Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 215: Tiệc tối kết thúc

Chương 215: Tiệc tối kết thúc
Trương Hằng cũng không nghi ngờ thực lực của Annie, giao hai tên kia cho thiếu nữ tóc đỏ đối phó, còn hắn thì cởi áo trong, băng bó qua loa vết thương trên lưng, sau đó tiếp tục chạy về phía bãi biển.
Cuối cùng, hắn chỉ mất không đến hai mươi lăm phút đã chạy về đến nơi đám hải tặc mở tiệc đốt lửa.
Nhưng tình hình trước mắt không mấy lạc quan, yến tiệc đã diễn ra một khoảng thời gian khá dài, lúc này phần lớn hải tặc đều đã say bí tỉ.
Việc cướp thành công một chiếc thuyền chở châu báu của Tây Ban Nha, một việc mà những hải tặc khác chưa từng làm được, khiến tâm trạng của mọi người, kể cả Sam, đều vô cùng phấn khởi.
Trước đây đám hải tặc ở Nassau từng hợp tác, nhưng việc sáu chiếc thuyền hải tặc hùng mạnh cùng nhau ra tay như lần này thì đây vẫn là lần đầu tiên trên đảo. Với khởi đầu thuận lợi, không ít người đã bắt đầu tưởng tượng đến việc sẽ cùng nhau hợp tác lần tới, và dự định nhân cơ hội này bồi dưỡng tình hữu nghị.
Lúc này, những thỏi vàng kia đang ở cách họ mấy trăm mét, dễ như trở bàn tay, mà việc có nhiều người cùng nhau như vậy cũng vô hình trung tăng cường cảm giác an toàn của mỗi người.
Phải thừa nhận rằng, Jarvis đã chọn thời điểm hoàn toàn chính xác và quá tốt.
Lúc này là thời điểm đám hải tặc tê liệt nhất, bọn họ hoàn toàn không nghĩ đến nguy hiểm đang đến gần. Ngoại trừ sáu người còn trông coi vàng, ngay cả những người phụ trách tuần tra canh gác giờ cũng không kìm được mà tham gia vào cuộc vui.
Đến lúc này thì các thủy thủ trên các thuyền đã không còn phân biệt ai với ai, người của các thuyền khác nhau vai kề vai lẫn lộn vào nhau. Trương Hằng trong chốc lát còn không tìm thấy Hắc Vương tử Sam ở đâu.
Thậm chí có người còn thấy Trương Hằng quay về liền đưa bình rượu say khướt mời hắn.
Trương Hằng không nhận lấy bình rượu mà rút khẩu súng ngắn kíp từ người đối phương, hướng lên trời bắn một phát.
Tiếng súng nổ bất ngờ làm doanh trại im lặng trong chốc lát, nhưng ngay sau đó đám hải tặc lại cười ồ lên, ầm ĩ. Họ còn tưởng rằng đây là tiết mục nhỏ Trương Hằng chuẩn bị để tăng thêm phần náo nhiệt, có người cảm thấy thú vị liền cũng lấy súng ngắn kíp xuống, bắn theo lên trời.
Trong chốc lát, tiếng súng vang lên trên đảo, theo sau là từng đợt hoan hô của đám người.
Trương Hằng nhìn cảnh này biết rằng chống cự là không thể, trông chờ vào đám người này cầm vũ khí lên, rồi chiến đấu với đám hải quân được trang bị đầy đủ, chuẩn bị sẵn sàng là điều không thực tế.
Bây giờ hắn có thể làm là thông báo tin này cho mấy thuyền trưởng, để bọn họ tranh thủ thời gian rút lui. Trước đó, để tìm Harry, Trương Hằng đã mang theo mười người không hề uống rượu, dựa vào đám người này chắc có thể miễn cưỡng điều khiển được Hàn Nha hiệu rời đi. Về phần những chiếc thuyền khác còn có đủ số người tỉnh táo để điều khiển hay không thì Trương Hằng không rõ, chuyện này hắn cũng không có cách nào.
Trương Hằng trước tiên tìm Billy trong đám người, nhưng hắn đã hoàn toàn say khướt, nằm một bên ngáy o o. Trương Hằng lay hắn dậy, nhưng hắn căn bản không thể suy nghĩ bình thường, một lúc lâu sau mới phản ứng được Trương Hằng đang nói gì, há miệng nhưng lại không biết phải làm gì, khác một trời một vực với tên tài công đáng tin lúc tỉnh táo.
Trương Hằng biết ít nhất là tối nay không thể trông cậy vào hắn. Hắn lại tìm mấy thủy thủ khác, nhưng tình hình của mọi người cũng không mấy khá khẩm. Người của Dũng Sĩ hiệu cứ mời rượu suốt đêm, đám người này đã uống trên bờ cát hơn hai tiếng rồi, những người say mèm như Billy không phải là ít.
Trương Hằng nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm được một đám người xem ra còn tỉnh táo, đó là đám đầu bếp, cầm đầu là Ram đủ. Vì phải bận rộn với việc nướng thịt và nấu cơm nên ngược lại họ đều không hề uống rượu.
Trương Hằng kéo Ram đủ lại, nói với hắn, "Mau chóng tìm tất cả thủy thủ đến đây tập hợp, bảo với bọn họ... Thôi được rồi, nói với bọn họ là ta chuẩn bị phát thêm tiền thưởng, ai đến trễ sẽ không có, thật sự không đi được thì có thể nhờ người dìu đến. Nhớ kỹ, ngươi chỉ có mười phút, mười phút sau ta ít nhất phải thấy được một trăm người ở đây, làm tốt chuyện này, phần của ngươi sẽ được gấp đôi khi phân chia chiến lợi phẩm."
"Được." Ram đủ ra sức gật đầu, sau đó buông con dao đang cắt dở miếng thịt dê xuống, lau tay đầy dầu vào tạp dề, vội vàng đi tìm người.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa bên ngoài, Trương Hằng lại tìm mấy đầu bếp của những chiếc thuyền khác, kể cả đầu bếp của Dũng Sĩ hiệu, để họ đi mời thuyền trưởng của mình đến, nói là hắn đã nghĩ ra cách để vớt vàng lên.
Tình hình trước mắt còn tệ hơn những gì Trương Hằng tưởng tượng. Hắn nghĩ đến việc người trên bờ biển có thể say xỉn, nhưng không ngờ lại say đến mức này. Ngược lại tình hình bên Dũng Sĩ hiệu là tốt nhất, cho nên dù người của những thuyền khác chiếm ưu thế về số lượng, nhưng nếu thực sự động tay, ít nhất là trong thời gian ngắn khó có thể hạ gục Jarvis và người của hắn.
Lợi thế duy nhất của Trương Hằng hiện tại có lẽ là Jarvis vẫn chưa biết chuyện hắn bị lộ chuyện phản bội. Ba người trong rừng cây kia ra tay là do nhìn thấy hắn lao nhanh nên Trương Hằng thay đổi chiến lược, quyết định nhân cơ hội này khống chế Jarvis trước, bằng không họ muốn lên thuyền từ bãi biển này cũng sẽ vô cùng khó khăn.
Từng giây chờ đợi đều vô cùng dày vò, nhất là khi không biết hạm đội kia sẽ đến lúc nào.
Trong thời gian này, Trương Hằng cởi quần áo của Billy ra, mặc lên để che vết thương, rồi lấy dao găm quân dụng cùng súng ngắn kíp của hắn.
Người đến đầu tiên là Brook của Kiếm Ngư hiệu, tình hình của hắn trông có vẻ khá hơn, có lẽ là cơn giận vẫn chưa tan hết, thêm việc Kiếm Ngư hiệu lần này bị thương vong khá nhiều nên đêm nay hắn không thả lỏng ăn uống. Mặt khác, vì quan hệ thù địch với Dũng Sĩ hiệu nên người của Jarvis cũng không hề quấy rầy hắn. Hắn đi đến chào hỏi Trương Hằng, vẻ mặt có chút bất ngờ, "Ngươi nhanh vậy đã nghĩ ra cách lấy số vàng kia ra rồi sao? Quá tốt rồi, ta cũng không cần phải nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét của Jarvis nữa."
Trương Hằng lắc đầu, "Không phải, là vì chuyện khác."
Brook nhướn mày, còn muốn hỏi lại nhưng thuyền trưởng thứ hai đã đến, đó là Chi Phổ của Hổ Sa hiệu, hắn bị người nâng đến, hơn nữa vừa đến nơi đã muốn cởi quần, nhưng may mắn bị đầu bếp trên thuyền ngăn lại. Các thuyền trưởng còn lại tình trạng cũng chẳng khá hơn là bao.
Còn Hắc Vương tử Sam đến cùng Jarvis cuối cùng, hai người vừa cười vừa nói chuyện. Vẻ mặt của Hắc Vương tử Sam xem ra khá tỉnh táo, chỉ là bước chân hơi lảo đảo. Thấy Trương Hằng liền nở nụ cười thân thiết quen thuộc của mình, "Chúng ta vừa mới nói về ngươi đấy, ngươi chạy đi đâu rồi? Yến tiệc mới bắt đầu mà đã không thấy bóng dáng, bọn ta đành phải chuốc cho tài công của ngươi say khướt, nói thật, ta rất thích hắn, nếu ngươi không quay về thì ta sợ không kiềm chế được mà kéo hắn về thuyền của ta mất."
Nhưng ngay sau đó giọng hắn im bặt, vì Trương Hằng đột ngột rút khẩu súng ngắn kíp bên hông ra, chĩa vào Jarvis đang đứng cạnh, "Ta rất xin lỗi, vốn không muốn quấy rầy cuộc vui của các ngươi, nhưng đêm nay e là bữa tiệc phải kết thúc sớm thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận