Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 93: Đi xem 1 mắt sách hướng dẫn

Chương 93: Đi xem một chút sách hướng dẫn "Ngươi muốn chơi lại một ván game nữa?"
Trương Hằng gật đầu, "Ta có lẽ có cách giúp ngươi qua màn."
"Ta biết ngươi muốn món đạo cụ cấp B kia, nhưng mà... nói thật nhé, lắp ráp vui cao tuy chỉ là trò chơi, nhưng mà nó khó kinh khủng!" Mỹ Nam cảm thán nói, "Cho dù là người có tài năng thiên bẩm cũng không thể trong vòng ba ngày ngắn ngủi trở thành một bậc thầy lắp ráp vui cao được, huống chi chúng ta còn rất nhiều nhiệm vụ nhánh cần làm, đến lúc đó thật ra không có quá nhiều thời gian cho ngươi rèn luyện kỹ năng."
"Dù sao theo như ngươi nói, số lần còn lại không dùng cũng sẽ lãng phí thôi, chi bằng chúng ta thử lại lần nữa."
"Nếu như ngươi khăng khăng..." Mỹ Nam nhún vai.
Trương Hằng liếc nhìn hải tinh trên tay, "Bây giờ là 11 giờ 15 phút đêm, ta đi làm chút chuẩn bị, đợi đến 11 giờ 58 phút thì gửi bưu kiện cho ta."
"Được rồi, ngươi muốn chuẩn bị gì?"
"Đi xem sách hướng dẫn vui cao."
"... ..."
Phó bản kiến tạo đại sư tuy không có giới hạn thời gian, nhưng thời gian có thể tự do hoạt động thật ra cũng chỉ có ba ngày thôi, vì ba ngày sau thế giới sẽ diệt vong, nhưng Trương Hằng thì khác, hắn chú ý lần này tốc độ thời gian trôi qua của phó bản là 480, nói cách khác nếu như tính luôn cả thời gian 24 tiếng hắn đứng yên thì thời gian hoạt động của hắn có thể lên tới 483 ngày kinh người, điều này đủ để hắn nâng kỹ năng lắp ráp vui cao lên đến trình độ tương đối.
Thực tế trong tình huống bình thường cho dù là người cuồng nhiệt cực đoan yêu thích vui cao cũng không dùng đến hơn một năm ngày đêm không nghỉ để lắp ráp vui cao. Còn Trương Hằng tuy có thời gian game dư dả nhưng cũng không có nghĩa là hắn thích chơi vui cao trong 483 ngày, huống chi hắn còn phải sinh sống trong một thành phố dựng từ vui cao, bất quá vì một món đạo cụ cấp B, những khó khăn này đều có thể khắc phục, rốt cuộc trước kia hắn sống sót một mình ở đảo hoang 520 ngày cũng đã từng trải qua rồi.
Trương Hằng lợi dụng thời gian còn lại lên mạng tra cứu kỹ năng lắp ráp vui cao, sau đó xem thêm mấy video ngắn, điều này giúp hắn có được nhận thức rõ ràng hơn về trình độ của những người chơi hàng đầu giới vui cao.
Sau đó đến 11 giờ 58 phút, Mỹ Nam đúng giờ gửi bưu kiện mới, Trương Hằng tắt các trang web khác, nhấn vào đường dẫn phía sau bưu kiện.
Khi mở mắt ra lần nữa thì hắn lại trở về sân ga, vẫn là tòa nhà vui cao đó, vẫn quán bánh ngọt và bảng điện tử đó, bất quá điều khác biệt là lần này Mỹ Nam đã khôi phục lại trang phục bình thường, cô mặc quần jean và áo thể thao, đội thêm mũ lưỡi trai đội tuyển.
Vì không còn về nhà nên cô cũng không mặc trang phục của học sinh cấp ba nữa.
"Ngươi xem sách hướng dẫn thế nào rồi?"
"Cũng không tệ, ta mới biết bọn họ còn ra mắt series « Overwatch » nữa đấy."
"... ... Thôi được rồi, xem như là dẫn ngươi nhận biết độ khó của phó bản này đi." Mỹ Nam than nói, "Đi theo ta, ta dẫn ngươi đi hoàn thành nhiệm vụ nhánh đầu tiên."
"Chúng ta không cần đến Starbucks tìm tên hói đầu kia sao?"
"Không cần lo lắng cho hắn, tên kia cứ như kẹo cao su vậy, đến lúc đó cho dù ngươi không muốn gặp thì hắn vẫn cứ xuất hiện trước mặt ngươi, thật ra ngay từ lúc chúng ta xuất hiện ở sân ga hắn đã chú ý đến chúng ta rồi, có điều hắn muốn có thời gian để xác định chúng ta có phải thiên tuyển giả hay không rồi mới đến bắt chuyện với chúng ta."
Mỹ Nam vừa nói vừa đi về hướng cửa ga tàu điện ngầm, "Đi thôi, chúng ta cần đến một ga tàu điện ngầm khác cho nhanh."
Nửa tiếng sau hai người đến một quán rượu có tên Kim Loại Mân Côi, vì chưa đến tối nên trong quán bar không có ai.
Hai người tới trước cổng, Mỹ Nam gõ vào cửa kính, một lúc sau thì có một người đi ra, nói qua tấm kính, "Xin lỗi, 6 giờ chúng tôi mới bắt đầu kinh doanh."
"Không sao, chúng tôi không đến ăn uống." Mỹ Nam nói, "Chúng tôi đến tìm Ác Ma Đồ Tể."
"Thật sự có người tên xấu hổ như vậy sao?" Trương Hằng hỏi.
Nhân viên phục vụ cửa cũng lắc đầu nói, "Nghe tên này thấy trẻ trâu hết sức, hai người hẳn là đến thành phố Anime sát bên mới phải."
"Không, ta chắc chắn hắn ở đây." Mỹ Nam nói, "Nói cho hắn biết thiên tuyển giả đã xuất hiện."
Nhân viên phục vụ nghe vậy lập tức thay đổi sắc mặt, "Chờ một lát."
Không đến hai phút sau hắn quay lại, ngữ khí trở nên cung kính hơn, "Ác Ma Đồ Tể bảo mời hai vị chứng minh trước mình là thiên tuyển giả."
"Lần trước tới ta cũng bị mắc kẹt ở khâu này." Mỹ Nam nói với Trương Hằng, nhưng vì có kinh nghiệm từ trước nên nàng đã trở nên thành thạo, nhẹ nhàng gỡ bỏ các chậu hoa bên đường và xe tự động, lắp ráp chúng thành một chiếc xe gắn máy.
Trong lúc này nhân viên phục vụ kia liên tục nhìn đồng hồ bấm giờ trong tay, khi Mỹ Nam hoàn thành tác phẩm thì hắn cũng bấm giờ, "3 phút 24 giây, không tệ." Sau đó hắn dời ánh mắt về phía Trương Hằng, "Còn ngươi thì sao?"
"Ta cũng phải làm sao?" Trương Hằng nhướn mày.
"Về lý thuyết chỉ cần một người xuất thủ là đã có thể chứng minh thân phận, nhưng Ác Ma Đồ Tể muốn xem thêm tiềm lực riêng của mỗi người." Nhân viên phục vụ nói.
"Được thôi." Trương Hằng đảo mắt nhìn xung quanh xem có linh kiện nào dùng được, sau đó ngồi xổm xuống, hắn tốn thời gian còn ít hơn Mỹ Nam, chỉ dùng chưa đến hai phút là lắp ráp xong, làm cho nhân viên phục vụ phía sau cánh cửa kinh ngạc.
Nhưng khi thấy kiệt tác của Trương Hằng thì hắn lại nửa ngày không nói nên lời.
"Cái thứ quỷ gì đây, một cái bánh mì dài Pháp đuôi cá lớn à? Lúc trước ngươi làm nghề gì vậy, họa sĩ trừu tượng hay nghệ sĩ biểu diễn hành vi?"
"Thật ra đây là một thanh bảo kiếm, bộ phận đuôi cá là cái chắn." Trương Hằng nói.
"Ờ... ...Hay là do trí tưởng tượng của ta không được tốt nhỉ, bất quá không sao, dù sao chỗ của chúng tôi đã có thiên tuyển giả rồi, coi như ngươi mua một tặng một đi." Cuối cùng nhân viên phục vụ vẫn mở cửa lớn, "Hai người muốn tìm kiến tạo đại sư Ác Ma Đồ Tể phải không? Chúc mừng, hai người tìm đúng chỗ rồi, ta chính là hắn."
Nhân viên phục vụ vừa nói vừa ưỡn ngực, nhưng tiếc rằng lại chẳng nhận được chút ánh mắt kinh ngạc nào.
"Cứ cho là phim kinh dị có thể khiến người ta kinh ngạc bao nhiêu thì nhìn nhiều quá rồi cũng khó mà thấy cái gì mới lạ." Mỹ Nam nói.
"Tất cả các kiến tạo đại sư trên thế giới này đều kiêu ngạo như vậy à?" Trương Hằng hỏi.
"Dĩ nhiên không phải." Một giọng nói nghiêm túc xen vào, "Ta không phải người như vậy."
Tên trọc đầu không biết từ lúc nào đã xông ra từ phía sau lưng Trương Hằng và Mỹ Nam, y như bóng ma, hai mắt sáng quắc nhìn hai người, "Cuối cùng ta cũng tìm được các ngươi, thiên tuyển giả, sự tồn vong của thế giới đều đặt lên vai các ngươi."
"Kho quân dụng di động?" Nhân viên phục vụ nhíu mày, "Ta còn tưởng ngươi chết từ ba năm trước rồi chứ, không ngờ ngươi vẫn còn sống trên đời."
"Kiến tạo đại sư không dễ dàng chết như vậy đâu," người đàn ông trọc đầu thản nhiên nói, nhưng rồi lại bổ sung một câu, "Đương nhiên, trừ những người đã chết."
Bạn cần đăng nhập để bình luận