Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 150: Nếu như ta nguyện ý cho ngươi cung cấp 1 một công việc đâu?

"Chương 150: Nếu như ta nguyện ý cho ngươi cung cấp 1 một công việc đâu?"
"Leah là thủ lĩnh của các ngươi? Đây có lẽ là tin tức khiến ta kinh ngạc nhất hôm nay, còn bất ngờ hơn cả việc Hắc Tổ chiếm lĩnh toàn bộ châu Âu." Trương Hằng nói.
"Đó là do ngươi chưa hiểu rõ về nàng nên mới nói vậy. Nàng giống như anh trai mình, là một đấu sĩ bẩm sinh. Sau khi Edward c·hết, nàng đã trở thành người phản kháng ctos kiên định nhất. Nàng dùng nhân cách và tinh thần bất khuất của mình để l·ây n·hiễm và đoàn kết được rất nhiều người."
"Vậy họ đang ở đâu?"
Cậu bé thở dài, "Chúng ta đang chiến đấu trong một cuộc c·hiến t·ranh mà chúng ta không thể thắng."
"Thật khó tin là ngươi cũng có lúc nói những lời chán nản như vậy," Trương Hằng nói, "Ta biết ngươi trước giờ chưa từng dễ dàng chịu thua bỏ cuộc."
"Ta chỉ đang trần thuật sự thật mà thôi, hơn nữa cuộc c·hiến t·ranh này đã diễn ra mười hai năm rồi, ta cũng thấy mệt mỏi." Cậu bé uống cạn cốc sữa b·ò.
"Vậy tại sao còn muốn mạo hiểm bị bắt để đi p·há h·ư camera trên đường?"
"Chỉ để truyền một tin, nói với những người dân trong thành phố vẫn còn hoài nghi về ctos rằng vẫn có người đang phản kháng. Mặt khác, phiên tòa xét xử lần hai sắp bắt đầu, người của Hắc Tổ đã chỉ định ba vị quan tòa, hội thẩm đoàn cũng toàn là người của bọn chúng, chúng ta không có cơ hội thắng nào cả, nhưng vẫn cần làm chút gì đó."
"Một câu hỏi cuối cùng, làm sao ta có thể tìm được Leah?" Trương Hằng cũng uống cạn ly sữa b·ò của mình.
"Ta không biết. Người của Hắc Tổ đang truy bắt nàng ráo riết, nên hành tung của nàng ngay cả trong 01 cũng là bí m·ậ·t. Nếu ngươi muốn dựa vào ta để tiếp cận nàng thì hãy hết hi vọng đi, đừng nói là ta không biết nàng ở đâu, cho dù ta biết ta cũng sẽ không nói cho ngươi." Cậu bé thu lại hai chiếc ly thủy tinh trên bàn.
"Ta đã t·r·ả l·ờ·i tất cả các câu hỏi của ngươi, và ngươi đã uống sữa b·ò của ta rồi, không cần k·h·á·c·h khí. Chúng ta đã sòng phẳng, không còn gì nữa thì ngươi có thể rời khỏi đây."
Cậu bé nói xong không để ý đến Trương Hằng nữa, quay người đi đến chỗ bồn rửa, nhưng khi cậu đã rửa xong hai chiếc ly, Trương Hằng vẫn ngồi yên tại chỗ.
"Sao vậy, ngươi cần ta giúp ngươi mở cửa à?"
"Ta không có bất cứ giấy tờ tùy thân nào để c·h·ứ·n·g m·i·n·h nhân thân cả."
"À, ta xin được đồng cảm với những chuyện bi thảm mà ngươi phải chịu, nhưng trước hết ngươi có thể đi báo c·ả·n·h s·á·t, rồi mang theo giấy báo m·ấ·t, bản sao hoặc bản điện t·ử đến đại sứ quán của nước ngươi để xin cấp lại."
"Ta không có bản sao, cũng không có bản điện t·ử. Thực tế mà nói, ta còn nghi ngờ liệu nước ta có còn lưu giữ thông tin cá nhân của ta hay không." Trương Hằng nói, "Như ta đã nói, thế giới này không giống với thế giới ta quen thuộc trước đây, không có dấu vết nào về sự tồn tại của ta."
"Ha ha, lại là cái thuyết vũ trụ song song của ngươi sao. Phải công nhận là khả năng bịa chuyện kéo dài của ngươi cũng không tệ đấy."
"Vậy ngươi có đề nghị gì không?"
"Nếu, ta nói là nếu, những gì ngươi nói là thật, thì rắc rối của ngươi lớn đấy. Không có thông tin nhân thân, lại không tìm được quốc gia gốc của mình, có khi ngươi sẽ bị giam giữ đến già đấy, dù sao cũng không ai quan tâm đến s·ự s·ố·n·g c·h·ế·t của ngươi cả."
"Nói vậy ta chỉ có thể cố gắng tránh tiếp xúc với c·ả·n·h s·á·t để không bị giam lại thôi." Trương Hằng đứng dậy, "Cảm ơn sự tư vấn của ngươi, rất vui được gặp lại ngươi."
Nói xong, hắn đi về phía cửa phòng. Khi ngón tay của Trương Hằng sắp chạm vào tay nắm cửa, thì cậu bé gọi vọng lại từ phía sau.
"Chờ một chút."
Vẻ mặt cậu bé có vẻ hơi do dự, thay đổi vài lần, một lát sau cậu thở dài, "Ngươi có tiền không?"
"Không có, nhưng ta có thể mượn tạm ít tiền từ người đi đường 'tốt bụng' nào đó." Trương Hằng nói, "Dù điều này không phù hợp với phong cách của ta cho lắm, nhưng sinh tồn, dù trong hoàn cảnh nào, cũng vẫn là ưu tiên hàng đầu, phải không?"
"Ngươi có biết quy tắc hoạt động của ctos không? Có biết vị trí các camera trong thành phố này không? Có biết ai có thể là bạn, ai có thể là thù không?" Cậu bé cau mày, "Ngay cả khi đi phạm tội, ngươi cũng chỉ là một con gà mờ trong giới tội phạm thôi, chẳng bao lâu nữa c·ả·n·h s·á·t sẽ tóm được ngươi ngay."
"Ta không nghĩ thế, tin ta đi, bắt được ta chắc chắn không phải là chuyện dễ." Trương Hằng vừa nói vừa mở cửa phòng.
"Nếu như ta nguyện ý cho ngươi một công việc thì sao?"
"Hả?" Trương Hằng dừng bước.
"Còn cả chỗ ở nữa," cậu bé nói thêm, "Ngươi không có giấy tờ tùy thân, không thể ở k·h·á·ch sạn. Ta có thể chứa chấp ngươi, nhưng ngươi chỉ được ngủ ở ghế sofa, và phải nghe lời ta, ta bảo ngươi làm gì thì ngươi làm đó, tất nhiên ta sẽ không đưa ra yêu cầu quá đáng. Mặt khác, ta sẽ dạy ngươi cách sinh tồn dưới ctos, cách né camera, cách phản theo dõi. . . à còn nữa, ngươi sẽ chịu trách nhiệm cho Tiểu Ngạc Ngư ăn mỗi ngày."
". . . Ngươi thật sự đặt tên mèo là Tiểu Ngạc Ngư à?"
"Ngươi chỉ cần trả lời có đồng ý hay không thôi." Cậu bé nghiêm mặt nói.
"Ta còn muốn học cả kỹ năng liên lạc của ngươi." Trương Hằng nói.
"Nếu biểu hiện của ngươi đạt yêu cầu, ta có thể cân nhắc."
"Vậy hình như ta không tìm được lý do nào để từ chối cả." Trương Hằng đóng cửa phòng, "Ta có thể hỏi một chút vì sao ngươi đột ngột thay đổi chủ ý, lại muốn giữ ta ở lại không?"
"Lời khuyên là, hãy lo chuyện của mình đi, đừng hỏi nhiều làm gì." Cậu bé quay người đi vào phòng ngủ, ôm ra một bộ chăn, trải lên ghế sofa, "Ta chỉ có hai bộ chăn, bộ này mỏng hơn chút, nhưng mà cơ thể ngươi khỏe, chắc không dễ bị lạnh cóng đâu. Ngày mai ta sẽ đi mua cho ngươi đồ dùng cá nhân, đêm nay ngươi chịu khó vậy nhé."
"Gối đâu?"
"Ngươi được voi đòi tiên à?"
"Ta muốn gọi đây là nhu cầu cơ bản của con người."
"Không có gối thừa, ngươi có muốn nằm đệm của Tiểu Ngạc Ngư không?"
Trương Hằng nhìn chú mèo, chú mèo có vẻ như đã hiểu chuyện gì, đang nhìn chằm chằm vào hắn, bộ dạng như thể đang nói 'ngươi dám thử xem? !'
"Ta không nghĩ nó sẽ đồng ý với đề nghị này."
"Ngươi phiền phức thật đấy, ta có quần áo cũ không mặc nữa, đưa cho ngươi làm đệm vậy." Cậu bé nói.
"Cảm ơn."
Cậu bé trải xong ghế sofa, lại tìm cho Trương Hằng một đôi dép lê, một cái khăn lông và bàn chải đ·á·n·h răng. Đồng thời dặn dò, "Không được dùng cốc của ta, khi nào ta mua cốc mới thì hãy dùng, trước thì cứ súc miệng trực tiếp dưới vòi. Đi tiểu thì phải nhấc nắp bồn cầu lên. Máy nước nóng loại cũ, trước khi tắm thì phải làm nóng nước trước, mùa đông thì phải tắm trong vòng hai mươi phút nếu không nước sẽ lạnh, tóc rụng quá nhiều sẽ làm tắc cống, phải dọn kịp thời, đồ trong tủ lạnh thì ăn được nhưng phải nhớ ghi vào sổ để trừ vào lương, tiền điện nước chúng ta c·h·i·a đều. Còn vấn đề gì không?"
"Ách, nếu ta bị bạn trai của ngươi thấy ở đây có vấn đề gì không?"
"Ta không có bạn trai."
"Nhưng đã mười hai năm rồi, ngươi bây giờ chắc phải 29 tuổi rồi chứ."
Cậu bé lảo đảo, tắt đèn phòng kh·á·c·h, "Đi ngủ sớm đi, ngày mai còn có khối việc cần làm."
Bạn cần đăng nhập để bình luận