Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 232: Khen thưởng

"Đã Divo Braya không muốn giúp ngươi, vậy ngươi dựa vào cái gì mà cảm thấy ta sẽ giúp ngươi?" Andrea lạnh lùng nói.
"Bởi vì chắc hẳn ngươi cũng biết, ta sau khi giành được tự do từ đấu trường đã có một thời gian làm ở đội tuần tra khu Đông Nam, tiếp xúc qua không ít vụ án, mà theo kinh nghiệm ta tích lũy, những sự việc như phá hoại công trình công cộng thế này, một khi đã xảy ra một lần, thì rất có thể sẽ có lần thứ hai." Trương Hằng ý vị thâm trường nói, "Mà đến lần sau, e là sẽ không chỉ cần một hai ngày là sửa xong được đâu."
Nghe vậy, quan thị chính lập tức rùng mình, ông ta biết đây là Trương Hằng đang uy hiếp mình.
Cũng giống như việc dù thế nào ông ta cũng sẽ không thừa nhận mỏ quặng Pinot có liên quan đến mình, thì Trương Hằng rõ ràng cũng không có khả năng thừa nhận việc phá hỏng đường ống nước có liên quan đến hắn, cho nên hắn chỉ nhắc nhở quan thị chính một chút từ khía cạnh này.
Nhưng quan thị chính lại hiểu được ý tứ sâu xa của Trương Hằng, nếu việc mỏ quặng Pinot không có cách giải quyết, thì cái ghế quan thị chính này của ông ta cũng đừng mơ mà ngồi yên, mà lúc này lại đang là thời điểm mấu chốt để ông ta chuẩn bị tấn thăng lên tài vụ quan, cho dù ông ta có đồng minh chính trị hậu thuẫn, nếu như lúc này thành tích của ông ta quá tệ, thì sẽ mất đi sự ủng hộ của dân chúng.
Mà một khi mất đi sự ủng hộ của dân chúng, cho dù hậu phương chính trị của ông ta có mạnh đến đâu cũng không thể lật ngược lại sai lầm lớn của thiên hạ mà ép ông ta lên được vị trí tài vụ quan.
Andrea biết mình đã bị người ta nắm thóp.
Lúc này ông ta có hai con đường, một là đối đầu đến cùng, làm như vậy có thể khiến cho Trương Hằng cũng không xong việc, nhưng cái giá phải trả có thể sẽ là sự nghiệp chính trị của mình tiêu tùng, hiện tại người phản đối Commodus không chỉ có một hai người, mà là một tập thể chính trị, tuy mọi người đều âm thầm đối đầu với Hoàng đế bệ hạ, nhưng mục đích của mỗi người thật ra lại không giống nhau.
Có người hy vọng có thể nắm quyền thao túng vị hoàng đế trẻ, thu được càng nhiều quyền lực, có người thì chỉ là muốn phô trương thanh thế với Commodus, nhưng cuối cùng chủ trương vẫn là lùi một bước, vừa đấm vừa xoa, chỉ cần bảo toàn được quyền lực hiện có là được, ngoài ra còn có một số người muốn đục nước béo cò...
Còn về Andrea, lựa chọn phe này là vì tiếp cận một số nhân vật quan trọng trong phe này, để thu được nhiều lợi ích hơn, nhưng đồng thời ông ta cũng cân nhắc nguy hiểm và cái giá phải trả, xét theo tình hình hiện tại, nếu cứ tiếp tục đối đầu một cách cứng rắn, thì lợi ích cá nhân của ông ta sẽ bị tổn hại rất lớn, vậy thì ông ta lại cố chấp cũng chẳng có nghĩa lý gì.
Vì vậy Andrea chỉ có thể chọn một con đường khác, ông ta im lặng một hồi rồi mới lên tiếng, "Ngươi không cần lo lắng chuyện mỏ quặng nữa, ta nghe nói tình hình sập không nghiêm trọng lắm, lại có thêm một hai... Không, hôm nay là có thể khôi phục lại được rồi."
"Tốt quá rồi." Trương Hằng sau đó cũng gật đầu nói, "Trong đội tuần tra ta cũng quen được vài người, sẽ nhờ họ giúp canh chừng đường ống nước bên kia, nếu như còn ai dám đi phá hoại, chúng ta nhất định sẽ giúp ngươi bắt người."
"Vậy làm phiền các ngươi." Andrea gần như nghiến răng nói ra câu cảm ơn này.
Còn Trương Hằng thì cứ như không nghe thấy tiếng ken két của răng quan thị chính, cười nói, "Thật vui vì cuối cùng chúng ta đã đạt được sự đồng thuận, có thể giải quyết mọi chuyện một cách viên mãn, vậy ta cũng không làm phiền ngươi nữa, lát nữa ta còn muốn đi báo tin tốt cho Dakius là tối nay có thể tiếp tục công việc, để hắn sớm triệu tập công nhân quay lại."
Trương Hằng nói xong liền đứng dậy, "Dù sao thì trước đó chúng ta cũng đã chậm trễ không ít thời gian, muốn giao công trình đúng hạn thì phải nhanh chóng bắt tay vào việc."
Andrea lưỡng lự một chút, cuối cùng vẫn là đưa tay ra bắt tay Trương Hằng trước khi hắn rời đi, "Ta đã thấy anh hùng của ngươi trên đấu trường, nhưng không ngờ rằng năng lực chính trị của ngươi cũng xuất sắc như vậy, nếu như sau này có ai xem thường ngươi, ta tin rằng người đó nhất định sẽ hối hận."
Trương Hằng cũng thay đổi bộ dáng hung hổ dọa người trước đó, bắt tay Andrea, "Sự quan tâm của ngươi đến các công trình công cộng cũng khiến ta phải thán phục, ta tin rằng sau này ngươi sẽ thuận lợi trở thành tài vụ quan thôi."
...
Trương Hằng chỉ dùng ba ngày để khởi động lại công việc xây dựng tượng đồng vốn đã đình trệ một thời gian dài, đồng thời hoàn thành toàn bộ công việc trước ngày hết hạn.
Năm mươi hai bức tượng đồng Commodus vừa ra lò, đứng sừng sững trên những bãi đất trống ở ngoại ô thành Rome, được ánh mặt trời ban mai dát lên một lớp viền vàng, vị hoàng đế trẻ cùng với hoàng hậu của mình đi thị sát nghiệm thu tượng đồng, xác nhận những bức tượng oai phong lẫm liệt này giống y hệt người thật của ông.
Để khi những bức tượng này được vận chuyển đến các tỉnh thành, đặc biệt là những tỉnh thành xa xôi, người dân đế chế ở đó cũng có thể chiêm ngưỡng được uy dung của Hoàng đế bệ hạ.
"Ngươi làm rất tốt, thêm một lần nữa, ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ mà ta giao cho một cách hoàn mỹ, ngươi vĩnh viễn sẽ không khiến ta phải thất vọng, đúng không." Sau đó Commodus vỗ vai Trương Hằng, quay sang nhìn thê tử, "Nàng nói ta nên ban thưởng cho hắn thứ gì đây?"
"Thần chỉ là hoàn thành phận sự của mình thôi, bệ hạ." Trương Hằng hơi khom người nói.
"Mà việc ban thưởng cho người làm tốt công việc cũng là phận sự của ta với tư cách một Hoàng đế." Commodus hài hước đáp lại.
Hoàng hậu Christina nghĩ ngợi rồi nói, "Nghe Lucilla nói ngươi vẫn còn biểu diễn ở đấu trường Victor, hình như cũng không thiếu tiền, vì ngươi xuất thân là đấu sĩ, trong nhà chắc cũng không có nô lệ, nhưng mà có lẽ ngươi vẫn chưa có thê tử đi..."
Commodus nghe vậy hai mắt lập tức sáng lên, se duyên loạn xạ là một truyền thống có thể nói là tất yếu của các hoàng đế.
Trương Hằng lại giật mình, vội vàng lên tiếng trước khi Commodus mở miệng, "... Thực ra thần đã có người yêu rồi ạ."
"Ồ, vậy sao, là tiểu thư của nhà ai vậy?" Hoàng hậu Christina tò mò hỏi.
"Là một khán giả nữ trước đây của thần, là thường dân, bọn thần tự quen nhau được một thời gian rồi." Để tránh Commodus cùng thê tử của ông ta gây sự se duyên loạn xạ cho mình, Trương Hằng buộc phải bịa ra một câu chuyện tình cảm.
Christina còn muốn hỏi thêm, nhưng nhận thấy chồng mình lộ vẻ mong chờ trên mặt, cuối cùng nàng vẫn là đè nén cái tâm hóng chuyện của mình lại, khôi phục lại thái độ cao nhã mà một hoàng hậu nên có.
Commodus tiếp lời, "Nghe nói bây giờ ngươi đang ở tại khu bờ sông Tiber, cảnh sắc ở đó rất đẹp, nhưng mà lại cách hoàng cung quá xa, đôi khi ta sẽ cần đến sự cố vấn của ngươi có thể nhanh chóng có mặt ở bên cạnh ta, mà ngươi cũng đang ở trọ, muốn thực sự hòa nhập vào thành phố này, thì ngươi vẫn nên có một căn nhà riêng cho mình, nếu vậy thì ta sẽ tặng ngươi một tòa Domus nhé."
"Điều này quá quý giá rồi thưa bệ hạ." Trương Hằng nói.
"Không, đây là những gì ngươi đáng được nhận, chuyện khu Đông Nam trước đó ngươi đã xử lý rất tốt, cố vấn là chức vụ của ngươi, nhưng cũng không phải là ban thưởng, mà nhà ở nghiêm túc mà nói cũng không phải là một phần thưởng, chỉ là cho ngươi một chỗ an cư thôi, để ta quay đầu chọn thêm cho ngươi một vùng đất phong," Commodus hào hứng nói, "Nhưng mà đất đai ở gần Rome đều đã chia xong hết rồi, ngược lại ở các tỉnh địa phương vẫn còn không ít, có điều là quá xa xôi, ngươi phải tìm người để quản lý, ta sẽ quay đầu cho ngươi xem qua chọn."
Trương Hằng cũng không thể không thừa nhận, mặc dù những nhà sử học đời sau thường quen miêu tả Commodus là một hôn quân chẳng ra gì, bị người xa lánh, có rất nhiều thói hư tật xấu, mà cách chết của ông ta lại càng mất mặt, nhưng ít nhất là vào lúc này, vị hoàng đế trẻ đang đứng trước mặt hắn đối với người của mình thực sự không tệ.
Đến mức đã nghĩ đến việc tìm đất phong cho hắn rồi, phải biết rằng có đất phong đồng nghĩa với việc Trương Hằng về thân phận sẽ hoàn toàn thoát ly khỏi tầng lớp bình dân, gia nhập vào giới quý tộc, mà xét đến việc hắn chỉ mới thoát khỏi thân phận nô lệ được hơn bốn tháng, thì tốc độ này thực sự cứ như ngồi tên lửa vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận