thủ da đen nói hết, quả nhiên anh ta nói tiếp, "Đã đến lúc thay đổi rồi, không biết cậu nghĩ như thế nào về vị tài công Auroff của chúng tôi? Trên thuyền có không ít người cảm thấy ông ta lúc thương lượng với thuyền trưởng quá mềm yếu, không thể bảo vệ lợi ích của thuyền viên, nhất là với những người mới, cũng không nhận được sự coi trọng đủ mức, khi đánh nhau thì bọn tôi xông lên đầu tiên, làm việc nhiều nhất, nhưng nhận được lại chẳng là gì, những vị trí quan trọng trên thuyền đều bị mấy ông lão kia nắm giữ, người mới rất khó để vươn lên."
Goodwin tình cảm dạt dào nói, "Tôi không phải là đang nói mấy ông lão làm không tốt, yêu cầu của chúng tôi cũng rất đơn giản thôi, chỉ muốn một môi trường công bằng hơn, tăng quyền phát ngôn của những người mới ở trên thuyền, các cậu thấy đề nghị này thế nào?"
Trương Hằng bình tĩnh nghe người pháo thủ da đen nói hết, rồi hỏi, "Vậy nhiệm vụ phát ngôn của những người mới này lại rơi vào tay ai đây?"
Goodwin hơi rướn người lên, để lộ hai hàm răng trắng, "Tôi vốn không phải là người có tham vọng gì, nhưng vì mọi người đều tin tưởng tôi, vậy thì tôi cũng nguyện ý vì mọi người làm chút việc."
Bạn cần đăng nhập để bình luận