Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 247: Ngươi có đầu mối sao?

"Chương 247: Ngươi có đầu mối sao?"
"Có điều tra quét dọn phòng của nữ hầu không?" Holmes lấy cái tẩu ra, lắp điếu thuốc.
"Có, dù nữ hầu đã làm trong nhà hai năm, nhưng lão quản gia lập tức bắt giữ cô ta, lục soát người, kết quả không thấy bức tranh, mà từ khi cô ta vào phòng đó đến lúc ra gọi lão quản gia, giữa chừng cũng không đi đâu khác, nên có thể loại bỏ cô ta khỏi diện tình nghi." Vial nói.
Dừng một chút, anh lại nói tiếp, "Thông qua mối quan hệ của tử tước, tôi cũng đã tìm được hai người khác bị M tiên sinh ghé thăm dinh thự, nghe họ miêu tả thì tình huống lần này không khác, đều là bị mất đồ cùng lúc nhận được thư của M tiên sinh. Một người trong số họ bị mất đồ khi đi nghỉ phép, còn một người thì thân phận lại càng kín tiếng, giấu đồ càng kỹ nhưng vẫn mất. Tên kia quả thực như một ảo thuật gia, chui được vào mọi mật thất, đùa bỡn mọi người trong lòng bàn tay."
Holmes nghe vậy không ý kiến, rít một hơi thuốc lá, "Ta từng gặp một tên trộm giỏi nhất là một người lùn trong gánh xiếc, người hắn chỉ cao bằng một nửa đứa trẻ, lại rất gầy, có thể chui vào nhà ngươi qua ống khói, hoặc dùng thuật súc cốt lách qua khe hở nhỏ hẹp. Nhưng dù hắn cũng không thể nào làm được mà không để lại bất kỳ dấu vết gì."
"Nên tôi không hiểu nổi tên kia làm bằng cách nào, đành phải đến hỏi ý kiến ngài." Vial cung kính nói.
"Được thôi," Holmes cười, "Ta đã nhận lời giúp ngươi, mà lại vụ này ta cũng rất hứng thú, nhất định sẽ không bỏ mặc. Nhưng trước mắt chúng ta vẫn nên tìm chỗ ở cho ngươi tại Luân Đôn trước đã."
Ba người lên xe ngựa đến một lữ điếm. Trong khi Vial lo thủ tục nhận phòng, Holmes đứng trong sảnh hút tẩu quan sát những khách trọ qua lại.
"Ngươi thấy M tiên sinh có trong số họ không?" Trương Hằng hỏi.
"Ai mà biết," Holmes nhả một vòng khói, có vẻ tâm tình hắn bây giờ rất tốt, "Hôm nay chúng ta xem như gặp may, Trương, gặp phải một vụ án thú vị như vậy. Sáng nay ta đã cảm thấy Vial sẽ mang đến cho chúng ta bất ngờ, ha, thằng nhóc này quả nhiên không làm ta thất vọng."
"... " Trương Hằng hơi dở khóc dở cười, hóa ra Vial càng gặp vụ án khó, Holmes càng vui, vị thám tử đại tài này có tư duy quả khác người thường.
"Bức tranh bị mất, ngươi có đầu mối gì không?" Trương Hằng hỏi tiếp.
Holmes không trả lời, ngược lại hỏi lại, "Còn ngươi, ngươi có ý kiến gì không?"
Trên đường đi Trương Hằng cũng suy nghĩ về vụ án này, thử gom tất cả manh mối lại, may có Vial, vị thám tử tóc đỏ kia điều tra tỉ mỉ thật, gần như đã lật tung dinh thự của tử tước, đọc qua mà cứ ngỡ như đang ở hiện trường vậy.
Trương Hằng nghĩ một lát rồi nói, "Trước ngươi nói loại bỏ tất cả lựa chọn kỳ lạ phi khoa học, thì cái còn lại chính là chân tướng. Không có tên trộm nào giỏi đến vậy, dẫm lên đất bùn mà không để lại dấu, qua mặt chó săn mà không gây tiếng động, mà ta thấy bố cục căn nhà, ngoài lão quản gia ở đối diện, đêm đó đầu bếp cũng thức khuya bận trong bếp, cách đó không xa, mà cửa phòng đó thì thường ngày đều khóa, nên ta cảm thấy vấn đề vẫn ở nữ hầu dọn dẹp vệ sinh."
Holmes dùng ánh mắt như đang đánh giá một loài động vật quý hiếm trong vườn thú mà nhìn Trương Hằng, sau đó thốt lên một tiếng kinh ngạc, "Bạn lữ du hành bí ẩn đến từ phương Đông của ta, dù quen ngươi bao lâu, ngươi vẫn luôn khiến người khác ngạc nhiên nhỉ? Thật tốt khi có thể quen biết ngươi, dù giờ ngươi còn đang đi bên cạnh ta học hỏi nhưng thực tế năng lực của ngươi đã đủ để tự lập môn hộ rồi, ngươi giỏi hơn mấy người tầm thường ngoài kia nhiều lắm, những người mới đầy tiềm năng như Vial cũng không sánh bằng ngươi, có lẽ không bao lâu nữa ngươi có thể trở thành đối thủ của ta, vậy thì thế giới này có lẽ sẽ không nhàm chán như vậy."
Lời đánh giá này với Holmes đã là rất cao, dù cuối cùng vẫn hơi tự biên tự diễn, nhưng để một thám tử luôn kiêu ngạo như vậy phải thốt ra lời này, chứng tỏ Trương Hằng thật sự khiến hắn phải nhìn nhận bằng con mắt khác.
Holmes tiếp lời, "Ha ha, khi nhìn thấy ghi chép kia ta đã nghĩ ngay đến vụ án giết người trong mật thất của lâu đài, lúc đó người ta đồn rằng nạn nhân bị ma quỷ giết chết, vì mọi cửa sổ đều đóng kín, không thể mở từ bên ngoài, mà hiện trường lại rất đẫm máu, mang ý vị trả thù mạnh mẽ, nên người dân cho rằng chỉ có ma quỷ mới làm được, thậm chí có cả người trong cảnh sát tin vào thuyết pháp ma quỷ báo thù."
"Nhưng như ta nói, loại bỏ những điều không thể quấy nhiễu kia thì những thứ còn lại, dù bề ngoài có vẻ không tưởng, vẫn chính là đáp án đúng, sự thật chứng minh người bị hại chính là hung thủ, chính hắn dùng thủ đoạn cực đoan để tự giết mình, đó là một vụ án rất thú vị, bởi vì trong lòng nạn nhân chôn giấu một bí mật, bí mật đó làm hắn dằn vặt rất lâu, hắn cảm thấy áy náy vì những lỗi lầm hồi trẻ, loại cảm giác tội lỗi đó đeo bám hắn cả đời, cộng thêm lúc đó tình trạng cơ thể không tốt, đã mắc bệnh nan y, lại lo hậu duệ của người kia đến báo thù vợ con mình, nên mới dùng thủ đoạn đó để trả lại nợ oan năm xưa."
"Tình huống lần này cũng khá tương tự, ta xem kỹ ghi chép của Vial, loại trừ khả năng người ngoài vào, thì chỉ còn khả năng tự ăn trộm, rốt cuộc mua chuộc một nữ hầu lương tháng không đến một bảng Anh dễ hơn nhiều so với chui vào một dinh thự có thủ vệ nghiêm ngặt, nếu là M tiên sinh, ta cũng sẽ chọn con đường này."
Trương Hằng cau mày nói, "Vậy lá thư thì dễ giải thích thôi, nữ hầu đã mang sẵn trong người, lúc dọn dẹp thì để đó, bức họa cũng do cô ta trộm, nhưng ta vẫn không rõ là cô ta làm cách nào để qua được khâu kiểm tra sau đó, lẽ nào lão quản gia cũng là đồng phạm của cô ta sao?"
"Ngươi đã gần đến đáp án cuối rồi, bạn ta ở phương Đông à." Holmes nháy mắt, phấn khích nói, "Ta tin chỉ cần thêm cho ngươi nửa ngày thì ngươi có thể nghĩ ra, trong chuyện này tìm lại bức họa không khó, cái khó là làm sao bắt được tên M tiên sinh kia, phải thừa nhận rằng trí tưởng tượng và tài năng của hắn rất tuyệt. Với tác phong làm việc đó, hẳn là hạng người cẩn trọng kiên nhẫn, muốn bắt được dạng người đó không dễ, nhưng Luân Đôn là địa bàn của chúng ta, mà để hắn chạy mất thì không ổn."
Bạn cần đăng nhập để bình luận