Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 151: Công việc

Chương 151: Công việc
Trương Hằng mở mắt ra, phát hiện Tiểu Ngạc Ngư không biết từ lúc nào đã nhảy lên lồng ngực của hắn, đang trực câu câu nhìn chằm chằm hắn. Ánh nắng từ khe hở giữa màn cửa hắt vào, rơi trên mặt của hắn.
Trương Hằng nhìn đồng hồ, bây giờ là 7 giờ 29 phút, hắn bế anh bạn nhỏ đặt sang một bên trên bàn trà, rồi từ ghế salon ngồi dậy.
Đúng lúc này, cửa phòng ngủ cũng vừa vặn mở ra, một cậu bé mặc đồ ngủ bước ra, liếc nhìn người nào đó, "Dậy sớm thế?"
"Ngươi bảo hôm nay có cả đống việc cần làm mà."
"Thì đúng là có cả đống việc cần làm, nhưng cũng phải chờ ta đánh răng rửa mặt xong đã." Tiểu nam hài nói, "Nếu như ngươi có thể nấu xong cà phê và nướng xong bánh mì trước khi ta rửa mặt xong, thì coi như bữa điểm tâm đột xuất này không tính tiền của ngươi."
"Cực kỳ công bằng."
Trương Hằng vào bếp, chờ Tiểu nam hài từ phòng vệ sinh đi ra, trên bàn đã có một bình cà phê, bốn lát bánh mì nướng, cùng với thịt xông khói và trứng rán.
"Nhanh tay đấy nhỉ." Tiểu nam hài nói.
"Hiếm khi thấy ngươi không ghi nợ, ta cũng phải làm nhiều một chút."
Tiểu nam hài dùng tốc độ không phù hợp với thân hình, ăn ngấu nghiến hết trứng rán và bánh mì, sau đó một hơi xử lý nốt ly cà phê của mình, rồi nói với Trương Hằng: "Ta đi làm việc đây, ngươi ở nhà chờ, đừng có nghịch ngợm. Tầm bốn giờ chiều ta sẽ về, rồi chúng ta đi mua đồ dùng hàng ngày cho ngươi."
"Cho nên ngươi thuê ta chỉ để ta làm bữa sáng cho ngươi thôi à?"
"Đương nhiên là không phải rồi, công việc của ngươi phải đến tối mới bắt đầu. À, còn nữa, không cần nấu cơm tối, ta sẽ mang pizza về cho ngươi."
"Thế ban ngày ta cứ ngồi vậy sao, với Tiểu Ngạc Ngư mắt to mắt nhỏ nhìn nhau?"
Tiểu nam hài ngừng một lát, "Ngươi có thể xem ti vi hoặc đọc sách gì đó. Trong phòng ngủ của ta có sách đấy... Nếu ngươi muốn học kỹ thuật truyền tin của ta, thì trước cứ học từ lý thuyết cơ bản đi đã. Được rồi, không nói nữa, ta sắp muộn rồi."
"Thuận buồm xuôi gió, ta sẽ chăm sóc Tiểu Ngạc Ngư cẩn thận."
Tiểu nam hài ăn xong bữa sáng liền vội vàng xuống lầu, chạy đến trạm tàu cách đó một dặm, trải qua một lần chuyển tàu, lại đi hai trạm xe bus, cuối cùng cũng đến cửa hàng pizza nơi làm việc vào phút cuối cùng. Trong phòng thay đồ nhân viên, cậu nhanh chóng thay đồng phục công việc, hít một hơi thật sâu, rồi đẩy cửa bước vào quầy gọi món.
Hôm nay mọi thứ không khác biệt lắm so với ngày thường, nhưng những nhân viên làm chung với tiểu nam hài có thể dễ dàng nhận ra cậu có vẻ không được yên lòng. Khi nhập thực đơn thì sai rất nhiều, mà toàn thân cứ như có cảm giác bứt rứt khó chịu.
Tiểu nam hài nhận ra mình có thể đã mắc sai lầm. Lẽ ra cậu không nên để cái gã Lục nói ở nhà một mình. Hai người họ còn chưa quen biết nhau được một ngày, cậu không hề biết lai lịch của đối phương, cũng không biết mục đích hắn tiếp cận mình là gì.
Lúc làm việc, cậu không thể không nghĩ xem cái tên Trương Hằng đó đang làm gì.
Lần này cậu thực sự quá bất cẩn. Ít nhất cậu cũng nên mang theo Tiểu Ngạc Ngư bên người. Nhưng cửa hàng pizza lại không cho phép mang vật nuôi vào, mà có mang Tiểu Ngạc Ngư đến cũng không biết để nó ở đâu cho ổn.
Tiểu nam hài cứ đếm từng giây để chờ hết ca làm, ngay cả lúc ăn cơm trưa mặt cậu cũng căng thẳng, đến nỗi những đồng nghiệp có mối quan hệ khá tốt với cậu bình thường cũng không dám đến gần.
Khó khăn lắm mới đến giờ tan làm, tiểu nam hài không bắt xe bus và tàu điện ngầm nữa, mà trực tiếp bắt taxi về chỗ ở.
Cậu chạy lên lầu, nhanh tay nhất có thể mở cửa nhà bằng chìa khóa. TV đang chiếu một trận bóng, một cuốn "Nguyên lý thiết kế RRU" bị lật úp trên bàn trà, nhưng trong phòng khách không có ai cả, không, ngay cả Tiểu Ngạc Ngư thường thích nằm ườn trên ghế sofa cũng không thấy bóng dáng đâu.
Thấy cảnh tượng này, tim tiểu nam hài bỗng như lạnh đi một nửa.
Đúng lúc này, cậu nghe thấy tiếng soạt soạt khả nghi phát ra từ nhà vệ sinh, tiểu nam hài nhanh chóng đảo mắt nhìn xung quanh, cuối cùng cầm lấy chiếc gậy bóng chày bên cạnh tivi, rón rén đi về phía nhà vệ sinh.
Khi cậu sắp đến bên cạnh cửa nhà vệ sinh thì cửa bỗng nhiên bật mở ra. Tiểu Ngạc Ngư lách ra từ khe cửa, rồi giọng Trương Hằng vang lên từ bên trong, "A, ngươi về rồi à, sớm hơn so với thời gian ngươi nói nhỉ."
"Ngươi ở trong đó làm gì?" Tiểu nam hài cau mày hỏi.
"Thay bóng đèn, bóng đèn trong nhà vệ sinh của ngươi bị hỏng, ngươi không biết sao, buổi tối đi vệ sinh không sợ đụng phải thứ gì à?"
"Đồ nhiều chuyện." Nói vậy thôi, nhưng tiểu nam hài cũng thở phào nhẹ nhõm, trả lại gậy bóng chày về chỗ cũ.
"Sao lại gọi là xen vào chuyện của người khác được, ta sau này cũng sống ở đây mà." Trương Hằng thay xong bóng đèn thì mở vòi hoa sen, rửa tay.
Tiểu nam hài chợt nhớ ra gì đó, nghi ngờ nói, "Nhà đâu có đèn dự phòng, ngươi lấy đâu ra mà thay?"
"Thì lấy cái đèn bàn ở đầu giường của ngươi ra thay đó thôi."
"... ..."
"Phòng ngủ của ngươi có hai cái đèn, lấy bớt một cái cũng đâu ảnh hưởng gì, hơn nữa bóng đèn của đèn bàn dễ thay hơn, mua cái mới về lắp là xong thôi."
"Thôi được rồi, lần sau khi ta không có ở đây, đừng có táy máy đồ trong nhà." Tiểu nam hài nói.
"Ngươi cứ yên tâm," Trương Hằng lau sạch tay rồi đi ra khỏi nhà vệ sinh, "Pizza đâu rồi?"
"... ... Ta quên mất. Ta đi vội quá, khi làm việc ta cứ nghĩ không biết ngươi sẽ làm ra trò gì phá phách. Mai đi, mai ta sẽ mang cho ngươi một phần pizza ngon nhất quán."
"Vậy... ngươi hiện giờ đang làm việc ở tiệm pizza sao?"
"Ừ."
"Với năng lực kỹ thuật của ngươi, không một công ty thông tin nào có thể từ chối đơn xin việc của ngươi đâu."
"Ta cũng nằm trong danh sách đen rồi. Nếu ta làm ở mấy công ty lớn kia, chắc chắn toàn phải dùng điện thoại và máy tính, thì lũ hắc bang sẽ để ý đến ta, giám sát mọi nhất cử nhất động của ta, cho nên mấy năm nay ta chỉ có thể làm việc vặt khắp nơi thôi."
"Nghe như vậy thì ngươi cũng cực kỳ khó khăn đấy nhỉ."
"Đừng nói mấy lời thừa thãi nữa. Còn việc hôm nay đi mua đồ dùng hàng ngày thì sao? Mà cả quần áo mặc khi làm việc, ngươi cũng nên mua thêm một bộ đi..."
"Có thể mua thêm bốn bộ được không?"
"Hả?" Tiểu nam hài nghi ngờ lỗ tai mình bị sao. "Nhạc Cao Tích Mộc, cứ trừ vào lương của ta là được, nói thế nào nhỉ, thứ đó rất quan trọng với ta."
Tiểu nam hài đánh giá người nào đó một lần, thấy hắn không có vẻ đang đùa, lúc này mới nói, "Thôi được rồi, ngươi còn muốn mua gì nữa thì cứ kể ra đi, đến lúc đó ta sẽ mua hết."
"Nếu có bình chọn ông chủ tốt, ta sẽ bỏ cho ngươi một phiếu."
"Ta không phải ông chủ của ngươi. Chỉ là vừa khéo ta biết có chỗ nào thích hợp với những việc ngươi làm mà thôi." Tiểu nam hài lắc đầu, "Đi thôi, phải mua sắm xong trước khi mặt trời lặn, sau đó ngươi còn phải bắt đầu làm việc nữa."
"Có thể hỏi trước một chút là dạng công việc gì không?"
"Ta cũng không biết, phải gặp người trung gian thì mới biết hắn làm ở đâu. Cứ yên tâm, sẽ không để ngươi làm những chuyện nguy hiểm đâu, mà ngươi cũng có làm được đâu."
Bạn cần đăng nhập để bình luận