Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 14: Cũ tin tức

Chương 14: Tin tức cũ
Đêm khuya, một bên bãi sông vắng lặng, chỉ có tiếng nước chảy rì rào.
Trương Hằng cầm đèn pin, cúi đầu tìm kiếm thứ gì đó. Bỗng dưng, một màn sương mù xuất hiện trên mặt sông không rõ nguyên do, khiến ánh mắt hắn trở nên mơ hồ. Trương Hằng ngay lập tức lấy ra 【Kính lọc bỏ】từ trong túi, nhưng lần này nó lại mất tác dụng một cách bất ngờ, dù trước đây đã từng phát huy công dụng lớn trong một vài phó bản.
Ánh mắt của Trương Hằng vẫn không thể xuyên qua màn sương mù này. Ý thức được nguy hiểm, hắn bắt đầu lùi lại, đi về phía chiếc xe của mình. Nhưng khi mới đi được vài bước, màn sương mù kia bỗng tan biến.
Trương Hằng ngẩng đầu lên, thấy trên đê đứng đầy những "người" chen chúc. Họ cùng nhau cúi đầu, nhếch mép với hắn, lộ ra nụ cười im lặng, ánh mắt ấy cứ như đang quan sát thức ăn trên bàn vậy.
Và khoảnh khắc sau, Trương Hằng mở mắt ra, nhìn thấy đồng hồ báo thức trên bàn, thời gian là 00:36. Hai tiếng trước, hắn vừa làm xong bài tập, dựa vào ghế định nghỉ ngơi một chút, không ngờ lại ngủ thiếp đi, còn mơ thấy mình bị những thứ đó bao vây.
Trương Hằng không biết có phải vì giữa trưa đã nghe Bách Thanh kể về chuyện gia đình nàng không, mà hắn bắt đầu ý thức được sự xâm nhập của những thứ đó vào xã hội loài người có lẽ còn nghiêm trọng hơn mình nghĩ. Nếu mặc kệ chúng, có lẽ chỉ một thời gian ngắn nữa, bọn chúng có thể âm thầm nắm quyền kiểm soát toàn bộ xã hội, rồi từ từ tiêu diệt toàn bộ nhân loại.
Cũng may chuyện này chỉ xảy ra trong phó bản.
Trương Hằng đứng dậy, vào nhà vệ sinh rửa mặt, tiện thể đánh răng luôn. Vốn định đêm nay lại ra bãi sông một chuyến, nhưng không biết có phải vì giấc mơ vừa rồi không mà Trương Hằng chần chừ rồi thôi. Hắn đã liên tiếp tìm tòi hai đêm mà không có thu hoạch gì, có lẽ nên cân nhắc thay đổi ý khác.
Ngoài ra, hắn còn cần kiếm thêm tiền. Chỉ dựa vào tiền tiêu vặt của một học sinh cấp ba, đến cả mời bạn gái ăn Hamburger còn khó, cơ bản chẳng làm được gì. Thực tế xã hội hiện đại, phần lớn mọi việc đều có thể giải quyết bằng tiền, có đủ tài chính cũng có thể tăng tốc hiệu quả điều tra.
Lần này phó bản, hắn ít nhiều coi như "trùng sinh" từ đại học trở lại cấp ba, Trương Hằng nghĩ xem những người trùng sinh thường kiếm tiền thế nào. Kết quả phát hiện các chiêu thức thường dùng trong phim ảnh đều không dùng được. Xổ số thì không cần nghĩ, hắn chưa bao giờ để ý đến việc này. Khởi nghiệp thì hắn không có sức lực đó, mà lại cũng không có thời gian. Cổ phiếu cũng tương tự vậy, mà cho dù ngươi biết xu thế thị trường, cũng cần tài chính khởi động và đủ kiên nhẫn.
Thế là, nhìn đi nhìn lại, Trương Hằng phát hiện mình vẫn chỉ có thể làm lại nghề cũ.
Hắn thay bộ quần áo thường ngày ít mặc, sau đó lại mượn chiếc Volkswagen của ông ngoại. Mấy lần trước, Trương Hằng lái xe ra ngoài vào đêm khuya rất cẩn thận. Khi về, hắn không những trả xe về chỗ cũ, mà còn cẩn thận dọn dẹp ghế đệm và lau sạch bùn đất mang từ bãi sông về. Nhưng vấn đề tiêu hao xăng thì hắn không thể giải quyết được.
Một hai lần thì ông ngoại có thể không để ý, nhưng nếu lâu dài, chắc chắn ông sẽ phát hiện ra đồng hồ đo dầu bất thường. Đương nhiên, vấn đề này cũng là do tiền cả, muốn giải quyết cũng rất đơn giản, chỉ cần mua hai thùng xăng, rồi đổ đầy khi cần.
Trương Hằng lái chiếc Volkswagen lên đường cao tốc, rồi một mạch đi về hướng nam, đến khu vực mới giải phóng. Gọi là khu vực mới giải phóng, nhưng thật ra nó không khác gì một thành phố ma. Người lãnh đạo thành phố trước đây đã từng vỗ ngực tuyên bố sẽ xây dựng một "Manhattan Phương Đông", nhưng bản thiết kế hoành tráng mới triển khai được một nửa thì người đó đã bị điều đi. Người lãnh đạo mới, không rõ vì lý do gì, dường như không muốn thúc đẩy dự án này nữa. Thế là hiện tại khu vực mới giải phóng gần như bị bỏ hoang, tỷ lệ người đến ở rất thấp.
Khi Trương Hằng xuống khỏi đường cao tốc có thể cảm nhận được, xung quanh gần như không có xe cộ nào khác, mà những khu chung cư cao tầng xung quanh đều tối đen như mực. Trương Hằng giảm tốc độ, theo mô tả tin tức ngày đó trong trí nhớ, sau khi đi vòng một hồi cuối cùng hắn cũng tìm thấy đúng chỗ.
Khác với bầu không khí tiêu điều quạnh quẽ ở nơi khác, trên con đường này lại rất náo nhiệt. Rõ ràng đã là rạng sáng mà vẫn còn không ít người, cả nam lẫn nữ, ngoài ra còn có không dưới mười chiếc xe sang trọng độ chế đậu ở đó.
Thấy thế, Trương Hằng nhẹ nhàng thở ra, điều hắn lo lắng nhất là nhóm người này không có trong phó bản, hoặc là đêm nay không ra tụ tập. Bọn họ đều là người trong một câu lạc bộ xe độ, đa phần là đám phú nhị đại ăn chơi. Khi đời sống vật chất no đủ không còn thỏa mãn được họ nữa, họ tự nhiên sẽ chuyển sang tìm kiếm cảm giác kích thích.
Vì vậy, cơ bản mỗi tuần họ đều hẹn nhau tụ tập ở khu vực mới giải phóng đua xe, cứ thế ròng rã một năm rưỡi. Trong khoảng thời gian đó, có người đi du học nước ngoài, có người gia cảnh sa sút rời đi, cũng có máu mới gia nhập. Vì khu vực mới giải phóng này không có người, hơn nữa trong số họ có người nhà quan hệ rất rộng, nên không ai quản họ cả. Cho đến về sau xảy ra tai nạn xe cộ, khi họ đang đua xe thì một chiếc Porsche và một chiếc Mercedes tông vào nhau, do tốc độ quá cao khiến người lái Porsche tử vong, vụ việc này mới bị phanh phui.
Trương Hằng không hề có ác cảm lớn với nhóm người này, dù sao thì cuối cùng cũng chỉ có người của bọn họ mất mạng, mà lại cũng không làm bị thương người đi đường, và địa điểm bọn họ chọn cũng là khu mới giải phóng vắng người, chứ không hề gây nhiễu dân. Tuy nhiên, phạm pháp thì vẫn là phạm pháp.
Khi thấy chiếc Volkswagen xuất hiện ở một đầu đường, họ lập tức cảnh giác. Một tên trông còn rất trẻ, có lẽ chỉ mới lơ ngơ một chút nhưng lại ngạo mạn nhất trong đám, tiến lên nói với chiếc Volkswagen đang từ từ tiến lại, "Nhìn cái gì? Còn không mau cút đi!".
Những người khác tuy không nói ra, nhưng ánh mắt khinh khỉnh cũng rất rõ ràng. Kết quả, chiếc Volkswagen kia chẳng những không rời đi mà còn dừng ngay cạnh họ, hạ cửa kính xe xuống, và nhóm người trong câu lạc bộ xe độ cũng thấy người ngồi ở ghế lái.
Ngoài dự kiến của họ, người bên trong lại là một thiếu niên trạc tuổi với cái tên còn lơ ngơ. Trương Hằng đã rất quen với những tình huống như này. Tuy rằng bây giờ mọi người đều đang nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thù địch, nhưng hắn không hề tỏ ra sợ hãi như người bình thường, mà chỉ lên tiếng nói: "Đua xe à?".
"Việc này không liên quan đến cậu." Một người trẻ tuổi ngồi trên chiếc 911 đang hút thuốc lên tiếng. Hắn là người duy nhất không mang bạn gái đến, có vẻ như là người cầm đầu nhóm này.
"Chơi một mình mãi cũng chán nhỉ? Cho ta tham gia với." Trương Hằng nói.
Lời còn chưa dứt thì xung quanh đã vang lên tiếng cười lớn. Một cô gái đội mũ lưỡi trai mặc áo yếm trong đám cười lớn nhất, ôm bụng đến mức nước mắt sắp trào ra, "Cậu đang nói đùa đấy à, em trai? Đến cả xe nát như thế kia..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận