Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 209: Đông Nam thành khu chủ nhân

Chương 209: Chủ nhân khu Đông Nam
Hôm nay, các thế lực lớn nhỏ ở khu Đông Nam đều tụ tập tại quán rượu nhỏ này, ai nấy đều ồn ào náo nhiệt, trông rất là rôm rả.
Nhưng Trương Hằng biết những người có thể quyết định thật sự không ở đây mà là ở trên lầu hai, bọn họ để một người trung niên Do Thái chủ trì buổi tụ họp này, im lặng nghe những lời cãi vã ầm ĩ dưới lầu, chỉ lên tiếng khi cần thiết, và tiếng nói của bọn họ mới thật sự là tiếng nói, cũng là thanh âm mà Trương Hằng mong muốn được nghe.
Người trung niên Do Thái cười lạnh nói: "Ông Locke chỉ cần ngươi muốn gặp là có thể gặp sao?"
Nhưng lời nói của hắn vừa dứt thì thấy một thiếu nữ trẻ tuổi từ trên lầu hai đi xuống, dò xét nhìn Trương Hằng, hiếu kỳ nói: "Ngươi chính là quán quân giác đấu của hí trường Flavie, là người phương Đông thần bí đến từ một đế quốc xa xôi kia sao?"
"Nghe nói thì là ta không sai." Trương Hằng gật đầu.
"Có lời đồn nói ngươi là một hóa thân của thần minh nào đó ở nhân gian, sau lưng mọc ra hai cánh, có thể bay lượn trên bầu trời, nhưng mà trông ngươi có vẻ cũng không khác gì người bình thường nha." Thiếu nữ có vẻ hơi thất vọng.
"Để không hù dọa bạn bè, ta đã thu cánh lại."
Nghe vậy, thiếu nữ phát ra tiếng cười khúc khích, "Đám đàn ông các ngươi thật là thích bịa chuyện lung tung, nhưng mà xem ở phần ngươi coi chúng ta là bạn bè, thì lên đây đi, ông nội muốn gặp ngươi một lần."
"Cung kính không bằng tuân mệnh." Trương Hằng nghe vậy đứng dậy khỏi chỗ, đi theo thiếu nữ lên lầu hai.
Trên mặt người trung niên Do Thái lộ ra vẻ không cam lòng, nhưng hắn nhận ra thiếu nữ kia, biết đó là quyết định của Locke, mà quy tắc quan trọng nhất trong băng đảng Do Thái là không bao giờ được chất vấn quyết định của Locke, nên hắn ngậm miệng lại không nói gì, chỉ cung kính nhìn hai người lên lầu.
Thiếu nữ vừa đi vừa ghé sát tai Trương Hằng, nhỏ giọng nói: "Ông nội của ta ghét nhất những người không thành thật, nên lát nữa khi gặp ông ấy nhất định đừng nói dối."
"Cám ơn đã nhắc nhở, nhưng ta là người luôn thích nói thẳng." Trương Hằng đáp.
"Vậy sao... Ta nghĩ chúng ta rất nhanh sẽ biết thôi." Thiếu nữ mỉm cười.
Hai người nhanh chóng lên tới lầu hai, vượt quá dự kiến của Trương Hằng, lầu hai rộng như vậy mà lại chỉ có bốn người.
Trong đó ba người ngồi trước một chiếc bàn dài, ở vị trí chủ tọa là một lão nhân khoảng sáu mươi tuổi, có gương mặt đặc trưng của người Do Thái, mái tóc ngắn màu nâu đen, nhưng phần lớn đã bạc trắng, trán rộng, mũi khoằm, hốc mắt sâu, một đôi mắt sắc bén như thể nhìn thấu nội tâm của tất cả mọi người.
Không cần phải nói, ông ta chắc chắn là Locke, lão đại đương nhiệm của băng đảng Do Thái, cũng là nhân vật có máu mặt nhất ở khu Đông Nam, lịch sử trỗi dậy của Locke là một câu chuyện truyền kỳ sống sờ sờ, ông ta sinh ra trong một gia đình dân thường Do Thái, cha mất sớm, mẹ phải làm nghề buôn da thịt để nuôi ba người con, và Locke, với tư cách là con cả, đã sớm bắt đầu kiếm tiền, hắn làm ăn trộm, làm học việc trong lò rèn, đi khắp ngõ hẻm thu nước tiểu từ các tiệm giặt quần áo, cũng dọn dẹp cống thoát nước…
Hắn đã làm tất cả mọi việc có thể kiếm tiền, cho đến năm mười sáu tuổi gia nhập băng đảng Do Thái, cuộc sống mới dần tốt lên, nhưng đúng lúc này số phận lại giở một trò đùa tàn khốc với hắn, mẹ và em gái hắn lần lượt qua đời vì dịch bệnh, sau đó đứa em trai còn lại của hắn cũng chết trong xung đột băng đảng.
Và đến trước năm ba mươi tuổi, Locke cũng chỉ là một nhân vật nhỏ không đáng chú ý trong băng đảng Do Thái, nhiều nhất cũng chỉ có năm thuộc hạ.
Rồi sau đó là trận đánh đầy truyền kỳ kia, khi đó lão đại của băng đảng Do Thái bị thuộc hạ của mình phản bội, gặp ám sát, một đường chạy trốn vào miếu thần, bên cạnh không còn ai, mà đúng lúc đó Locke mang theo hai người huynh đệ của mình đi kiếm tiền ở chợ trước miếu thần.
Ba người họ đã che chở cho lão đại đã cùng đường mạt lộ, không ai biết họ đã cầm cự được mấy lần tấn công của địch nhân, đợi đến khi viện binh đến, họ đều đã thành huyết nhân, hai thủ hạ của Locke thậm chí còn không trụ nổi cho đến khi bác sĩ đến, chỉ có Locke là gắng gượng qua khỏi, sau này ông ta đã được lão đại của băng đảng Do Thái khi ấy trọng dụng, một đường thăng tiến, đồng thời sau khi người này qua đời đã thành công tiếp quản thế lực lớn nhất khu Đông Nam này.
Tất cả trẻ đường phố ở khu Đông Nam đều coi Locke như thần tượng, hy vọng một ngày nào đó có thể giống như Locke tự mình gây dựng sự nghiệp.
Còn bên tay trái của Locke là một người phương tây Cabri trạc tuổi ông, đang nhắm mắt dưỡng thần, hắn là lão đại của Kim Quan, thế lực lớn thứ hai ở khu Tây Nam, chuyên về cho vay và thu tiền thuê, về số lượng thì không bằng băng đảng Do Thái, nhưng về tài phú thì vượt trội, và hơn một nửa bất động sản cửa hàng ở khu Tây Nam đều thuộc về Kim Quan.
Ngồi bên tay phải của Locke là một người trẻ tuổi, khác biệt với hai người bên cạnh, trông hắn vô cùng trẻ, lại không chênh lệch tuổi tác nhiều so với Trương Hằng, mang nụ cười ngây thơ trên mặt, khiến người ta nghi ngờ hắn chỉ là người nhà của ai đó, nhưng trên thực tế hắn là loa của tổ ong, thế lực lớn thứ ba ở khu Tây Nam.
Không ai biết lão đại tổ ong là ai, cũng không ai biết tổ ong rốt cuộc có bao nhiêu người, buôn bán những gì, điều duy nhất có thể xác định là tổ ong là thế lực lâu đời nhất ở khu Tây Nam, chúng ở khắp mọi nơi, bất cứ ai bên cạnh ngươi cũng có thể là người của tổ ong, thậm chí cả trong Kim Quan và băng đảng Do Thái cũng không ít người của tổ ong, cho nên không có chuyện gì ở khu Tây Nam có thể qua mặt được tổ ong, mặt khác còn có tin đồn rằng, tất cả các kỹ viện ở khu Tây Nam đều có quan hệ với tổ ong.
Mà người trẻ tuổi đang ngồi là một trong số ít người của tổ ong xuất hiện công khai, chuyên trách việc giao thiệp với các thế lực khác, hắn tự xưng là loa.
Còn người thứ tư, hắn không ngồi trước bàn, mà đứng một bên rót rượu cho ba người đang ngồi, trông như một nhân viên phục vụ của quán rượu, nhưng ánh mắt Trương Hằng lại dừng lại lâu nhất ở trên người hắn, vì Trương Hằng phát hiện mình lại có chút không nhìn ra được thực lực của hắn.
Thảo nào ba người lại có thể cứ vậy thản nhiên ngồi trên lầu hai, cũng không cần phải sắp xếp thêm bảo vệ nào khác.
"Trương Hằng, dạo gần đây khu Đông Nam, không, phải nói là toàn bộ thành La Mã, khắp nơi đều đang bàn tán về tên của ngươi," người lên tiếng trước lại là loa của tổ ong, hắn cười nói: "Hai tháng trước ngươi vẫn là dũng sĩ giác đấu của trường đấu Victor, sau khi có được tự do thì lập tức bắt đầu phục vụ Hoàng đế bệ hạ, nghe nói bệ hạ rất coi trọng ngươi, lúc ngươi vẫn còn là dũng sĩ giác đấu, ngài đã cải trang đi tìm ngươi, đương nhiên ngươi cũng không muốn làm hỏng cái nhiệm vụ đầu tiên này."
"Cho nên khi gia nhập đội tuần tra, ngươi lập tức bắt đầu làm việc, đầu tiên là ép buộc Thiết Khảo cùng thuộc hạ của hắn ra tay với ngươi, sau đó bồi dưỡng tên trộm vặt Soap kia thành con rối của mình, rất thông minh, vì thân phận của đội tuần tra không thể trực tiếp chiếm đoạt và tiêu hóa những địa bàn kia, nếu không sớm đã gây chú ý đến chúng ta, mà ngươi còn rất cẩn thận, còn tìm năm tên lưu manh trước đây, làm một liên minh phản đội tuần tra, một mặt có thể kiềm chế Soap, mặt khác cũng có thể mượn cơ hội tiêu diệt những thành phần bất ổn trong hai thế lực kia, sau đó ngươi lại công khai mở rộng đội tuần tra."
"Một loạt hành động của ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của ông Locke, chúng ta đã gửi lời mời đến ngươi, nhưng đáng tiếc sau đó ngươi lại đi tìm đồng minh chính trị của mình là Kil, rồi sau đó thì Viện Nguyên lão lại truyền đến tin đồn Hoàng đế bệ hạ muốn động thủ với khu Đông Nam, ta nói đúng không? Tiện thể nói thêm, buổi sáng ngươi ăn món bánh phúc vừa bác, mật ong ăn với bánh mì, ngươi không thích bánh mì, vì nó nướng hơi quá lửa rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận